Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-04-15 14:44:28
Lượt xem: 109
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt trời lặn về tây, bóng tối nhập nhoạng.
Tô Lưu Phong xin tiền mang về, tên chủ gánh hát say rượu thấy liền vung roi lên.
"Chát" một tiếng, roi dài quất xuống đất, bụi bay mù mịt.
Chiếc ghế đẩu cũ nát chịu nổi cú đ.á.n.h , phát tiếng kêu cọt kẹt như sắp gãy.
Tô Lưu Phong quen với cảnh , sớm tê liệt với nỗi đau.
Chưa đợi chủ động đến gần tên chủ gánh hát Lê viên, sư A Lưu chuyên luyện vai Càn đán đá phăng đôi giày bó chân, chắn mặt Tô Lưu Phong: "Không đ.á.n.h Ban chủ, Tiểu Phong đầy thương tích , đ.á.n.h nữa là mất mạng đấy!"
Nghe , tên Ban chủ say rượu khẩy một tiếng.
Hắn bước tới, bóp lấy khuôn mặt tô đầy phấn trắng son đỏ của A Lưu, : "Nó khuôn mặt như thế, nếu ngoan ngoãn học hát, việc gì khó nó? Nó ăn cơm của gánh hát , thì bỏ chút tài nghệ thực sự , ngươi đúng ? Không xin tiền thưởng của các ông các bà đài, thì bắt nó ngoài xin cơm cũng là khó nó ? A Lưu lo cho nó, lo cho ?"
Nói xong, đẩy mạnh A Lưu , giơ chân đạp một cái, đá văng Tô Lưu Phong gầy trơ xương ngã lăn đất.
Chân Tô Lưu Phong đang thương, căn bản vững.
Hắn quỳ rạp đất, ôm lấy đầu, mặc cho Ban chủ đ.ấ.m đá, roi da quất loạn xạ.
Chỉ một lát , Tô Lưu Phong da tróc thịt bong, lưng hằn thêm mấy vết sẹo dữ tợn.
Hồi nhỏ, nhà Tô Lưu Phong vì miếng ăn mà bán gánh hát, tuy ký văn tự bán , nhưng , cái mạng coi như giao phó ở đây .
Hắn chịu nén giọng học hát, Ban chủ tiếc khuôn mặt xinh của , mài giũa tính nết , tự nhiên trăm phương ngàn kế đều tung hết.
Đánh một là ngẫu nhiên, trăm thì thành thói quen.
Ai bảo Tô Lưu Phong dường như đau, ngay cả rên cũng rên một tiếng.
Hắn cứng đầu như , tự nhiên mặc kệ Ban chủ đ.á.n.h đập. Cũng chính cái tính cách " điều" cứng cỏi , mới nuôi dưỡng kẻ bạo hành ngày càng nặng nhẹ, tay ngày càng độc ác.
Kẻ bạo hành chỉ thấy Tô Lưu Phong cầu xin tha thứ; Muốn bẻ gãy cái cột sống hảo hán ; Muốn ép quỳ rạp chân như con kiến hôi, thoi thóp tàn.
Tên Ban chủ ngoài cháu cho mấy đại gia, về đến nhà nuôi một đám bao cát để trút giận!
Tô Lưu Phong đau đến thổ huyết, trong lúc hoảng loạn, từ trong n.g.ự.c rơi một khúc thảo ô đen sì.
Hắn ngẩn một chút, vẫn cử động ngón tay, lặng lẽ thu nó trong ngực.
Trận đòn roi kéo dài đến nửa đêm mới tàn.
Ban chủ mệt , uống thêm bình rượu, say khướt về căn phòng dột nát ngủ.
Đám trẻ nhỏ dám lên tiếng, đám trẻ lớn giúp đỡ. Chỉ sư A Lưu vắt khăn ướt, đến lau vết thương cho Tô Lưu Phong. Lau chút m.á.u bẩn dính giữa xương lông mày, khuôn mặt thanh tú của Tô Lưu Phong lộ mắt.
A Lưu thở dài: "Tiểu Phong , khổ gì!"
Tô Lưu Phong gì, dường như đối với ai cũng ít như .
A Lưu cũng quen với sự lạnh lùng của Tô Lưu Phong, nhưng y , Tô Lưu Phong ghi nhớ lòng của y, nếu Tô Lưu Phong cũng sẽ mỗi xin tiền thừa đều chia cho y một phần, để y tích cóp chút lộ phí bỏ trốn.
Ví như hôm nay, Tô Lưu Phong xé nửa chiếc bánh giấu trong ngực, chia cho sư A Lưu.
Đêm lạnh như nước, giấy dán cửa sổ rách một lỗ, gió lùa , kêu phần phật. Hai hứng trọn gió lạnh, nép phía trong cùng của sạp ngủ chung, trằn trọc yên.
A Lưu lẩm bẩm một câu: "Những ngày tháng bao giờ mới kết thúc..."
Tô Lưu Phong hiếm khi mở miệng: "Nếu Ban chủ c.h.ế.t, sư chỗ để ?"
A Lưu kinh hãi, sợ đến mức bật dậy.
Y mượn ánh trăng quan sát kỹ lông mày Tô Lưu Phong, phân biệt thâm ý và thực hư trong lời : "Đệ gì? Tiểu Phong, định gì?"
Tô Lưu Phong ậm ừ, hỏi một câu: "Có chỗ ?"
A Lưu cứng họng, y ấp úng hồi lâu, đáp một câu: "Có..."
"Ừ."
Tô Lưu Phong thêm nữa, nghiêng , chìm giấc ngủ say.
Tựa như câu hỏi rợn lúc nãy, chỉ là một giấc mộng thoáng qua.
Sân thu trăng sáng, hoa quế tỏa hương.
Lão Chu sợ Khương La sợ bóng tối, đặc biệt treo đèn những cành cây vươn dài và mái hiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-3.html.]
Ông tin quỷ thần, những đứa trẻ xinh dễ Bồ Tát bắt ngọc đồng tử, nên còn treo lên cây hoa quế vài bộ quần áo cũ Khương La mặc ngày thường, coi như hình nhân thế mạng để chắn tai ương.
Mỗi về muộn, lão Chu đều mang chút đồ ngọt về tạ với cháu gái, hôm nay xách về nhà là một gói giấy dầu đựng bánh xốp in hoa và bánh nếp chiên tẩm đường.
Ông gõ cửa nhà, Khương La đáp: "Ám hiệu!"
Đây là quy tắc lão Chu đặt , dặn Khương La khi ở nhà đừng mở cửa lung tung, kỹ động tĩnh – bình thường trẻ con ở nhà, trộm cắp thì cứ trộm, trẻ con ở nhà, ông Khương La xảy chút sai sót nào.
Lão Chu xoa xoa cằm: "Thiên vương cái địa hổ."
"Gà con hầm nấm!" Khương La non nớt hô lên, đó vui vẻ mở cửa: “Ông nội, ông về !"
Lão Chu bế bổng đứa trẻ lên xoay một vòng, nhéo nhéo má con bé: "Ngoan quá! Xem , đây là cái gì."
Ông như dâng bảo vật, giơ túi đồ ngọt lên cho Khương La xem.
Cô bé mắt hạnh sáng lấp lánh, hai tay che miệng, reo lên: "Bánh ngọt!"
Xem đấy, lão Chu miệng thì Khương La sâu răng, thực chất vẫn xót cháu, nào cũng mua điểm tâm ngọt ý nàng.
Lão Chu tắm rửa ở quan trạch huyện nha , về nhà sợ mùi xú uế, tắm thêm nữa.
Đợi ông bộ trường sam bước , thấy Khương La đang dùng ngón tay út đếm từng cái bánh ngọt, lẩm bẩm đếm , nhét từng cái túi lương khô.
"Mang nhiều thế, ăn hết ?" Lão Chu bật .
Khương La vui vẻ đung đưa đôi chân nhỏ: "Cháu mang cho bạn một ít."
"Được, A La vui là ."
Lão Chu là bậc trưởng bối hào phóng, yêu thương cháu gái hết mực, nàng đòi hái trời, ông cũng sẽ nghĩ cách hái xuống một ngôi.
Bánh ngọt chỉ lót tạm thời, lão Chu xắn tay áo bếp, trổ tài nấu nướng cho cháu gái xem.
Khương La nghĩ đến ngày mai gặp Tiên sinh, ngây ngô hai tiếng "hề hề".
Nếu là kiếp , Tô Lưu Phong quyền cao chức trọng, chắc chắn sơn hào hải vị gì cũng nếm qua , đồ của nàng chẳng bõ bèn gì; kiếp , sa cơ lỡ vận một thời gian, nàng thể giúp chút chuyện, coi như nàng cũng ích, thể giải cứu Tiên sinh khỏi nơi nước sôi lửa bỏng.
Khương La chuẩn xong túi lương khô, giống như một con chuột nhà tích trữ đồ ăn ngon, thỏa mãn vô cùng.
Nàng nhảy xuống ghế đá, đôi chân ngắn cũn chạy lon ton đến bên cạnh lão Chu giúp nấu cơm.
Khương La chỉ là một con nhóc, chẳng giúp gì, chỉ ngoan ngoãn xổm bếp lò trông lửa.
Sợ nàng chán, lão Chu còn ném đống củi đang cháy hừng hực một củ khoai, nướng cho con bé ăn.
Khương La theo bản năng cũng ném thêm một củ nữa, cho Tô Lưu Phong.
Rau quả mùa thu giữ tươi thả xuống giếng ngâm nước lạnh, lão Chu vớt lên một chậu lớn đậu ván, tước bỏ xơ già.
Khương La buồn chán, bỗng nhớ lời Vương Huân hôm nay. Hắn bảo Tô Lưu Phong là thằng chạy vặt của gánh hát, gánh hát kiểu gì mà để diễn viên chính ngoài lộ mặt ăn xin? Nhìn dáng vẻ Tô Lưu Phong, cũng giống luyện hát.
Gánh hát đó, rốt cuộc là nơi thế nào?
"Ông nội, ông trấn Ngọc Hoa ... ờm, gánh hát nào ạ?"
"Cháu câu ở thế?" Lão Chu Khương La từ nhỏ thông minh, bao giờ cảm thấy chuyện gì trẻ con bàn luận. trẻ con trong gánh hát đa phần là mua từ bọn buôn , chúng lừa gạt bắt cóc con cái nhà lành thế nào, ông tư tâm Khương La tiếp xúc nhiều với những .
Thế là, lão Chu nghiêm mặt, dọa nạt: "Nếu là cái gánh hát dã chiến họ Liễu ở phố Tây , cháu đừng lảng vảng đến gần. Nghe cái tên Liễu Ban chủ thu nạp đám trẻ con giọng vùng miền nào cũng , cũng chẳng kiếm ở nữa! Nhỡ cháu đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê, bắt cóc , ông nội tìm cháu ở !"
"Cháu ạ, A La lời lắm."
Nàng nũng nịu, chọc cho lão Chu ha hả.
Bên , trong lòng con bé bắt đầu tính toán – cái tên Liễu Ban chủ , quen quen thế nhỉ?
Khương La vắt óc nhớ chuyện xưa, cuối cùng cũng nhớ một vụ án kỳ lạ.
Kiếp , lão Chu từng tiếp nhận vụ án của Liễu Ban chủ.
Hắn c.h.ế.t thật đáng tiếc, là do uống rượu t.h.u.ố.c ngâm thảo ô - loại t.h.u.ố.c bình thường dùng để trừ phong thấp và đau nhức xương khớp - mà trúng độc t.ử vong!
Phải rằng, thảo ô tuy chữa phong thấp đau xương, nhưng độc tính, cần chưng nấu kỹ mới thuốc. Nếu sơ ý, cứ thế nhét thảo ô sống rượu ngâm, uống lạm dụng rượu t.h.u.ố.c sẽ dẫn đến suy thận, thậm chí đột tử.
Lúc ngâm rượu bất cẩn như , một chút sơ suất thôi là táng mạng.
Chuyện hồi đó lan truyền rộng, dân trong trấn sợ mất mật, ngay cả tiệm t.h.u.ố.c cũng ế ẩm ít. Một thời gian dài chẳng ai dám uống bừa rượu t.h.u.ố.c ngâm d.ư.ợ.c liệu nữa.