Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:16:45
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương La và Chiết Nguyệt về đến phủ thì là giờ Tỵ.

Trăng lên đầu ngọn liễu, sân viện cơn mưa chiếu rọi một vẻ thê lương, ánh trăng lạnh lẽo in bậc thềm đá, vỡ tan thành từng chùm pháo hoa bạc.

Dung Nhi chuyện phản bội lộ, nàng nơm nớp lo sợ đón Khương La: "Phu nhân, Người về."

Khương La gật đầu: "Ừ. Đại công t.ử đến ?"

"Không ạ. Đại công t.ử chỉ , nếu phu nhân về phủ, sai chạy một chuyến, đến phủ báo tin cho ngài , để ngài khỏi lo lắng cho sự an nguy của Người."

Dung Nhi vốn tưởng sẽ xử phạt, nào ngờ Khương La để ý, năng cũng vẫn chậm rãi từ tốn.

Nghe , Khương La khẽ nhếch khóe môi, khẩy một tiếng: "Lo lắng cho ... Lang quân quả thực chu đáo."

Khương La cho Dung Nhi về nội thất chờ, bản bước ngừng, về phía nhà bếp. Dung Nhi định theo, ánh mắt lạnh lùng sắc bén của Khương La dọa lui, nàng tự giao tình với Khương La hỏng, chỉ thể cầu xin Chiết Nguyệt đang định rời một cái, bảo ở bên cạnh giám sát Khương La.

Nếu , phu nhân mà chạy mất, bọn họ ai sống nổi.

Chiết Nguyệt hiểu ý, ấn chuôi kiếm, sải bước theo.

Khương La tranh luận với hai hạ nhân, nàng tự nhà bếp. Như tính Chiết Nguyệt sẽ theo, nàng nhóm lửa bắc bếp, hỏi: "Gần đây chỉ một ngươi giám sát ?"

Chiết Nguyệt sững sờ, mờ mịt Khương La một cái, hồi lâu mới bình tĩnh mở miệng: "Phải."

"Thích hành tỏi ?"

"Cái gì?"

Khương La ngẩng đầu, má hồng hào thêm một vệt than tro, nàng nhẹ, hỏi: "Ăn ?"

"Sao cũng ."

"Được."

Khương La cắm cúi nấu mì, món nàng nấu thực sự nhiều, lão Chu lúc còn sống dạy nàng nấu mì, cũng là để con bé c.h.ế.t đói.

Chẳng bao lâu , hai bát mì chay hành hoa giấu trứng ốp la đặt lên bếp. Khương La đưa đũa cho Chiết Nguyệt: "Ăn , theo cả đêm, chắc đói ."

Chiết Nguyệt động đậy.

Khương La mỉm : "Lúc chuyện với trưởng, ngươi lầu lén? Lúc châm lửa tự thiêu, ngươi rõ ràng chân tướng giấu giếm ? Chiết Nguyệt, việc ngươi thiên vị sớm phạm điều cấm kỵ của Lục Quan Triều, sẽ giữ ngươi , bây giờ chúng cùng một con thuyền ."

Chiết Nguyệt ngốc, lạnh lùng : "Theo cô, lợi ích gì."

"Nếu , nhất định sẽ cho ngươi lợi ích thì ? Dù , so với Lục Quan Triều hỉ nộ vô thường, chủ nhân là đây hẳn là ôn hòa hơn nhiều chứ?" Khương La tay trái chống cằm, tay lơ đãng gắp mì bỏ miệng: “Đi theo , mỗi sinh nhật ngươi, đều nấu cho ngươi một bát mì, đón sinh nhật cùng ngươi."

Chiết Nguyệt phản bác.

Khương La tung liều t.h.u.ố.c mạnh cuối cùng: "Cứ dung túng , nhận chủ . Nếu thể mang lợi ích cho ngươi, ngươi hãy phản bội , bán , để đổi lấy mạng sống, ?"

Nàng chuyện sống c.h.ế.t nhẹ nhàng như .

Khương La căn bản sợ c.h.ế.t. Bởi vì nàng a, chẳng còn gì để mất nữa .

Chiết Nguyệt tò mò quan sát Khương La một cái, trực tiếp trả lời câu . Chỉ là một khắc , khi mì sắp trương, cắm đầu ăn bữa khuya. Giống như một đứa trẻ đói khát mấy ngày nay.

Hắn chấp nhận lợi ích của Khương La, đồng ý tạm thời nàng sai bảo.

Trẻ con thật dễ dỗ, Khương La nhịn xoa đầu Chiết Nguyệt. Rõ ràng trong mắt ngoài, nàng cũng chỉ là một cô nương nhỏ nhắn đáng yêu cố tỏ lớn, dù xét về tâm trí, tuổi tác tương xứng.

Mỗi bước của Khương La đều là một ván cược lớn.

Không nàng sợ Chiết Nguyệt phản bội , mà là cần thiết giả vờ với nàng. Chiết Nguyệt là đàn ông bên ngoài, Lục Quan Triều lòng hẹp hòi, thể dung thứ tư tâm với Khương La. Dung Nhi phản bội, Lục Quan Triều lẽ chỉ dùng thủ đoạn tàn nhẫn để răn đe, nhưng nếu Chiết Nguyệt quy về phe cánh của Khương La, nhận chỉ con đường c.h.ế.t.

, Khương La càng tin tưởng lòng trung thành của Chiết Nguyệt, dù tầng trung thành , là do nàng dùng hết thủ đoạn lừa .

Nhiệm vụ đầu tiên Khương La giao cho Chiết Nguyệt, chính là giúp nàng rửa sạch bát đũa bẩn.

Khương La giơ mười ngón tay trắng nõn nà lên, với Chiết Nguyệt: "Hai tay của chủ nhân nhà ngươi, suốt ngày ngọc dung cao nuôi dưỡng, thể dùng để rửa bát chứ? Ngộ nhỡ thương thì , cho nên ủy khuất tiểu một nhé."

"Vâng." Chiết Nguyệt hai lời, chỉ buồn bực Khương La một cái, cuối cùng gì cả.

Sau khi ném đống lộn xộn cho Chiết Nguyệt, Khương La tắm trong ánh trăng, trở về phòng ngủ.

Dung Nhi căn bản dám ngủ, Khương La trong, nàng liền cung kính đón tiếp: "Phu nhân, Người về ."

Dung Nhi cố ý giám sát Khương La, mưu toan dùng chút lợi ích lơ là chức vụ , để nịnh nọt Khương La.

Khổ nỗi, Khương La căn bản nhận tình.

Nàng phòng, cài then cửa. Sau đó tùy ý tháo trâm bạc mã não hoa châu tóc xuống, bỏ hộp trang điểm. Cởi bỏ áo gấm, lau phấn son, việc nào cũng cần mượn tay khác.

Dung Nhi , tiếng nước róc rách, cảm thấy tim đập chân run. Nàng trong hồ lô của Khương La bán t.h.u.ố.c gì, nàng chỉ Khương La đang hành hạ nàng , Khương La nàng tận mắt rõ, cần nàng hầu hạ bên cạnh, Khương La cũng thể tự lo liệu cho bản .

Đối với Khương La mà , nàng quan trọng, cũng thể thế.

Khương La vốc nước rửa mặt, bỗng nhiên nhân từ đưa tay về phía Dung Nhi: "Đưa khăn khô cho ."

Dung Nhi cuối cùng cũng tác dụng, nàng vui mừng khôn xiết, dâng khăn lên.

Khương La chậm rãi lau nước mặt, trở về khuôn mặt mộc thanh tú dịu dàng, giống như nhà bên, thiện và dịu dàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-32.html.]

Quả nhiên, nàng hợp với cách ăn mặc trong nhà cao cửa rộng, đợi nàng trút bỏ bộ quần áo rộng thùng thình và lớp trang điểm lòe loẹt , lúc mới cảm thấy hồn vía trở cơ thể, sức sống.

Khương La chọn một chiếc áo lót tay hẹp bằng lụa mềm màu trắng ngà thêu hoa văn cỏ cuốn mỏng nhẹ mặc , nàng chui trong chăn, gọi Dung Nhi bầu bạn: "Đừng , xuống chuyện ."

Có lẽ dáng vẻ chuẩn ngủ của Khương La khiến Dung Nhi thả lỏng ít.

Dung Nhi nịnh nọt gần, tự tìm một chiếc ghế xuống: "Phu nhân chuyện gì?"

Khương La rút từ gối một con d.a.o găm mỏng manh, đưa tay với lấy ánh nến. Lưỡi d.a.o sắc bén hơ lửa nến một lúc, nàng trịnh trọng giải thích với Dung Nhi: "Nếu rạch da thấu xương, nhất là hơ d.a.o găm một chút, như vết thương do rạch cơ thịt gây sẽ dễ mưng mủ. Không ít quân doanh lấy những mũi tên cắm da thịt binh sĩ , chính là dùng cách ."

Dung Nhi vô cớ sợ hãi Khương La, khó lòng chống đỡ nuốt nước bọt.

Khương La ngọt ngào: "Ồ, họ còn uống rượu để thêm can đảm, chỉ tiếc, chúng rượu."

Chuyện thật đáng tiếc, Khương La lắc đầu.

Lòng bàn tay Dung Nhi toát mồ hôi nóng, nàng dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ sợ nhắc nhở Khương La điều gì.

Thật kỳ lạ, một cô nương nhỏ tuổi hơn nàng , ngoài miệng tôn xưng nàng một tiếng "phu nhân" thì thôi , tại Khương La trấn áp?

Khương La, giống như một con rắn mỹ nhân .

"Phu nhân..." Dung Nhi quyết định tay chiếm lợi thế, quỳ rạp xuống đất: “Là Đại công t.ử ép nô tỳ hành tung của Người, nô tỳ nếu , chỉ con đường c.h.ế.t thôi!"

Khương La chân trần xuống đất, trong phòng đốt chậu than, gạch xanh giẫm lên thực lạnh.

Nàng từng bước về phía Dung Nhi, dùng d.a.o găm nâng cằm nha lên: "Ta hiểu mà, ngươi cũng là bất do kỷ."

"Vâng." Hốc mắt Dung Nhi ươn ướt.

"Dù , Lục Quan Triều sẽ khiến ngươi c.h.ế.t, còn thì . So với phản bội , vẫn là phản bội hơn." Khương La cong môi: “Ngươi đang bắt nạt dễ chuyện hơn Lục Quan Triều."

"Nô tỳ dám..."

"Ngươi dám." Khương La nâng cái cằm trắng nõn lên, dụ nàng vết đỏ cổ: “Ta suýt chút nữa vì sự tố giác của ngươi, bỏ mạng trong tay ."

"Sẽ !" Dung Nhi hoảng sợ hét lớn: “Đại công t.ử nỡ g.i.ế.c Người, ngài sẽ g.i.ế.c Người !"

Khương La bỗng nhiên : "Hóa , đây chính là lý do ngươi phản bội ."

Chỉ cần c.h.ế.t, chịu đủ giày vò cũng .

"Đã ngươi đối với tàn nhẫn như , tại còn tha cho ngươi?" Nói xong, Khương La tay nâng d.a.o hạ, d.a.o găm đ.â.m thẳng xương đùi Dung Nhi. Nàng mặt đổi sắc, còn xoay cán d.a.o một cái.

Cơn đau thấu tim gan lập tức ập lòng Dung Nhi, sống lưng nàng tê dại, run rẩy, cầu xin tha thứ nhưng dám. Nàng sợ Khương La, sợ cô nương xinh .

Ác quỷ a! Người giống như ma quỷ.

Đầu ngón tay Khương La chấm chấm những giọt m.á.u tràn , một tiếng: "Ngươi xem, ngươi tính chuẩn sẽ c.h.ế.t. Ta cũng tính chuẩn cho dù g.i.ế.c ngươi, Lục Quan Triều cũng sẽ ."

Dung Nhi cuối cùng cũng hiểu sự đáng sợ của Khương La.

Nàng trả thù, mà là khinh thường trả thù. Đợi Khương La chơi hiểu quy tắc , Dung Nhi chắc chắn c.h.ế.t.

Dung Nhi buộc thừa nhận, trong mắt Lục Quan Triều, mạng của mỗi đều giá trị, mà Dung Nhi là nô, mạng của nàng đáng nhắc tới.

Sẽ c.h.ế.t, Khương La thực sự sẽ g.i.ế.c nàng .

Dung Nhi nén cơn đau kịch liệt, lóc t.h.ả.m thiết cầu xin Khương La: "Phu nhân, đều là của nô tỳ, cầu xin Người tha cho , cầu xin Người."

Khương La lạnh lùng hồi lâu, đôi môi Dung Nhi vì mất m.á.u quá nhiều mà dần trở nên trắng bệch.

Bên ngoài in bóng cao gầy, là Chiết Nguyệt thấy động tĩnh, đợi bên ngoài.

Chỉ cần Dung Nhi dám phản kích, Chiết Nguyệt sẽ bảo vệ Khương La, lấy mạng nàng .

Bất kể thế nào, Khương La đều là ở thế bất bại, chỉ dựa sự sủng ái của Lục Quan Triều.

Nói thật mỉa mai.

Đôi mắt Khương La lạnh, nàng rút d.a.o găm , m.á.u b.ắ.n lên mặt nàng, loang lổ như cành mai thưa thớt hương thơm thoang thoảng.

"Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng." Khương La lấy từ trong hộp miếng ngọc bội lão Chu để cho nàng và một bức thư nàng sẵn từ sớm, đưa tới: “Đem miếng ngọc bội và bức thư đến nhà Kỷ gia Hữu Tự thừa Đại Lý Tự, với gác cổng, đây là thư của Lăng Nguyệt tiểu thư gửi đến, nhất định để Kỷ lão phu nhân đích mở ."

Kỷ gia là nhà ngoại của Khương La kiếp , chỉ tiếc kiếp nàng Phụ quân yêu thương, nên Kỷ gia tráng sĩ chặt tay, cũng tiếp xúc quá nhiều với nàng.

Dung Nhi: "Cái ..."

Khương La bôi m.á.u d.a.o găm lên mặt Dung Nhi: "Nhớ kỹ, đây là cơ hội cuối cùng của ngươi. Còn phản bội nữa, khi Lục Quan Triều xử lý , nhất định g.i.ế.c ngươi ."

Dung Nhi run rẩy nhận lấy đồ: "Bên phía Chiết Nguyệt..."

"Yên tâm, sẽ cho . Miệng của , kín hơn ngươi nhiều."

Dung Nhi khỏi kính nể, phu nhân thật lợi hại, mà mua chuộc Chiết Nguyệt.

Nàng quỳ xuống, dập đầu với Khương La một cái: " thể giúp phu nhân việc, nhưng xin Người nhất định cứu ."

Khương La xoa xoa tóc nàng , : "Yên tâm, sẽ bạc đãi ngươi ."

Chỉ đối xử với , mới thể thu phục lòng lâu dài. Khương La ngốc chút nào.

 

Loading...