Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 43
Cập nhật lúc: 2026-04-20 14:43:27
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Lưu Phong cuối cùng nhịn nữa, khó khăn rặn hai chữ từ kẽ răng: "Tại ?"
Ngắn gọn súc tích, mang theo chút lạnh lùng như băng tuyết.
"Ta chỉ xem vết thương của ngài thôi mà?" Khương La ngẩn , xong, sự oán trách của nàng tuôn như suối: “Ngài thương cũng báo một tiếng cho phủ Công chúa, ngài thương nặng nhẹ. Trước đó thấy ngài thương mà, vết thương là ngài tự ? Có mời đại phu ? Vết thương mưng mủ nhiễm bệnh thì ? Sốt cao thì ? Ngài rốt cuộc lo lắng cho ngài thế nào ?!"
Nói đến cuối cùng, giọng Khương La mang theo chút nghẹn ngào và run rẩy.
"Ngài hả? Một ngày gặp thể khiến thương tích đầy . Mũi cay xè đau nhức, nóng xông thẳng lên đỉnh đầu. Nàng quẹt nước mắt một cái, ép tỏ khí thế: “Tiên sinh, ngài như , rốt cuộc bảo vệ ngài thế nào đây."
Khương La lên án một hồi, thì như bất chấp tất cả mắng Tô Lưu Phong một trận, nhưng thực trong lời tình cảm vẫn giảm.
Nàng là quan tâm quá nên loạn.
Tô Lưu Phong im lặng hồi lâu, khẽ thở dài một .
"Xin ."
Hắn đưa tay xoa đầu Khương La, nhưng ngón tay chạm , con mèo con xù lông Khương La gạt phắt xuống: "Đừng chạm !"
Nàng đang nóng giận, khó khuyên.
Tô Lưu Phong chỉ thể để nàng tận mắt thấy vết thương đóng vảy.
Khương La chỉ khi xác nhận sự an của , nàng mới chịu nguôi giận. Thiếu niên buồn.
Tô Lưu Phong cúi đầu, bắt đầu cẩn thận cởi vạt áo của , chỉ cần để lộ vết thương lưng là . Cúc áo cổ mở , kéo lớp áo lót trắng như tuyết. Tấm lưng tráng kiện rắn chắc nóng hổi của đàn ông lập tức hiện mắt.
Lần đầu tiên Khương La nghiêm túc và trịnh trọng quan sát cơ thể Tô Lưu Phong như .
Từng thớ thịt, từng khối cơ bắp mịn màng, trắng nõn sạch sẽ như tuyết. Thiếu niên cúi đầu, xương bả vai dùng sức, đường nét đĩnh đạc, cúc áo móc tóc đen của Tô Lưu Phong, thuận thế kéo xuống một lọn tóc mực, tùy ý vắt ngực. Yếu ớt, cường tráng, hai từ trái ngược , hòa quyện một cách kỳ lạ Tô Lưu Phong, khiến Khương La một sự hiểu mới về " đẽ". Tô Lưu Phong chắc chắn là tạo vật tối cao của ông trời, chỗ nào vàng ngọc.
Khương La chấn động, nửa ngày mở miệng. Tô Lưu Phong căng thẳng, nhỏ giọng hỏi: "Là vết thương... dọa lắm ?"
Đây cũng là nỗi lo của , sợ dọa A La sợ.
Khương La vội vàng lắc đầu, nàng luống cuống tìm kiếm t.h.u.ố.c mỡ bôi vết thương: "Ngài việc bên ngoài cả ngày, vẫn t.h.u.ố.c ? Ta giúp ngài bôi thuốc."
Tô Lưu Phong sợ nàng giận, dám từ chối, cẩn thận gật đầu: "Được."
Sau vài lục lọi, cuối cùng Khương La cũng tìm một hộp thuốc.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, đầu ngón tay lấy một lượng lớn, nhắm vết thương đóng vảy của Tô Lưu Phong.
"Ách..." Bôi t.h.u.ố.c mỡ, lẽ nhẹ nhàng đơn giản như dùng nước nóng tưới tuyết, nhưng ngón tay Khương La run rẩy, thế nào cũng xuống tay .
Kỳ lạ thật.
Tô Lưu Phong: "Khó bôi lắm ? Ta thể gọi Nghiễn Đài đến."
"Không cần , để !" Khương La với vẻ đại nghĩa lẫm liệt: “Là bảo Tiên sinh cởi, chịu trách nhiệm."
Dù để thấy Tiên sinh quần áo xộc xệch, thuận tiện nàng còn nhe nanh múa vuốt tay với Tô Lưu Phong... dễ hiểu lầm lắm! Nàng sẽ hổ.
Tô Lưu Phong bất lực: "Được."
Đầu ngón tay thon thả của cô nương cuối cùng cũng bắt đầu cử động, đầu ngón tay mềm mại, như gãi ngứa đúng chỗ, ngoài chỗ thương, còn lưu luyến ở gáy .
Ồ. Chỗ đó cũng một vết thương cũ.
Tô Lưu Phong mím môi, gì thêm. Chỉ là thở nóng hổi lúc lúc phía , luôn gõ trái tim , nhắc nhở tự giữ , tự trọng, thất lễ, đa nghi. Bên mai tóc nhanh chóng lấm tấm mồ hôi, chớp chớp hàng mi dài màu xanh đen.
Khương La hành hạ Tô Lưu Phong hồi lâu, cuối cùng đại công cáo thành.
Tô Lưu Phong nhanh chóng chỉnh đốn áo khoác, tất cả thể diện và tôn nghiêm lột bỏ trong một khắc đồng hồ, nhặt . Hắn như đại xá: “Đa tạ A La giúp bôi thuốc."
"Hừ hừ, một câu 'cảm ơn', là hết giận ngài ? Tiên sinh nghĩ quá nhỉ."
Cô nương thật khó dỗ, tính tình cũng sáng nắng chiều mưa.
"Vậy bồi lễ xin A La." Tô Lưu Phong kiên nhẫn : “Chỉ cần nguôi giận, bảo gì cũng ."
Tô Lưu Phong gần đây nhận bổng lộc tháng, trừ tiền thuê nhà cần dùng và tiền công cho hầu, tiền dư còn , đều tiết kiệm. Biết rõ Khương La là Hoàng nữ, thiếu tiền, vẫn trợ cấp cho nàng trong khả năng của . Khoản tiết kiệm đó, chắc chắn thể thỏa mãn mong của .
Khương La rửa tay, suy nghĩ: "Ngài đấy nhé? Làm gì cũng ?"
Tô Lưu Phong ánh mắt nóng bỏng trong mắt hạnh của Khương La bỏng, trong lòng bỗng nhiên đ.á.n.h trống lui quân. A La chắc đang nghĩ đến chuyện gì khác ngoài ăn uống chứ? Hắn do dự một lát, nhỏ giọng: "Chuyện đừng quá đáng... chắc là ."
Khương La sững sờ, lập tức ha hả, giống như một con hồ ly nhỏ gian xảo đáng yêu: "Á? Chuyện quá đáng ngài , là chỉ những chuyện nào thế?"
"..." Hô hấp Tô Lưu Phong khựng , luống cuống cụp mắt.
Công t.ử thanh cao túc trí đa mưu mặt khác, lưng bày dáng vẻ vô hại đáng thương, cũng quá... đáng yêu ?
Khóe miệng Khương La nhếch lên, từng bước ép sát: "Sao nữa? Những chuyện quá đáng , Tiên sinh khó mở miệng lắm ? Ngài dạy A La... hiểu chứ?"
Tô Lưu Phong lùi một tấc, nhanh, hậu tri hậu giác nhận ? Em gái hình như đang nhân cơ hội trêu chọc ?
"Đừng đùa với ."
"Biết !" Khương La mím môi , bám lấy cánh tay Tiên sinh lắc lắc: “Ta , phố Cửu Khê mở một tiệm ngỗng mật ong, món mặn tuyệt lắm! Ma ma cho tùy tiện ăn cơm bên ngoài, Tiên sinh giúp một tay, đưa một chuyến nhé?"
Tô Lưu Phong mím môi: "Đã Triệu ma ma cho ăn, còn dẫn ăn mặn, quá tồi tệ ?"
Khương La suýt nhảy dựng lên: "Tiên sinh chẳng chuyện gì cũng ? Ngài lừa ?"
Tiểu bướng bỉnh, căn bản khuyên nổi.
Tô Lưu Phong thở dài: "Quân t.ử nhất ngôn tứ mã nan truy, sẽ lừa . Vậy A La đợi một lát, chỉnh phát quan lỏng."
"Được." Khương La híp mắt rụt tay về.
Khương La chuyển một chiếc ghế đẩu xuống, canh chừng Tô Lưu Phong đang ẩn nấp màn giường tối tăm. Lang quân khoác lên chiếc áo bào màu trơn, cẩn thận giơ tay, chỉnh mái tóc đen rối bời. Cổ tay trắng nõn như tuyết vươn từ tay áo bào, xương cổ tay tròn trịa, ánh chiều tà lọt qua khe cửa sổ, phủ lên ánh bạc.
Khương La cứ thế say sưa Tô Lưu Phong chải đầu, nàng bao giờ , quan sát Tiên sinh chải chuốt dung nhan là chuyện thú vị đến thế.
Tô Lưu Phong ánh mắt kiêng nể gì của Khương La chằm chằm đến phát ngượng, dái tai đỏ ửng. Hắn nhanh nhẹn chải xong tóc dài, bình phong một bộ áo bào cổ tròn màu xanh trúc vân trăng trắng sạch sẽ.
"Đi thôi." Tô Lưu Phong mời Khương La cửa.
Công chúa điện hạ như ý nguyện hoan hô một tiếng, chân ngừng nghỉ, chạy chậm theo Tiên sinh.
Ánh chiều tà chiếu rọi hình cao lớn của Tô Lưu Phong, kéo một cái bóng đen đậm đặc, trùm lên đầu Khương La. Nàng chẳng hề cảm thấy cái bóng đen kịt vướng mắt, ngược ngẩng đầu là thể thấy thầy dịu dàng dẫn đường, trong lòng vô cùng ý.
Tiệm ngỗng mật ong quả nhiên như lời Khương La ăn phát đạt, khách đông nghịt.
Chủ quán cũng là lanh lợi, mà hợp tác với quán rượu bên cạnh, ăn uống rượu ăn thịt, nếu dùng bữa tại quán, còn thể đặt một phòng nhã gian trong quán rượu cho các quý nhân dùng bữa.
Triệu ma ma và xuống xe ngựa, lông mày nhướng cao. Bà tận tình khuyên bảo Khương La: "Điện hạ, Người xem qua kẻ , xe ngựa qua giẫm đạp bụi đất mù mịt thế , rơi thịt ăn đau bụng. Người thích ăn kiểu gì, bảo Chiết Nguyệt xách một con về cho đầu bếp nếm thử, nhất định thể mùi vị tương tự, Người cớ gì ăn ngỗng bên ngoài."
Khương La lắc đầu, : "Không giống ."
"Không giống chỗ nào?"
" lúc thời cơ ."
"Hả?"
"Ta đói , ăn ngỗng . Khéo quá, thiên thời địa lợi nhân hòa."
Triệu ma ma thực sự hết cách với Khương La, chỉ đành : "Vậy , Điện hạ đừng tùy hứng nữa, ăn đau bụng chuyện đùa ."
"Biết bà thương nhất mà! Chúng bao một phòng ! Đến muộn là hết chỗ đấy."
Triệu ma ma vuốt tóc rơi bên má Khương La, từ ái : "Điện hạ và Tô ăn , nô tỳ và Chiết Nguyệt trong ."
Nghe , Chiết Nguyệt bất mãn trừng mắt Triệu ma ma một cái, dường như trách bà tự ý quyết định, ăn ngỗng .
Triệu ma ma hiểu ý, thương lượng với Chiết Nguyệt: "Bình rượu Tuyết Lộ mười năm của Lưu quản sự , tối nay giúp ngươi xin."
Chiết Nguyệt hài lòng: "Thành giao."
Khương La hiểu ẩn ý trong ánh mắt bên cạnh chứ? Đây là nàng và Tô Lưu Phong ở chung cho ? Chỉ tiếc, Khương La vẫn luôn giải thích nàng và Tô Lưu Phong là nhà quan hệ thiết. Để bên cạnh khoan dung với Tô Lưu Phong, nàng cũng xảo quyệt, cố ý dùng thái độ mập mờ để đ.á.n.h lạc hướng.
"Vậy phiền ma ma và Chiết Nguyệt đợi trong xe ngựa một canh giờ, nếu đói bụng, Chiết Nguyệt ngươi chạy một chuyến, mua chút đồ ăn đêm khác cho ma ma ăn, phía tiệm bánh đậu đấy." Khương La dặn dò xong, còn thấy đủ, ấn chuôi kiếm của Chiết Nguyệt xuống thấp: “Đừng như thần giữ cửa hung thần ác sát ở cửa, ảnh hưởng chủ quán buôn bán."
Chiết Nguyệt mất kiên nhẫn rút thanh trường kiếm buộc bên hông xuống, nhíu mày lầm bầm: "Điện hạ nhiều chuyện quá."
Nô bộc đồng loạt rộ lên, ngay cả Tô Lưu Phong cũng kìm mím môi .
Khương La gây chú ý, vớ lấy một chiếc mũ rèm vải mỏng che mặt chắn gió. Tuy từng thấy dung mạo thật của nàng chỉ các quan phu nhân trong hậu trạch, dễ nhận chân công chúa của nàng, nhưng nàng qua mật với tân quý trong triều Tô Lưu Phong, còn cùng quán rượu dân gian ăn uống, khó tránh khỏi quan hẹp hòi thêu dệt chuyện. Khương La thì , liên lụy Tiên sinh trêu chọc trong quan sở thì quá áy náy .
Chủ quán thấy đôi trai tài gái sắc khí chất thoát tục, vội tiến lên chào hỏi: "Công tử, tiểu thư, đặt phòng rượu ngăn là gọi lẻ ngỗng ?"
"Đặt một gian phòng rượu ngăn yên tĩnh , gọi thêm hai con ngỗng nữa." Tô Lưu Phong nghĩ nghĩ, tiếp tục : “Chặt bỏ đầu đuôi, nếu thể thêm chút tiền công giúp lọc xương thì càng ."
"Dạ, thôi!" Chủ quán lấy từ trong tủ rượu một tấm lệnh bài khắc chữ: “Hai vị thẳng hậu viện, sẽ một cửa nguyệt động thông sang quán rượu bên cạnh, cửa rẽ trái, phòng ngăn 'Tuyết Thanh' cuối cùng ở tầng ba chính là phòng hai vị bao. Người chạy bàn trong quán rượu Thụy Tuyết sẽ phụ trách rượu nước, uống gì, cứ hỏi họ là ."
Khương La nhận lấy thẻ bài, lén lút thì thầm với Tô Lưu Phong: "Tiên sinh, xem hai nhà thực sự liên thủ ăn ."
"Thương nhân thông minh." Tô Lưu Phong khen một câu.
Nào ngờ, dáng vẻ kề tai nhỏ mật của hai , tình cờ lọt mắt Lục Quan Triều đang uống rượu trò chuyện với đồng liêu trong quan sở lầu các.
Cửa sổ mở toang, gió mát phả mặt, cũng nhẹ nhàng thổi bay mũ rèm của Khương La. Màn đêm buông xuống, ánh đèn hiên tô điểm, nốt ruồi quan âm màu đỏ rực rỡ động lòng .
Lục Quan Triều sẽ nhận nhầm, đó chính là Khương La.
Nàng mà cử chỉ mật với Tô Lưu Phong, cùng ? Bàn tay Lục Quan Triều đang nắm thành chén, đột nhiên siết chặt.
"Lục đại nhân? Lục đại nhân?"
Lễ bộ Lang trung Ngụy Minh lên tiếng, gọi Lục Quan Triều đang thất thần.
Cấp nhanh thu hồi tầm mắt, lạnh lùng hỏi: "Sao thế?"
Giọng điệu lạnh lẽo như sương tuyết của Lục Quan Triều khiến cấp rùng một cái, các quan viên , rụt cổ , : "Về chuyện quan yến Thất Tịch tháng , chúng vẫn chuẩn theo quy trình cũ ?"
Lục Quan Triều đặt đũa xuống, : "Ta vệ sinh, đợi một lát, chúng lát nữa bàn tiếp."
Lục Quan Triều , Ngụy Minh vội thì thầm to nhỏ với đồng liêu: "Vừa câu nào đúng mực, chọc giận Lục đại nhân ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-43.html.]
"Ngươi ngốc ? Rượu còn lên, ngươi mở miệng bàn công việc, mất hứng bao."
"Phải , vẫn là ngươi suy nghĩ nhiều."
Phòng ngăn Tuyết Thanh.
Tô Lưu Phong hỏi Khương La ăn ngỗng sở thích kiêng kỵ khẩu vị gì .
Khương La nghĩ nghĩ: "Phải thêm chút bột tiêu, còn bôi thêm một lớp mật ong rừng dày, ăn vị cay ngọt!"
Tô Lưu Phong nhíu mày: "A La tỳ vị , ăn đồ cay."
"Cho nên thêm một bát canh ngọt sữa bò dịu vị cay!"
"..." Tô Lưu Phong nàng nghẹn lời: “Ăn nhiều đồ ăn bên ngoài như , lo Triệu ma ma giận ?"
"Ăn thì cũng ăn , cũng ăn cho sướng miệng chứ?"
"A La cũng dùng cách lấp l.i.ế.m ?"
Khương La nhớ tới Tô Lưu Phong hồi nhỏ quản chuyện ăn uống của nàng, rùng một cái, nàng ấp úng: "Đâu , dám lừa gạt Tiên sinh. Chẳng là... hôm nay ngài ở bên cạnh trông coi ? Cho nên lòng buông lỏng chút."
"Cũng quá rộng ." Lang quân ẩn ý trách cứ.
"Tiên sinh..." Nàng cố ý kéo dài giọng, nũng nịu như mèo con.
Tô Lưu Phong bất lực tột độ: "Ta sắp xếp."
"Hề hề, cảm kích Tiên sinh! Kính yêu Tiên sinh!" Nàng hươu vượn, miệng lưỡi đắn chuyện "yêu".
Hiếm khi Tô Lưu Phong nàng chọc cho nổi giận, bất mãn liếc lạnh Khương La một cái. Cô nương lè lưỡi, điểm dừng. Nàng nâng chén ấm nhấp một ngụm, ngoan ngoãn nữa.
Tô Lưu Phong chân , Lục Quan Triều chân liền mời mà đến, bao sương.
Khương La phun một ngụm , tâm trạng tan biến sạch sẽ: "Lục Quan Triều?"
Gặp Khương La rạng rỡ, Lục Quan Triều sững sờ, luống cuống dừng bước.
Rõ ràng nãy, còn thấy tiếng liên tục của nàng ở góc tường, chỉ chạm mặt, Khương La bày vẻ mặt lạnh lùng xa cách ngàn dặm.
Tim Lục Quan Triều đau nhói, hành lễ với Khương La: "Lễ bộ Thị lang Lục Quan Triều bái kiến Công chúa điện hạ."
"Ừ." Khương La , hoàng quyền trấn áp, Lục Quan Triều dám mạo phạm nàng. Nỗi sợ hãi tận xương tủy tan ít, nàng dây dưa với , khách sáo đuổi : “Lục đại nhân, thỉnh an cũng thỉnh , lễ nghĩa cũng đủ . Nếu việc gì, ngươi thể ?"
Nàng thấy , nàng một mực xua đuổi .
Lục Quan Triều giấu tâm trạng lạc lõng, ánh mắt về phía Khương La bi thương mà cam lòng.
Mấy , há miệng, yết hầu gầy guộc chuyển động, thôi.
Cuối cùng, : "A La, giúp nàng đối phó Khương Mẫn, chuộc tội cho lầm kiếp của , ?"
Lục Quan Triều bỗng nhiên nhắc tới chuyện , đ.á.n.h Khương La trở tay kịp.
Hắn âm hồn bất tán, rốt cuộc đang nghĩ gì ?
Nàng lạnh lùng đáp: "Không cần . Người kính trọng, sẽ tự tay bảo vệ, hận, sẽ tự tay g.i.ế.c."
"Người nàng kính trọng... là chỉ Tô Lưu Phong ?" Lục Quan Triều cảm thấy xương cốt như ngâm trong băng lạnh. Hắn dường như lúc mới hiểu , mất cơ hội tiếp cận Khương La.
Trong lòng trong mắt Khương La chỉ Tô Lưu Phong, nàng sẽ bao giờ thẳng nữa.
Lục Quan Triều cứ lải nhải mắt, Khương La thực sự cho mất hết khẩu vị.
Nàng bỗng nhiên nhớ tới vết thương hung ác lưng Tô Lưu Phong, nếu Lục Quan Triều bức , Tiên sinh thể thương? Hắn còn mặt mũi xuất hiện mặt nàng?
Khương La cuối cùng cũng tức giận: "Lục Quan Triều, chuyện của đến lượt ngươi quản chứ? Ngươi thể đừng cứ lởn vởn mắt ? Ngươi , thì !"
Khương La dậy, đội mũ rèm lên, nàng định tìm Tô Lưu Phong. Ngỗng hôm nay ăn cũng !
Nào ngờ, ngay khoảnh khắc lướt qua , Lục Quan Triều giơ tay, nắm chặt cổ tay gầy guộc của Khương La. Hắn giận dữ kìm , cách nào giữ Khương La , chỉ đành hạ giọng, cầu xin: "Nàng cần coi như kẻ thù mà đối đãi, sẽ hại nàng ."
"Lục Quan Triều, buông tay." Khương La nghiến răng.
"A La, nàng Tô Lưu Phong là thế nào ? Nàng nàng kính trọng, thực mang trong lòng..." Tư tâm.
"Bốp!"
Lục Quan Triều còn hết câu, một nắm đ.ấ.m lạnh lùng hung hãn đ.ấ.m trúng mặt trái .
Lục Quan Triều đau, theo bản năng buông tay.
Khương La nhân cơ hội bỏ chạy.
Ngước mắt lên nữa, tay là Tô Lưu Phong dặn dò chủ quán chuẩn đồ ăn xong . Lang quân thẳng tắp như tùng bách lạnh lùng khuôn mặt thanh tú, trong mắt ẩn chứa lửa giận bùng phát.
Tô Lưu Phong mặt , chống lưng cho nàng - "Lục Quan Triều, ngươi gì A La!"
Ấn tượng Tô Lưu Phong mang cho khác luôn là ôn nhã thanh đạm, việc nóng lạnh. Hắn hiếm khi thất lễ như , bộc lộ sự yêu ghét mặt khác.
Những lời với Mông La hôm đó là thật, vướng bận tình hồng trần, thể cửa Phật nữa.
Tâm còn thanh tịnh, cũng học si sân tăng ác.
Hắn bảo vệ Khương La, nhất định hòa nhập nhân gian.
Không còn đường lui nữa .
Khương La thấy Tô Lưu Phong, liền như tìm cứu tinh, vui vẻ gọi một tiếng: "Tiên sinh!"
Vẻ vui mừng trong mắt, đ.â.m đau Lục Quan Triều.
Hắn hồn, lạnh một tiếng: "Tô Lưu Phong, ngươi dám ngươi đối với A La chỉ đơn thuần là tình thầy trò ?!"
Nghe , Tô Lưu Phong nhíu mày. Hắn khựng , hồi lâu, mở miệng: "Ngươi đang bậy bạ gì đó?"
Lục Quan Triều nhân lúc ngẩn ngơ, kéo Khương La, Tô Lưu Phong ngăn .
Không ai tư cách đưa Khương La .
Các lang quân kiếm bạt nỗ trương, gân xanh mu bàn tay rõ ràng, dường như một lời hợp đ.á.n.h to.
Người thò đầu xem náo nhiệt trong sương phòng dần dần nhiều lên. Khương La sợ ầm ĩ đến mức khó coi, đưa lên triều đình chuyện, nhỡ Tiên sinh mồm mép lanh lợi, chịu thiệt thòi lớn...
lúc , Lễ bộ Lang trung Ngụy Minh cũng xông khỏi sương phòng, giúp Lục Quan Triều.
Hắn chạy tới, lớn tiếng la hét trợ uy: "Tên cuồng đồ to gan, dám thương Lục đại nhân của chúng !"
"Tiên sinh, chúng mau chạy!"
Mắt thấy quan Lễ bộ đến gần, Khương La vội kéo tay Tô Lưu Phong, chạy như bay về phía lầu. Họ lính đào ngũ, đ.á.n.h với Lục Quan Triều nữa.
Khi Ngụy Minh và những khác đến nơi, Khương La bọn họ chạy mất dạng .
Ngụy Minh vệt m.á.u rỉ từ khóe miệng Lục Quan Triều, đau lòng : "Lục đại nhân, những tên cuồng đồ ngoài vòng pháp luật dám trọng thương quan triều đình, hạ quan nhất định sẽ bảo Hình bộ trị tội chúng thật nặng!"
Lục Quan Triều tức giận đẩy tay Ngụy Minh đang lau m.á.u cho , nhíu mày: "Không cần . Vết thương là ngã."
"Ngã, ngã ?" Ngụy Minh và đồng liêu , mắt to trừng mắt nhỏ.
Đồng liêu hiểu , ngầm hiểu hùa theo: "Lục đại nhân ngã thì là ngã, ngươi quản nhiều thế gì?"
Người cần mặt mũi ?
"Ồ ồ ồ, thì là ngã!" Ngụy Minh học một bài, cuối cùng cũng quan trường thâm sâu.
Lục Quan Triều những lời bàn tán lải nhải của phía .
Hắn nhớ khoảnh khắc năm ngón tay thon dài của Khương La nắm lấy cổ tay Tô Lưu Phong, nàng hề tránh hiềm nghi với Tô Lưu Phong, cử chỉ mật. Cho dù Tô Lưu Phong tâm tư bất chính, nàng hẳn cũng chẳng hề bận tâm.
Lục Quan Triều tự giễu một tiếng. Hắn bỗng nhiên cảm thấy thành trò , vô cùng nực .
Khương La thực là một cô nương bao che khuyết điểm.
Suy nghĩ bay xa, Lục Quan Triều nhớ đến nhiều chuyện kiếp .
Hắn hề vô tâm với nàng như Khương La nghĩ, thực nhớ nàng, cũng nhớ nhiều chuyện vụn vặt thường ngày.
Thậm chí nửa đêm tỉnh mộng, cũng sẽ nhớ đến điểm của Khương La.
Nàng từng... đối xử với .
Lục Quan Triều , Khương La thích ăn bánh, nhưng vì trong núi khó kiếm kẹo đường, đặc biệt để bánh ngọt cho ăn.
Nàng thích uống đắng, nhưng vì sở thích của , thường cùng trong Tàng thư các sách uống . Uống một ngụm còn nhíu mày nửa ngày, nàng, cô nương liền lắp bắp giải thích: "Là, là sách khó hiểu quá, tuyệt đối quá đắng. Khẩu vị thanh nhã thế , cũng cực kỳ thích. Ừm, dù cũng là một công chúa văn nhã thích ngâm thơ đối mà!"
Lục Quan Triều vạch trần lý do vụng về của Khương La, nhưng quả thực cảm thấy Khương La lúc đó đáng yêu.
Lại , là tội nô, cần giúp tăng nhân trong chùa hoàng gia việc. Rõ ràng công chúa cao cao tại thượng cần vất vả nông, nàng vì tiếp cận , cũng sẽ đội nắng hè chói chang, bưng rót nước cho , kể chuyện cho giải sầu.
Họ của ngày xưa, cũng từng thời gian vui vẻ.
Chỉ tiếc, cuộc gặp gỡ của Lục Quan Triều và Khương La ngay từ đầu là sai lầm.
Hắn mang theo d.a.o và lời dối mà đến, Khương La dâng cho là một trái tim chân thành.
Lục Quan Triều với nàng, dám đối mặt với nàng, chỉ thể dối đến cùng. Cuối cùng, thua t.h.ả.m hại.
Lục Quan Triều nhớ , ngày xưa, Khương La cũng bảo vệ . Nàng luôn nắm tay , độc hành trong nhân gian lạnh lẽo.
Giờ đây, tay nàng nắm đàn ông khác, đầu cũng ngoảnh bỏ .
Sống một đời, Lục Quan Triều rõ ràng đang chuộc tội , tại nàng chịu một cái chứ?
Nàng còn tin nữa.
Nàng bỏ rơi , con đường , chỉ Lục Quan Triều một thôi.
Lục Quan Triều cô đơn nhắm mắt, căng cứng quai hàm, vết thương bên môi đau âm ỉ. Mắt chút chua xót, bao giờ với A La
Hắn thực ... hối hận .