Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-04-20 14:43:25
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Việc kinh doanh của Linh Lung Hương Phường, quả nhiên như Khương La dự đoán, ăn đại phát.
Rất nhiều quý nữ danh gia vọng tộc thông qua tin tức Khương La tung , tìm đến Dung Nhi, cô nương bận rộn tối tăm mặt mũi, liên tục mấy ngày ngủ bên ngoài phủ.
Khương La đặc biệt gọi Dung Nhi về phủ một chuyến, nàng việc dặn dò. lúc Dung Nhi đầu tiên nhận những mối ăn , mặc dù Khương La chỉ điểm chu đáo mặt, nhưng nàng vẫn chút luống cuống tay chân.
"Điện hạ, các phu nhân đặt hàng ngày càng nhiều, nô tỳ theo lời dặn của Người, mỗi nhà chỉ chọn bốn loại hương quả, và trùng lặp. Các loại dưa quả đặc sản của mười mấy châu phủ ngoài kinh thành đều chọn hết , hiện giờ danh sách hương còn bao nhiêu... Chúng nên để một phu nhân đặt chế hương lộ trùng lặp ?" Dung Nhi tính theo giá báo của Khương La, một lọ hương lộ định giá mười lượng bạc, trả ba lượng. Phải rằng phu xe đ.á.n.h xe cho đạt quan quý nhân tiền công một năm cũng chỉ ba mươi lượng, mấy lọ hương lộ các quý phu nhân dùng bằng cả khẩu phần lương thực một năm của gia đình nhỏ.
Mối ăn kiếm tiền thế , nhận thì tiếc quá.
Khương La tính toán một chút, hương lộ trừ tiền vốn và lộ phí khắp nơi thu mua dưa quả, còn thể lãi ròng một ngàn lượng, là một khoản tiền .
Nàng việc kinh doanh mới bắt đầu gây chú ý như , lắc đầu: "Đặt hết thì dừng tay, để họ sang năm hãy đến."
"Có đáng tiếc quá ?"
"Vật hiếm thì quý, năm nay đ.á.n.h bóng tên tuổi, sang năm sẽ ai đặt hàng nữa. Hơn nữa hương quả nhà chúng cũng chắc độc đáo, quá ba tháng, thị trường nhất định xuất hiện hương nhái." Khương La trầm tư một lát: “Phải nghĩ một cách, để phân biệt thật giả."
Khương La lấy giấy bút, vẽ mấy mẫu hoa lên giấy Tuyên Thành, : "Dung Nhi, ngươi giúp chạy thêm mấy chuyến nữa, ngoài tìm thợ thủ công giỏi điều hương, chế hương lộ, tìm thêm mấy thợ thủ công hiểu chế tác đồ trang sức. Chế tác theo kiểu dáng mấy cây trâm vẽ cho ngươi , điểm quan trọng duy nhất là giữa trâm rỗng một lỗ nhỏ dài bằng nửa ngón tay, đầu trâm nút gỗ và khóa ngầm, kiểu thể khóa vài giọt hương lộ ."
Dung Nhi hiểu , chủ t.ử đổ nước hoa trong cây trâm nhỏ, thuận tiện ngày thường ngoài mang theo. Nếu kiểu dáng trâm còn , cài lên tóc, thực sự bắt mắt khéo léo.
Nàng chỉ nghĩ thôi thấy thích buông tay.
Dung Nhi thán phục: "Chiêu của Điện hạ thật lợi hại."
"Đi ! Sau ngươi cần hầu hạ bên cạnh nữa, giúp trông coi việc kinh doanh của Hương phường, đủ cảm kích . , ngươi chọn thêm một quản sự đáng tin cậy trong phủ giúp quản lý sổ sách, việc nhỏ ngươi quyền phụ trách, việc lớn nắm chắc, ngươi hãy đến báo ." Khương La rút một phong bao lì xì từ trong hộp đưa qua: “Đây là tiền công cho ngươi."
Dung Nhi mở bao lì xì, thấy một tờ ngân phiếu, trợn mắt há mồm: "Nhiều thế ?"
Khương La nhéo má phúng phính của cô nương, cảm giác thật : "Người tài giỏi nhiều việc, đương nhiên tiền công cũng tăng lên. Sau khách nhiều, sẽ tăng thêm tiền cho ngươi theo lượng ."
"Dung Nhi nhất định nhục mệnh."
"Ta tin ngươi, . Việc trong tiệm còn nhiều lắm."
Dung Nhi nhận lệnh của Khương La, chạy về cửa tiệm đ.á.n.h thái cực với các quý phu nhân .
Khương La giãn gân cốt, bỗng nhiên rảnh rỗi, nàng chút ngẩn ngơ.
Khoan .
Khương La bấm ngón tay tính toán, tức phồng má - nàng hơn mười ngày gặp Tô Lưu Phong ! Nàng gọi Tiên sinh đến phủ khách, thực sự đến ! Tiên sinh đúng là đầu gỗ!
Xe ngựa của phủ Công chúa lộc cộc chạy về phía các quan sở phủ nha ở ngoại thành hoàng cung.
Khương La dẫn theo Triệu ma ma và Chiết Nguyệt ngoài một chuyến, nàng nhớ Tiên sinh .
Khương La hề kiêng dè việc nàng và Tô Lưu Phong qua gần gũi.
Nàng nghĩ thông suốt , vì tránh hiềm nghi với Tiên sinh, chi bằng quang minh chính đại nhiều hơn. Dù nghi ngờ nàng và Tiên sinh quan hệ tầm thường, nàng cứ cho tầng tình cảm thành sự thật, sự che chở của nàng, Tô Lưu Phong hẳn thể bớt chịu khổ nhiều, con đường quan cũng sẽ thuận lợi hơn nhiều.
Còn về danh tiếng của nàng... Ông trời con cũng là phụ hoàng nàng, ai còn dám Hoàng nữ ?
Muốn mắng cũng chỉ Hoàng đế mắng, còn đến lượt bá quan văn võ khua môi múa mép.
Nghĩ thông suốt điểm , Khương La trực tiếp phái Triệu ma ma đến phủ nha Đại Lý Tự hỏi thăm giờ Tô Lưu Phong tan .
Triệu ma ma hỏi mới , Tô Lưu Phong gần đây phái giúp Huyện lệnh Phượng Dương ngoài kinh thành điều tra một vụ án nhà cổ ma. Triệu ma ma suy nghĩ chu , đặc biệt hỏi Đại Lý Tự Chính Hồ Hạnh Lâm địa chỉ nhà cổ, định bảo đầu bếp ít bát đá lạnh gửi cho Tô Lưu Phong giải nhiệt, cũng tiện thể hiện sự quan tâm của Công chúa điện hạ.
Hồ Hạnh Lâm mắt sắc cỡ nào, Triệu ma ma phong thái cung đình, đoán bà là nữ quan trong cung, giọng điệu cũng khách sáo hơn nhiều: "Ma ma là nữ quan phủ nào phái tới? Đợi Lưu Phong về nha môn, cũng tiện với một tiếng."
Thực Chuyện cũng chẳng quan trọng lắm, chủ yếu là Hồ Hạnh Lâm lắm mồm, tò mò.
Triệu ma ma nhớ tới lời dặn của Khương La, đáp một câu: "Nô tỳ là nữ quan phủ Tam công chúa, Tô đại nhân là ân sư của Điện hạ, tự nhiên quan tâm chu đáo, cũng phiền Hồ đại nhân ngày thường chiếu cố nhiều hơn."
"Đương nhiên đương nhiên."
Hồ Hạnh Lâm theo Triệu ma ma rời , gọi đồng liêu đang thò đầu ngó nghiêng trong phòng xá.
Hắn thở dài một tiếng, : "Ta tưởng tại Lưu Phong mặc nắn tròn bóp méo chứ! Hóa là sớm trèo cành cao, e là chúng còn hưởng chút vinh quang của vị Phò mã gia , đợi đề bạt đấy!"
"Tô đại nhân tay nhanh thật đấy!"
"Thảo nào dạy học cho Tam công chúa chứ..."
"Chúng , chậm một nước cờ !"
Các vị lang quân độc xong than vãn một hồi, họ trong nhà kể Tam công chúa Khương La dự tiệc mẫu đơn phong hoa tuyệt đại thế nào, còn nghĩ ngày nào đó thể kết mối lương duyên! Nào ngờ Tô Lưu Phong nhanh chân đến .
Nghĩ kỹ , họ cũng tính là quá ghen tị, ai bảo Tô Lưu Phong quá giỏi - là Tân khoa Trạng nguyên tài cao bát đẩu, là mỹ nam t.ử tướng mạo đường hoàng.
Họ so với Tô Lưu Phong , chỉ kém một chút xíu thôi, cho tên tiểu t.ử chiếm món hời !
Được , thực đây chỉ là cách giữ tôn nghiêm thôi, họ Tô Lưu Phong thể đ.á.n.h bại tất cả lang quân mặt ở đây, nghiền ép đến mức còn chút tâm lý so bì nào .
Huyện Phượng Dương là huyện thuộc quyền quản lý của phủ nha kinh thành, vụ án chất đống, nhân thủ điều chuyển , đương nhiên xin quan từ Đại Lý Tự - một trong Tam pháp ty cấp .
Bạch Đại khanh coi trọng Tô Lưu Phong, năng lực mạnh, coi như viên gạch, cần ở chuyển đến đó, phái các huyện lân cận giám sát vụ án.
Tô Lưu Phong quả thực bản lĩnh, mới nhúng tay vụ án nhà cổ ma hai ngày, phá án .
Nói thì vụ án phức tạp gì, c.h.ế.t là lão phu nhân kế thất trong nhà, con cái từ lão phụ để gia tài khổng lồ, ép vị kế mẫu nơi giấu gia sản, thậm chí tiếc "dùng nhục hình bức cung". lão thái thái căn bản chỗ giấu tiền, già chịu nổi giày vò, mà chịu nổi sự hành hạ, buông tay trần thế.
Con cái sợ quan phủ tra chân tướng, cố ý tạo một mật thất, tung tin đồn ác quỷ đòi mạng bên ngoài, che đậy tội ác của bọn họ.
May mà Tô Lưu Phong nhanh trí, phá cơ quan g.i.ế.c trong mật thất, chân tướng cửa sổ trong phòng khóa chặt mà hung thủ cánh mà bay là: Then cửa sổ đều kẹt một cục băng, đợi băng tan thành nước, thanh gỗ rơi khe then liền thành mật thất kín kẽ.
lúc mấy ngày đó trời âm u, nắng nóng, bên trong thanh gỗ băng ngâm nước, tróc sơn, để dấu vết.
Từ manh mối bắt tay , bóc tách từng lớp tra xét, tìm gia bộc từng chịu ơn của lão phu nhân chứng tội ác của con cái, nhanh Tô Lưu Phong phá án .
Đám con cái lòng lang sói Tô Lưu Phong tống đại lao huyện nha với tội danh g.i.ế.c .
Thi thể lão thái thái quàn trong từ đường nhiều ngày, cuối cùng cũng thể mồ yên mả .
"Tô đại nhân, may nhờ ngươi hỗ trợ bản quan phá án." Huyện lệnh Phượng Dương cảm kích sự giúp đỡ của vị Tô Tự thừa , mời uống một chén rượu nhạt, ngày mai hãy về kinh thành.
Tuy nhiên, Tô Lưu Phong lấy lý do tửu lượng kém, khéo léo từ chối ý của Huyện lệnh.
Hắn về kinh gặp .
Tô Lưu Phong vốn định suốt đêm về đô thành, nhưng cân nhắc một chút, vẫn đến ngôi nhà cổ tiêu điều c.h.ế.t một chuyến.
Đêm nay, Tô Lưu Phong tụng kinh một bài cho lão phu nhân c.h.ế.t oan, giúp bà vĩnh viễn thoát khỏi bể khổ nhân gian, sớm lên cực lạc.
Trong đại viện ngói đen tường trắng, chỉ lão nô trung hậu nhất lúc sinh thời của lão phu nhân canh giữ quan tài của bà.
Lão nô xổm chậu lửa đầy tiền giấy và vàng mã, lau nước mắt, đốt sớ văn âm sự giao tiếp giữa hai giới tiên phàm.
Ánh nến run lên, bà ngẩng đầu, thấy Tô Lưu Phong chậm rãi tới, nhất thời cứng họng: "Tô, Tô đại nhân, ngài còn dặn dò gì ?"
Tô Lưu Phong đưa một cuốn Địa Tạng Kinh, : "Tô mỗ tụng vài kinh văn cho lão phu nhân, tiễn khuất vãng sanh."
Nghe lời , mũi lão nô cay cay, già lau nước mắt, nghẹn ngào đồng ý: "Ài, ngài đúng là tấm lòng Bồ Tát. Nô tỳ chữ, tụng kinh cho lão phu nhân là tụng , khó ngài công vụ bận rộn, còn thể nghĩ đến chuyện ."
"Chuyện nhỏ thôi." Tô Lưu Phong mỉm , tìm một chiếc ghế dài xuống, ngón tay thon dài lật qua một cuốn kinh Phật, giọng trong trẻo như ngọc va vàng dịu dàng cất lên, là lang quân nho nhã đang tụng kinh.
Phật âm lọt tai, gột rửa sinh linh, thanh lọc ba ngàn hồng trần.
Thực kinh văn Tô Lưu Phong sớm thuộc làu, chỉ là quan viên am hiểu tụng kinh Phật quá kỳ quái đột ngột, bại lộ.
Tô Lưu Phong vẫn một bình thường hòa nhập với thế tục.
Lão nô hiểu Phật thiền, Tô Lưu Phong là đại năng.
Đợi Tô Lưu Phong tụng xong một kinh văn, lão nô thở dài một , : "Thực , lão phu nhân lúc còn sống đối xử với con cái . Công t.ử tiểu thư tuy do bà sinh, nhưng bà tuân thủ chức trách của , bảo vệ con cái."
Chuyện ăn mặc, lão phu nhân dưa quả tươi ngon, vải vóc đẽ, đều sẽ ưu tiên cho con cái . Bình thường, lão gia giận con cái, bà cũng sẽ hòa giải, gà bảo vệ con che chở cho con cái.
cuối cùng, ai nhớ đến điểm của bà, thấy bà già lẩm cẩm thì bắt nạt bà, hại bà rơi bước đường .
"Ngài xem, thế đạo hiểm ác như , ý nghĩa gì?"
Tô Lưu Phong đưa kinh thư cho lão nô, như Phật đà phổ độ chúng sinh, khóe môi ngậm : "Ta cũng . việc thiện đời, luôn . Nếu , nhân gian khổ quá."
"Haizz... ai bảo chứ."
Tô Lưu Phong bái biệt lão nô, bước khỏi nhà. Hắn tiễn lão phu nhân một đoạn đường, đây là chuyện cuối cùng một sống, thể .
Tô Lưu Phong khỏi cổng nhà, một chiếc xe ngựa quen mắt liền dừng mặt .
Rèm xe gấm hoa văn dây leo hoa lê vén lên, lộ một khuôn mặt đáng yêu. Là Khương La hai tay bám bệ cửa sổ, oán khí xung thiên lải nhải: "Tiên sinh, nhiều ngày gặp, ngài nhớ ?"
Tô Lưu Phong lời táo bạo phô trương của Khương La nghẹn lời, cụp mắt thì thầm: "Ta... cũng nhớ A La."
Thỉnh thoảng hứng lên, thể thấy chiêu nào phá chiêu , nhưng phần lớn thời gian, Tô Lưu Phong vẫn giữ sự rụt rè của sách, dung túng tiểu trêu chọc kiêng nể gì.
Khương La hiếm khi cạy từ miệng Tô Lưu Phong một câu vui tai, nàng híp mắt gọi lên xe: "Tiên sinh về kinh thành ? Vừa khéo thuận đường, gặp ngài, cho ngài nhờ một đoạn."
Đô thành đến huyện Phượng Dương... đ.á.n.h xe cũng mất nửa canh giờ đấy, thuận đường chỗ nào?
"Điện hạ là chuyên vì mà đến?"
Khương La kinh : "Hừ hừ, thể chuyên vì ngài mà vất vả đường chứ? Ta là thăm lang quân khác. Chỉ tiếc bạn nhớ mong hôm nay ở nhà, đường gặp Tiên sinh, bán cho ngài một cái ân tình, đón ngài về kinh ."
Nàng đang chua ngoa lên án, cố ý mấy lời kỳ quái chọc tức Tô Lưu Phong.
Tô Lưu Phong thông minh cỡ nào, đương nhiên đoán ẩn ý trong lời .
Hắn tính xin tha, : "Nói như , hóa là hưởng sái của vị tiểu hữu . Đa tạ A La đưa về phủ, vi sư ghi nhớ cái của A La. Chỉ là trong kinh đông mắt tạp, nếu , A La vẫn là đừng tự ý đ.á.n.h xe khỏi kinh thành."
Hắn sợ Hoàng đế đa nghi, nảy sinh vui.
Khương La phồng má: "Ta ngốc, chiếc xe là Triệu ma ma thuê từ xa mã hành, xe ngựa của phủ Công chúa, đỗ lầu đấy. Người ngoài thấy chỉ tưởng ngoài uống , tuyệt đối nghĩ tới tráo đổi xe ngựa khác lẻn khỏi kinh thành. Đi thôi, chúng về nhà nào."
"Được."
Từ "về nhà", từ miệng Khương La , sự ấm áp khó tả.
Tô Lưu Phong bước lên xe ngựa, Triệu ma ma thức thời khỏi thùng xe, phiền đôi trẻ chuyện.
Triệu ma ma việc cẩn trọng, sớm cùng Chiết Nguyệt đ.á.n.h xe đội mũ mành che mặt, che mặt mày.
Đợi rèm xe buông xuống, Triệu ma ma lệnh một tiếng: "Chiết Nguyệt, khởi hành ."
Chiết Nguyệt lạnh lùng gật đầu một cái, quất m.ô.n.g ngựa hai cái, đ.á.n.h xe tiến lên.
Trong xe ngựa, sự thức thời của Triệu ma ma khiến Tô Lưu Phong cảm thấy hổ.
Hắn cố gắng thu vẻ luống cuống trong đôi mắt phượng, cẩn thận xuống.
Khương La định khen ngợi Tiên sinh thức thời là trang tuấn kiệt, thấy cách xa tít tắp, bắt đầu uốn éo bộ tịch, giở tính trẻ con.
Khương La chớp chớp mắt, thành khẩn hỏi: "Tiên sinh, xe ngựa của là d.a.o dài ?"
"Hả?" Tô Lưu Phong mờ mịt.
"Vậy ngài xa thế, chẳng là sợ d.a.o đ.â.m m.ô.n.g ?!"
"..." Tô Lưu Phong ngượng ngùng nhích gần một bước.
Quất một roi chạy hai bước, khiến Khương La càng vui.
Nàng sải bước về phía Tô Lưu Phong, vốn định dựa Tiên sinh, nào ngờ Chiết Nguyệt là kẻ lỗ mãng, đ.á.n.h xe chẳng vững chút nào, bánh xe vấp một cái, hại nàng như mạ cấy xuống ruộng ngã nhào lòng Tô Lưu Phong.
Dưới lòng bàn tay là đầu gối và xương chân của Tô Lưu Phong, va chẳng đau chút nào.
Hương hoa sơn đào thanh khiết đầy tay áo phả mặt, cùng với nhiệt độ cơ thể nóng hổi của lang quân, cùng phủ lên cần cổ trắng ngần và mu bàn tay lộ ngoài của nàng, triền miên và ám .
Lần , đến lượt nàng một cô nương yểu điệu đỏ mặt tía tai.
Ngọn lửa bùng lên tận đỉnh đầu, thiêu đốt nàng thần trí rõ, đầu óc choáng váng.
Tô Lưu Phong chu đáo đỡ lấy cánh tay chống đến mỏi nhừ của Khương La, định vớt từ trong lòng dậy.
Hắn dịu dàng giải tỏa sự lúng túng cho nàng: "Xe xóc, A La chú ý chút, đừng để thương."
Khương La , Tô Lưu Phong nhất định thấy nàng ngã .
Xấu hổ bao?
Đặc biệt là khoảnh khắc nàng mắng Tô Lưu Phong nhát gan, khí thế kiêu ngạo, bẽ mặt...
Khương La thua thua trận, chịu nhận chuyện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-41.html.]
Nàng cố ý giải thích sai lầm , mở mắt dối: "Ta ngã nha! Chẳng qua là thấy lạnh quá, gần Tiên sinh sưởi ấm chút thôi."
Lời thốt , Tô Lưu Phong sững sờ : “Thế... ?"
Tiếp đó, nắm tay che miệng, phì một tiếng.
Tô Lưu Phong dời đôi mắt phượng xinh , dám thẳng .
Hắn chọc , nhịn vất vả, nhịn đến mức vai run.
Trong khoảnh khắc đó, rèm xe vén lên, ánh ráng chiều tràn thùng xe tối tăm, chiếu lên lông mày thanh tú của Tô Lưu Phong. Khương La rõ, cây hoa đào nàng nuôi nấng nhiều năm, nở , nở rộ rực rỡ.
Khương La vì sự trêu chọc trắng trợn của Tô Lưu Phong mà thẹn quá hóa giận, nàng ngược cảm thấy vui vẻ và vinh hạnh.
Tiên sinh ở bên nàng, quả nhiên là thoải mái nhất, vui vẻ nhất. Như a.
Hừ hừ, nể tình nhan sắc động lòng của Tô Lưu Phong, nàng tha thứ cho một .
Xe ngựa vẫn đang từ từ về phía , m.ô.n.g Khương La sắp đau , xe vẫn cổng thành kinh thành.
Nàng buồn ngủ rũ rượi, dựa tay Tô Lưu Phong. Lang quân đáp ứng yêu cầu của , nhanh chậm vỗ lưng nàng, dỗ nàng ngủ.
lúc , một mũi tên sắc bén vô cùng từ trong rừng rậm đen kịt b.ắ.n , đ.â.m thẳng chiếc xe ngựa chở khách quý.
Mũi tên đầu tiên cho thích khách dũng khí, đó vô mũi tên bay đầy trời, cắm phập xe ngựa, xe to lớn cắm thành con nhím.
Chiết Nguyệt bên ngoài xe giơ tay c.h.é.m đứt dây thừng buộc ngựa, tránh cho tuấn mã đ.â.m phát điên, kéo lật xe ngựa, rơi xuống vách núi cheo leo. Hắn đưa tay kéo Triệu ma ma, bảo lão nô bò xuống gầm xe trốn tạm một lát.
"Điện hạ, ở trong xe đừng động đậy."
Chiết Nguyệt lạnh lùng mở miệng, đột ngột rút từ lưng một thanh trường kiếm mỏng manh. Hắn định một , bay xông rừng chống địch.
Trong xe, Tô Lưu Phong thấy động tĩnh: "Điện hạ . Phiền tiểu ném một thanh kiếm , để bảo vệ Công chúa."
Một văn thần nhỏ bé võ công?
Chiết Nguyệt nghĩ nhiều, sát ý cuồn cuộn dâng lên, rảnh lãng phí thời gian.
Trong lúc cấp bách, ném một thanh kiếm: "Nếu địch , đừng miễn cưỡng."
"Ừ." Tô Lưu Phong nhận lấy trường kiếm, ấn Khương La đang bò sàn xe ngựa xuống: “A La đừng động, sấp đợi về."
"Được." Khương La hồn vía định.
Nàng cũng ngờ, ăn gan hùm mật gấu, dám đến hành thích nàng.
May mà thính lực Tô Lưu Phong nhạy bén, trong khoảnh khắc mũi tên đầu tiên sắp xuyên thủng xe ngựa, một tay bế Khương La lên, lăn xuống sàn, ấn xuống .
Hắn dùng bảo vệ an nguy cho Khương La, màng nam nữ thụ thụ bất .
Đợi một đợt mưa tên qua , Tô Lưu Phong mới ghé tai Khương La, thì thầm một câu: "Xin , tình thế cấp bách, mạo phạm A La ."
Tô Lưu Phong , Khương La yên tâm .
Nàng kéo vạt áo Tiên sinh, dặn dò: "Tiên sinh, ngài sự cẩn thận."
"Ừ, ."
Nói xong, Tô Lưu Phong khỏi thùng xe, với Triệu ma ma gầm xe: "Vị cô cô , bà xe với Điện hạ , ở ngoài xe bảo vệ các ."
Triệu ma ma sợ Khương La dọa, dù xương chân đá vụn cứa thương cũng nhanh nhẹn bò dậy: "Tô đại nhân đừng miễn cưỡng, nếu tên b.ắ.n tới, xin hãy cùng thùng xe tránh né."
"Ta , đa tạ bà quan tâm."
Tô Lưu Phong điểm nhẹ mũi chân, tung nhảy lên nóc xe ngựa bia ngắm, và quan sát bốn phía vị trí thích khách.
Gió núi thổi căng y phục rộng thùng thình của Tô Lưu Phong, phát quan hoa sen của mũi tên sắc bén b.ắ.n rơi, tóc dài chỉ còn một dải lụa xanh trúc buộc , tóc đen dài đổ xuống, gió thổi tung, quần ma loạn vũ.
Người trẻ tuổi tuấn tú vô song cầm kiếm, đáy mắt, sát tâm sôi sục.
Cách đó xa, tiếng c.h.é.m g.i.ế.c và tiếng kêu gào lẫn lộn, vũ khí bạc giao , đao quang kiếm ảnh.
Là Chiết Nguyệt đang g.i.ế.c .
Chỗ xe ngựa ngược yên tĩnh, cung thủ nhân cơ hội giương cung b.ắ.n tên.
Suy nghĩ giây lát, Tô Lưu Phong lao rừng núi, đạp cành lướt cây mà , hỗ trợ Chiết Nguyệt ứng địch.
Thích khách đến đều là của Minh Nguyệt Đường, để đối phó mục tiêu, Lục Quan Triều mà thả bộ ám vệ của đường thứ chín, một trong mười đường khẩu Minh Nguyệt .
Họ g.i.ế.c Công chúa điện hạ ?
hôm nay Khương La là tạm thời nảy ý đổi xe ngựa khỏi kinh thành, sát thủ thể dự đoán suy nghĩ của Khương La.
Hơn nữa Lục Quan Triều từng kim ốc tàng kiều Công chúa, sẽ hạ sát chiêu hại Khương La.
Chiết Nguyệt nhớ tới Lục Quan Triều khi giam cầm Khương La, thường xuyên nhắc tới Tô Lưu Phong.
Tai họa.
Chiết Nguyệt đầu cũng ngoảnh với đến: "Tô Lưu Phong, bọn họ đến g.i.ế.c ngươi đấy."
Chiết Nguyệt nghĩ đơn giản. Hắn giao Tô Lưu Phong , sứ mệnh bảo vệ Công chúa của thành, thể thu công về.
Dù Khương La là chủ nhân của , Tô Lưu Phong .
Nghe , Tô Lưu Phong gật đầu: "Ta , vất vả cho tiểu g.i.ế.c địch."
Nói xong, nắm chặt trường kiếm, như gió xuân lửa rừng, dũng mãnh lao về phía đám sát thủ thiện chiến.
Chiết Nguyệt đ.á.n.h mệt , ham chiến nữa. Hắn lau m.á.u bên má, định khoanh tay .
Vốn tưởng Tô Lưu Phong một văn thần yếu đuối, nhất định sẽ của Minh Nguyệt Đường xé nát, nào ngờ tay nâng đao hạ, hoặc bổ, hoặc chém, hoặc đấm, hoặc chặt, qua kiên trì hơn mười hiệp.
Chiết Nguyệt manh mối. Kiếm thuật của Tô Lưu Phong gọn gàng mắt, trường kiếm lấp lánh múa may, giỏi võ, và đ.á.n.h .
Không bao lâu, m.á.u tươi tung tóe, Tô Lưu Phong mà hái xuống mấy cái đầu .
Chiết Nguyệt nhướng mày, hiếm khi nảy sinh hứng thú.
Hắn ngứa tay khó nhịn, cũng g.i.ế.c trở chiến cuộc.
Một khắc , sát thủ của cả một đường đều tàn sát, chỉ còn Đường chủ đường thứ chín Chiết Phong.
Hắn c.h.é.m mất một cánh tay, m.á.u chảy như xối, giống như một con cá thớt mặc c.h.é.m g.i.ế.c.
Chiết Phong nghiến răng: "Chiết Nguyệt, ngươi dám phản chủ!"
Chiết Nguyệt: "Ồ, là quên bẩm báo Lục Quan Triều, về chuyện phản bội."
Chiết Phong: "..."
Tô Lưu Phong tùy ý nhặt một chiếc lá cỏ dại, lau sạch m.á.u trường kiếm, cung kính hữu lễ trả cho Chiết Nguyệt: "Đa tạ kiếm của tiểu hữu."
Chiết Nguyệt gật đầu, thêm gì nữa.
Chẳng bao lâu , phía họ truyền đến tiếng bước chân dồn dập, Khương La dẫn theo Triệu ma ma thở hồng hộc chạy tới: "Chiết Nguyệt, Tiên sinh!"
"A La? Sao tới đây?" Tô Lưu Phong giật , bước tới đỡ lấy nàng kiệt sức.
Tô Lưu Phong đầy máu, mặt, giữa trán, một màu đỏ tươi.
Khương La đau lòng hỏi: "Tiên sinh, ngài thương ? Tên trộm đáng ghét, dám ngài thương như ."
Chiết Nguyệt: "Hắn khỏe lắm."
Có chuyện là đống t.h.i t.h.ể phía , đầu đều vặt xuống mấy cái.
Chưa đợi Tô Lưu Phong mở miệng giải thích, Khương La bao che khuyết điểm bước lên đá một cước Chiết Phong thương tích đầy .
Vết thương chịu đả kích nặng nề, họa vô đơn chí.
Giày thêu của Khương La giẫm lên vết thương m.á.u chảy đầm đìa của đàn ông, nghiền nghiền, lớn tiếng chất vấn: "Nói! Các ngươi là ai?! Rốt cuộc gì?!"
Khương La đoán sai, họ hẳn là mai phục Tô Lưu Phong.
Ai cứ nhất định g.i.ế.c Tiên sinh?
Nàng là ai.
Chiết Nguyệt: "Điện hạ, là của Minh Nguyệt Đường, đến g.i.ế.c Tô Lưu Phong."
Chiết Phong mặt mày xám xịt, một câu cũng .
Khương La tức giận đến run rẩy, nàng khí huyết dâng trào: "Lục Quan Triều, ngươi đáng c.h.ế.t!"
Tô Lưu Phong dỗ: "A La, ."
Chiết Nguyệt hỏi: "Muốn g.i.ế.c ?"
Chiết Phong run như cầy sấy: "Đừng, đừng g.i.ế.c ."
Khương La: "Khoan , giữ mạng ."
Chiết Nguyệt: "Điện hạ, gì sai bảo?"
Khương La mày mắt âm trầm: "Chiết Nguyệt, giúp c.h.ặ.t đ.ầ.u những gói áo bào, để mang về. Lục Quan Triều cho một sự bất ngờ, là công chúa thiên gia, đương nhiên qua , đáp lễ !"
Màn đêm buông xuống, ánh ráng chiều phai nhạt.
"Chủ tử, đường thứ chín quân diệt, còn Đường chủ đường thứ bảy Chiết Nguyệt phản bội, theo Tam công chúa điện hạ." Đường chủ đường thứ chín Minh Nguyệt Chiết Phong nhảy qua mái nhà, đáp xuống mặt Lục Quan Triều: “Chủ tử, đường thứ chín việc bất lực, thuộc hạ nguyện ý chịu phạt."
Hắn quỳ một gối nền đất lạnh lẽo, chờ đợi sự trừng phạt của Lục Quan Triều.
Lục Quan Triều là một cực kỳ âm hiểm tàn nhẫn, để lộ hành tung và sơ hở, nhất định sẽ tha cho .
Chiết Phong chờ đợi phán quyết t.ử hình của chủ nhân.
Mắt đen của Lục Quan Triều đột ngột co : "Ngươi là, các ngươi tay với Tam công chúa?"
Chiết Phong hiểu Lục Quan Triều tại nhắc tới Khương La, chỉ đành thành thật khai báo: "Tam công chúa và Tô Lưu Phong cùng một chiếc xe ngựa, thế tất vạ lây. Vì Chiết Nguyệt ngáng đường, nhiệm vụ của chúng thất bại."
Vừa dứt lời, Lục Quan Triều đột ngột bóp lấy cổ , nhấc bổng Chiết Phong lên cao.
"Chủ tử?!" Chiết Phong kinh hãi thất sắc.
Cảm giác ngạt thở nhanh chóng bao trùm lấy .
Đáng tiếc, Chiết Phong trọng thương, mà năm ngón tay của Lục Quan Triều bất ngờ cắm da thịt , m.á.u chảy đầm đìa.
Chiết Phong thoát khỏi Lục Quan Triều, chỉ đành mặc bố trí.
Một nhiệm vụ thất bại là mạng ? Hình phạt như quá đáng ...
Chiết Phong thổ huyết, lắp bắp mở miệng: "Chủ, chủ tử, thuộc hạ tội đáng c.h.ế.t..."
Lục Quan Triều khép đôi mắt hoa đào, lạnh một tiếng: "Ta là bảo các ngươi hành động, nhưng bảo các ngươi hại tính mạng A La. Nếu nàng mệnh hệ gì, các ngươi đều chôn cùng."
"Lần , thuộc hạ nhất định..."
"Không nữa." Lục Quan Triều phẫn nộ bẻ gãy cổ , ném cái xác mềm nhũn sang một bên: “Ta sẽ ... thu nhận phế vật nữa."
Lục Quan Triều tức giận, nhưng giận thuộc hạ nhiệm vụ thất bại.
Hắn chỉ là ghen tị Tô Lưu Phong độc chiếm sự sủng ái của Khương La, mà tranh thủ thời gian ở chung với Khương La. Mà cơn tà hỏa vô danh , tự nhiên phát tác lên nhà .
A La đơn thuần, nàng nhất định Tô Lưu Phong ôm ấp ý đồ xa gì với nàng.
Kiếp , khi Tô Lưu Phong kề kiếm lên cổ Lục Quan Triều, thấp giọng niệm một câu "A La".
Mà Lục Quan Triều, từ trong mắt đàn ông như dịu dàng như ngọc , thấy tình yêu đè nén, mãnh liệt giống hệt .
Tô Lưu Phong mà đại nghịch bất đạo, phụ lòng tin tưởng của Khương La, yêu học trò ngưỡng mộ .
Người mặt thú, rõ ràng là a.
Lục Quan Triều chậm rãi lau vết m.á.u tay, mặt mày sương giá.
"Tô Lưu Phong thể c.h.ế.t, Tam công chúa Khương La sống."
Hắn nhanh chậm, cho các đường chủ khác đang ẩn nấp xung quanh . Lục Quan Triều một chút cũng nhân từ, sẽ đuổi tận g.i.ế.c tuyệt tất cả những thuận theo ý .
Ai bảo Minh Nguyệt Đường đều là những con ch.ó nuôi chứ? Gia súc phản kháng mệnh lệnh của chủ nhân.