Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-04-17 14:45:06
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cúi đầu xuống là thấy nữa ."

Giọng lạnh lùng của Tô Lưu Phong vang lên đỉnh đầu Khương La.

Nàng một câu đơn giản như cho nín , cổ họng vẫn thoát khỏi vẻ non nớt, thút thít như trẻ con.

Khương La kìm tò mò, hỏi: "Không thấy cái gì?"

Tô Lưu Phong chỉ chỉ lên trời, hướng dẫn Khương La .

Vừa ngẩng đầu, đèn Khổng Minh lồng đỏ rợp trời đập mắt, hóa là bách tính bên hồ cùng thả đèn. Màn trời đen kịt điểm xuyết vô ánh đèn, thể tranh huy với ngàn , những ngọn đèn lượn lờ bay lên gửi gắm sự mong mỏi của về tương lai, đó là hy vọng của muôn nhà.

Trong khoảnh khắc Khương La thất thần, chiếc khăn tay hương hoa lan đưa đến mắt nàng. Tô Lưu Phong tận dụng thời cơ, cẩn thận giúp lau nước mắt.

Khương La đối với sự quan tâm của trưởng, đôi khi nản lòng. Hắn giống như một chiếc chăn bông đ.á.n.h thế nào cũng xẹp, chỉ cần Khương La , nàng thể trút giận lên bất cứ lúc nào. Sao tính tình như ? Khiến nàng cảm thấy bất lực, khiến nàng cảm thấy chán nản.

Nếu Tô Lưu Phong cũng nổi nóng thì bao...

Hình tượng của Khương La suýt chút nữa sụp đổ, nàng chỉ thể cố nén vẻ vui mừng, phồng má : "Tóm , của , nên quản chuyện của ."

"Ta ." Tô Lưu Phong thản nhiên đáp một tiếng, tiếp đó, lấy từ trong túi tay áo một gói bột hương căng phồng, nhét tay Khương La: “Nếu chuyện, trong nhà cao cửa rộng thể tùy tiện, cứ rắc bột hương lên bờ tường, tự chim chóc sẽ đưa thư cho . Cứ ba ngày, báo bình an cho một , ?"

Khương La linh cảm, nếu nàng thể, Tô Lưu Phong nhất định sẽ thả nàng .

"Được..." Cô nương do dự đáp lời.

"Ừ."

Tô Lưu Phong sợ Khương La lạc, ngón tay lạnh lẽo tay áo, cẩn thận móc lấy tay Khương La, dắt tiểu nhà về phía hội đèn lồng bên bờ sông đông đúc.

Hai bàn tay vốn dĩ vì lễ giáo mà lỏng lẻo, sự va chạm của dòng , dần dần nắm chặt.

Không buông .

Trong nháy mắt, trong lòng Khương La dâng lên nỗi chua xót khó tả - là ảo giác của nàng , nàng cảm thấy, Tô Lưu Phong dường như tất cả. Họ cần cũng hiểu , ăn ý đến kinh ngạc.

Mặt hồ đen thẫm như một tấm gương sáng thể soi . Tô Lưu Phong cởi giày tất, bưng đèn Khổng Minh từ từ lội xuống nước.

"Ca ca." Khương La bỗng nhiên gọi , đầu ngón tay túm lấy tay áo: “Huynh thả đèn, cẩn thận một chút."

"Được."

Tô Lưu Phong đầu , mỉm với nàng. Góc nghiêng tuấn tú của thiếu niên ánh đèn chiếu sáng, hiện lên một tầng ấm áp.

Sau đó, buông tay, để đèn bay về phía chân trời.

Khương La sợ Tô Lưu Phong trượt chân, dù mũi giày ướt cũng xuống nước đón.

Tô Lưu Phong vịn tay lên bờ, liếc gấu váy ướt của nàng, hỏi: "Lạnh ?"

"Không lạnh."

"Về khách điếm thì sưởi ấm chút ."

"Vâng, đến lúc đó trong chậu than ném thêm mấy củ khoai tím và khoai lang dự trữ trong hầm nữa."

"Ừ."

Tô Lưu Phong giày, rửa sạch tay, trong khoảnh khắc Khương La xoay , từ trong túi tay áo lấy một cây trâm, cài lên tóc nàng.

"Ca ca?"

Khương La cảm nhận búi tóc lạnh toát, đưa tay sờ, là một cây trâm bạc bạch ngọc hoa sen tám cánh.

"Cây trâm tặng , rơi ? Trên đường về nhà thấy cái , cảm thấy hợp với , đặc biệt mua cho đấy."

Cây trâm , Khương La khi hành thích Lục Quan Triều, đ.á.n.h rơi trong viện của .

Tô Lưu Phong hời hợt chuyện vụn vặt, Khương La mơ hồ hiểu , trưởng tuệ nhãn như đuốc, thể nhận ít manh mối.

Mấy ngày , Khương La lên xe .

Bộ y phục gã tiểu tư đến đón nàng lên xe, Tô Lưu Phong từng gặp, hoa văn hiếm thấy, trông quen mắt.

Hắn nhớ , thư đồng bên cạnh Lục Quan Triều, cũng loại vải như .

Khương La từng Lục Quan Triều con đáng sợ, nàng sợ hãi vô cùng.

Hiện giờ, qua thiết với như ?

Tô Lưu Phong rũ mi mắt, môi răng khẽ động, mà niệm kinh Phật tĩnh tâm.

Phật , thể tạo nghiệp, thể sát sinh.

Lục phủ, hoa nghênh xuân đ.â.m chồi từ cành cây màu xanh thẫm, sáu cánh hoa nở đều tăm tắp, theo gió khẽ rung, hương thơm thoang thoảng.

Viện Đằng La bận rộn trong ngoài, nào là khiêng bàn dài vân mây gỗ hồng sắc, nào là bày bình phong khảm ngọc tranh hoa sen phù dung gỗ t.ử đàn, đủ loại đồ như nước chảy ùa cái viện nhỏ , hạ nhân phân đến viện thấy, mặt mũi cũng thơm lây.

Những món đồ gỗ quý giá , ngay cả Lục lão thái thái cũng chỉ một món, đủ thấy Đại công t.ử dụng tâm với vị khách quý thế nào.

Nha Dung Nhi vốn họ "Triệu" ưu ái đặc biệt, nâng lên nha hạng nhất trong viện Đằng La, nàng khỏi hỏi quản sự: "Vị Chu tiểu thư lai lịch thế nào? Được Đại công t.ử coi trọng như ? Ta còn , đây lão phu nhân nhét viện Đại công tử, đầy hai canh giờ ném cả lẫn hành lý ngoài..."

Lúc đó bọn họ còn lén lút bàn tán, Đại công t.ử chừng sở thích đồng tính, nếu qua tuổi nhược quán mà đến phụ nữ cũng chạm chứ?

Quản sự lườm nàng một cái, vốn trả lời câu hỏi của tiểu nha đầu, sợ nàng hầu hạ vị nữ chủ nhân , thăng chức. Ông vẫn kiên nhẫn, : "Ai Đại công t.ử nghĩ thế nào? Chuyện của chủ tử, là thứ ngươi và thể đoán mò ? Đi , mau lau bàn ghế trong nhà . Đừng trách nhắc nhở ngươi, vị Chu tiểu thư vị trí trong lòng Đại công tử, đó chính là lai lịch nhỏ, thu cái thói mắt ch.ó coi thường khác của ngươi , hầu hạ cho , ngày ngươi phát tài."

"Cảm ơn quản sự ca ca nhắc nhở, xin cái lộc đây."

Dung Nhi hí hửng nhà, trong, nàng vẻ diễm lệ trong phòng chói mắt - Khương La mặc áo khoác lông thỏ thêu chùm cherry nền lụa hồng, bên phối một chiếc váy xếp ly mã diện nhung xanh lam bảo thạch. Dung mạo như trăng như hoa, sắc nước hương trời, thảo nào thanh quý như Đại công t.ử cũng nàng mê hoặc.

Nha sán đến bên cạnh Khương La hành lễ: "Tiểu thư, nô tỳ tên là Dung Nhi, Người việc gì cứ sai bảo nô tỳ là ."

"Dung Nhi..." Khương La lẩm bẩm, hiền hòa: “Tên đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-26.html.]

Nàng vững trong phủ, cần tâm phúc, lôi kéo một thì một .

Khương La lấy từ trong túi tiền một thỏi vàng, thưởng cho Dung Nhi, sai nha nhà bếp một chuyến, bưng cho nàng ít bánh tuyết, nàng ăn.

Dung Nhi vui mừng khôn xiết lui xuống, chỉ còn một Khương La khổ, Lục Quan Triều thú vị thật đấy, đồ dùng trong phủ đều chuẩn tỉ mỉ, ngay cả chuyện vặt vãnh như thưởng cho hạ nhân cũng nghĩ đến cho nàng.

Kiếp , bao giờ để tâm đến nàng như ?

Vừa nghĩ đến Lục Quan Triều, chân rèm cửa hạt châu va leng keng, là đến .

"Cách bài trí trong phòng, A La thích ?"

Lục Quan Triều hôm nay bộ quần áo mới màu xanh trúc, vết tích giặt giũ, vải vóc cũng mới tinh. Tâm tư lang quân dễ đoán, chẳng qua là dùng diện mạo mới bắt đầu với Khương La.

Khổ nỗi cô nương chắc nhận tình ý của .

Người đàn ông phong tư yểu điệu chắp tay lưng tới, nâng tay áo, một tay xách lồng chim quý giá nhốt chim oanh cổ xanh, một tay xách hộp đồ ăn chạm ngọc dán tre hoa văn lộng lẫy.

Lồng chim mở , chim nhỏ kêu chiêm chiếp; mở hộp đồ ăn, bánh ngọt canh ngọt đủ loại.

Khương La phì : "Ngươi dắt chim dạo, ăn đồ ăn ?"

Lục Quan Triều nụ rạng rỡ như hoa xuân của Khương La chói mắt, mày mắt cũng kìm dịu dàng: "Nếu A La , như cũng ."

Khương La ngoan ngoãn cầm thìa, múc canh, mới ăn một miếng, nhíu mày.

"Sao thế? Không hợp khẩu vị ?" Lục Quan Triều lo lắng hỏi.

"Ngọt quá." Nàng đẩy bát sứ trắng : “Ta vẫn thích thanh đạm hơn."

Lục Quan Triều như điều suy nghĩ : "Trước nàng luôn chê đắng, còn tưởng nàng thích ăn ngọt."

Người chuyện cũ. Đôi khi Khương La nghĩ, là quá tự đại quá tự phụ. Khổ nạn như , còn thể bới chút ngọt ngào để hồi tưởng.

Khương La rũ mi mắt, : "Lục Quan Triều, thích chuyện cũ."

Lục Quan Triều sững sờ, đầu ngón tay co , vô cớ khó xử.

Hắn dỗ Khương La, giơ tay định ôm nàng, Khương La nghiêng tránh né.

Trong ánh mắt cô nương sự chỉ trích và sợ hãi vô tận, Khương La : "Lục Quan Triều, sợ."

Không cầu xin thương xót, chỉ bình thản câu .

Nỗi sợ hãi nơi đáy mắt nàng cũng chẳng giấu , khiến mà lo lắng và nóng ruột, cả co giật ngay tại chỗ, như lên cơn động kinh.

Khương La bộ ôm n.g.ự.c nôn khan, dọa Lục Quan Triều giật . Hắn thấy dáng vẻ suýt ngất của cô nương, dám gần nữa.

"A La, mời đại phu cho nàng."

"Tâm bệnh khó chữa."

"Nhất định sẽ khỏi mà."

Khương La khẩy một tiếng: "Vậy thì, với đại phu thế nào đây? Nói căn bệnh trầm kha của chỉ tái phát với ngươi, vì ngươi từng g.i.ế.c ?"

"A La..." khó xử lùi nửa bước.

Hốc mắt Khương La đầy nước mắt, : "Lục Quan Triều, mỗi khi đêm về, đều mơ thấy con d.a.o găm ngươi đ.â.m bụng . Ta thấy đau lắm, cứ ngươi mãi, hy vọng ngươi rút d.a.o , hy vọng ngươi ôm một cái. Lục Quan Triều, ngươi thế... sợ, nỗi sợ hãi kéo dài đến tận bây giờ."

Những lời là thật lòng, Khương La khi đó coi Lục Quan Triều là yêu gắn bó cả đời. Nàng nguyện vì từ bỏ phận Hoàng nữ, nguyện cùng ẩn cư nơi thôn dã.

Lục Quan Triều chỉ hư tình giả ý, hề yêu nàng. Có lẽ một chút tình yêu ít ỏi, nhưng cũng thù nhà che mờ đôi mắt.

Khương La và mối thù báo đặt song song bàn cân, Khương La bay vút lên cao, nàng là bên vứt bỏ.

Khương La thở hắt một , nàng thở dài: "Lục Quan Triều, cho thêm chút thời gian, ?"

Khớp ngón tay Lục Quan Triều siết chặt buông lỏng, đầu tiên cảm thấy, rõ ràng ở gần Khương La như , như cách xa vạn trùng núi.

Hắn xin nàng: "Xin ."

Khương La ngẩn như phỗng.

Câu , nàng đợi bao lâu?

muộn quá .

Sau khi cuộc đời Lục Quan Triều thuận buồm xuôi gió, mới nhận một câu xin , muộn quá .

Mọi thứ đều như ý nguyện của , còn cuộc đời Khương La, chính tay hủy hoại trong chốc lát .

Khương La Lục Quan Triều đầy ẩn ý, dịu dàng : "Chuyện kiếp thôi mà, sẽ từ từ dưỡng bệnh. Chúng bắt đầu , ?"

Nghe , Lục Quan Triều ngẩn ngơ, đó, chìm niềm vui sướng tột độ. Giờ khắc , trở nên ngu , thậm chí phân biệt sự giả dối trong lời của Khương La.

Có thể bắt đầu ? Hắn nhất định sẽ trân trọng.

"A La, sẽ nàng hạnh phúc."

"Ừ."

Lục Quan Triều đưa tay về phía Khương La, nhưng cô nương nắm lấy tay . Nàng chỉ dựa sức dậy.

Khương La bưng bát canh ngọt lên, chậm rãi uống hai ngụm.

Bây giờ tính là quá ngọt nữa.

Hóa khi nếm trải đắng cay uống canh, mùi vị vặn.

Sau khi Lục Quan Triều , hai con chim sẻ nhốt trong lồng giam quý giá cũng Khương La "lỡ tay" phóng sinh.

 

Loading...