Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-15 14:44:27
Lượt xem: 122

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đông Châu, trấn Ngọc Hoa.

Đang là độ giữa thu, hoa mộc lan nở rộ, từng chùm hoa nhỏ màu cam chen chúc đầu cành, náo nhiệt vui tươi, tỏa hương thơm ngát.

Trong ngôi nhà ngói xanh mới xây, lão Chu ngỗ tác thu dọn đồ nghề, rón rén bước cửa, sợ kinh động đến đứa cháu gái ngoan đang ngủ say giường.

Nào ngờ, tai đứa nhỏ thính vô cùng, vẫn thấy tiếng động, lăn tròn mép giường lồm cồm bò dậy.

Cô bé chừng sáu tuổi đưa tay dụi đôi mắt ngái ngủ, hai cái chỏm tóc buộc bằng dây lụa đỏ ngủ đè lên xiêu xiêu vẹo vẹo, trông buồn đáng yêu.

Khương La mở mắt, ngơ ngác ông nội đang cứng đờ ở cửa dám cử động, đôi mắt hạnh xinh bỗng chốc phủ một tầng sương lệ.

Nàng nhận , đó là ông nội của nàng.

Hôm nay tinh thần ông nội , sắc mặt hồng hào, cánh tay chắc nịch, khác hẳn với dáng vẻ tiều tụy ốm đau giường bệnh trong ký ức.

Nàng cúi đầu, đôi bàn tay mũm mĩm của , vẫn là dáng vẻ của một đứa trẻ con.

Khương La lờ mờ nhận , hình như nàng trùng sinh .

Nàng ngược thời gian?! Mọi thứ liệu cơ hội từ đầu ?

"Ông nội!" Khương La cất giọng non nớt gọi.

Nàng nhiều điều với ông, nhưng bắt đầu từ .

Nàng kể với ông rằng, khi ông mất, nàng đưa cung, chịu bao nhiêu khổ cực, chẳng ai đối với nàng, chẳng ai thích nàng cả.

Đêm đến Khương La cũng chẳng dám , sợ hạ nhân đàm tiếu, sợ những lời tiếng truyền đến tai trong cung, vu oan nàng bất mãn với thiên gia, liên lụy Triệu ma ma chịu phạt.

Nàng thực sự tủi vô cùng, sống mũi cay xè, nước mắt cứ thế thi rơi xuống, từng hạt lớn lăn dài má.

Đứa cháu ngoan thút thít lóc trông thật đáng thương, lão Chu đau lòng đứt ruột.

Ông vội vàng chạy , vỗ về lưng đứa nhỏ: "A La ngoan nào, ông nội chỉ nghiệm xác một chút thôi, sẽ về ngay mà. Bình thường đưa cháu lên nha môn chơi thì , nhưng hôm nay gặp nạn là chú Trần ở làng bên, ông sợ cháu thấy đau lòng."

Khương La trời sinh mi tâm một nốt ruồi son, trông như Kim Đồng Ngọc Nữ tòa Quan Âm Bồ Tát, ai cũng yêu. Nhà nào hỉ sự mà chẳng mời Khương La đến phù dâu nhí để lấy chút may mắn?

Chú Trần dạo vì con trai cưới vợ mới, còn gói cho Khương La một túi đường bí đao sương mật, cô bé về nhà cứ khen chú Trần bụng mãi. Nếu để nàng thấy t.h.i t.h.ể quen, cú sốc lớn nhường nào? Ngộ nhỡ sợ đến mất hồn mất vía, Ngọc Nữ trời thu về sớm, thì lão Chu hối hận c.h.ế.t mất.

Cái nghề của họ, vốn là công việc đắc tội với cô hồn dã quỷ, dính đầy âm khí, đến vợ cũng chẳng cưới . Khó khăn lắm mới nuôi một đứa cháu gái, dù là nhặt , ông cũng Khương La xảy bất trắc gì.

Khương La là vì nhớ gia đình, chứ đòi theo ông lên nha môn.

Nàng nín mỉm : "Cháu lời ông nội, cháu nữa."

"Ài! Thế mới ngoan chứ!"

Lão Chu là chiều cháu vô điều kiện, hôm qua còn sợ Khương La sâu răng nên tịch thu kẹo hoa quế, hôm nay thấy cháu ngoan ngoãn liền lục lọi khắp hòm tủ lấy kẹo dỗ dành.

"Không ăn nhiều nhé, một ngày tối đa hai viên thôi." Lão Chu mở gói giấy dầu, nhét viên kẹo miệng đứa trẻ: “Ông đây, cháu ở nhà ngoan nhé. Nếu thấy chán thì sang nhà thím Vương bên cạnh chơi, nhớ khóa cửa cẩn thận. À, trong bếp còn mấy cái bánh nướng đấy, ông để cả cái túi vải đựng bánh , ngoài thì đeo , đói là cái ăn ngay."

"Vâng ạ, ông đường cẩn thận."

Vị ngọt lan tỏa đầu lưỡi Khương La, ngăn dòng nước mắt chực trào. Nàng nhảy xuống đất, ngoan ngoãn tiễn ông nội cửa.

Sau khi cài thanh gỗ chắn cửa, Khương La quanh sân nhỏ trong ký ức, kìm vươn vai một cái. Ánh nắng ấm áp chiếu lên , xuyên qua lớp áo bông dày sưởi ấm da thịt, xua tan cái lạnh thấu xương của kiếp .

Trong sân đặt một chiếc bàn đá và hai chiếc ghế đá chạm khắc hoa mẫu đơn, là phần thưởng lão Chu "vớt" từ dinh thự quan huyện một phá án công. Nhờ những đêm hè, Khương La thể cùng ông nội song song trong sân hóng gió ngắm trăng, ăn dưa hấu ngọt lịm.

Bụng réo lên ùng ục, Khương La nhớ đến mấy cái bánh nướng trong bếp, ba chân bốn cẳng chạy lấy đồ ăn trưa.

Khi thấy chiếc túi lương khô vải đỏ giặt nhiều đến mức bạc màu đặt bếp, Khương La chợt nhớ một chuyện.

Nàng chộp lấy túi bánh, chạy như bay khỏi nhà.

Khương La nhớ lời Tô Lưu Phong từng , bảo nàng từng tặng một chiếc bánh.

Chiếc túi đựng bánh Khương La chỉ dùng đúng một ngày, khi về nhà thì vô ý mất. Chính vì thế, nàng mới khắc cốt ghi tâm chuyện tặng bánh .

Tiên sinh gặp nạn, nàng cứu .

Trong con hẻm tối ở phố Tây, truyền đến tiếng đ.ấ.m đá huỳnh huỵch.

Những tiếng rên rỉ trầm đục, tiếng chân đạp bụng, thậm chí lờ mờ cả tiếng xương cốt nứt gãy.

Khương La nhận đám thiếu niên đang vây đ.á.n.h ăn mày . Chúng là con trai của đám nha dịch ở trấn Ngọc Hoa, ngày thường rảnh rỗi sinh nông nổi, cậy cha việc trong nha môn nên suốt ngày trêu mèo ghẹo chó, ngang ngược hống hách.

"Dừng tay!" Khương La lao tới, chắn mặt ăn mày thương tích đầy : “Vương Huân, Lưu Mãnh! Các ngươi dám đ.á.n.h giữa phố, coi chừng mách ông nội, để ông bẩm báo với Huyện thái gia trị tội cha các ngươi!"

Giọng non nớt của đứa trẻ vang vọng trong con hẻm vắng, mấy gã thanh niên gọi đích danh nhận nàng là ai, nhất thời dọa cho khựng .

Khương La thường theo lão Chu huyện nha, lòng Huyện thái gia, nếu thực sự nàng cáo trạng một câu, đến chuyện trừng phạt, thì một trận đòn mắng từ lớn là cái chắc.

Bọn chúng rốt cuộc vẫn kiêng dè cái tát của cha - những xuất từ võ dịch, bèn nhổ toẹt một bãi nước bọt: "Chúng !"

Vừa bước , Vương Huân đầu , khẩy: "A La! Một con nhóc như ngươi mà giao du với thằng chạy vặt của gánh hát, thấy mất mặt ? Ông nội ngươi mà , chắc chắn sẽ lột da ngươi."

"Bớt lo chuyện của , mau! Nếu bây giờ chạy đến huyện nha đấy!"

"Được , đấu ngươi, tiểu gia đây sợ ? Chúng ." Đám côn đồ bỏ chạy tán loạn.

Đợi xa , Khương La mới thiếu niên đang sóng soài đất.

Vết m.á.u đỏ sẫm rỉ từ chiếc áo vải thô rách rưới của , vạt áo lấm lem bùn đất, ngay cả mái tóc đen nhánh cũng rối bù. Thế nhưng, đôi bàn tay gầy trơ xương , móng tay vẫn hồng hào sạch sẽ, kẽ móng tay chút bụi bẩn, dường như ngày nào cũng rửa ráy cẩn thận bằng nước suối.

Khương La hiểu, đây là chút thể diện duy nhất mà Tô Lưu Phong còn giữ cho trong những tháng ngày đói rét, manh áo che .

"Tiên sinh."

Nàng kìm thốt lên, nước mắt đọng mi.

Khương La nhớ chuyện kiếp .

Lần đầu nàng gặp Tô Lưu Phong, cũng là một buổi chiều hoa mộc lan tỏa hương ngào ngạt thế .

Hoa cỏ trong cung rực rỡ, ngay cả phủ công chúa cũng trang hoàng lộng lẫy. những loài hoa quá quý giá, Khương La chẳng gọi nổi tên, nàng chỉ dám ngắm cây hoa mộc lan , bởi trong sân nhà ông nội cũng một cây.

Sau khi hoàng gia đón về cung, Khương La gầy ít. Những bộ xiêm y lộng lẫy khoác lên thiếu nữ gầy gò, giống như từng lớp xiềng xích, giam cầm linh hồn nàng.

Khương La ngẩn những bông hoa mộc lan chen chúc , cho đến khi một luồng hương hoa nồng nàn khác va tâm trí nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-2.html.]

Nàng đầu . Dưới mái hiên hành lang vẽ tranh Tam hữu tùng trúc mai, một trai dáng cao ráo như ngọc đang đó. Hắn mặc chiếc áo dài màu xanh ngải cứu thêu vân tùng bách, gió lùa tay áo, thổi phồng vạt áo, phong thái tựa trăng thanh gió mát, mang theo cả mùi hương hoa sơn đào thoang thoảng.

Hắn trai sinh cao lớn, trông phần thanh mảnh. Đợi bước gần, Khương La mới rõ đường nét tinh tế của nọ – cốt cách tuấn nhã đoan chính, rõ ràng là một thanh lãnh như , nhưng đôi mắt phượng quyến rũ lạ thường, tăng thêm vẻ thần thái tôn nghiêm thể mạo phạm.

Tuổi tác chẳng lớn hơn Khương La là bao, nhưng mang phong cốt "bát phong bất động" của bậc văn thần.

Khương La từng Triệu ma ma nhắc qua, hai hôm vì nàng gây chuyện trong bữa ngự thiện, Hoàng đế đặc biệt tìm cho nàng một vị thầy học vấn uyên bác đến phủ chỉ dạy thi thư.

Vị hẳn là Lễ bộ Hữu thị lang Tô Lưu Phong mà nàng sớm danh?

Khương La còn đến tuổi cập kê, chiều cao vẫn còn khiêm tốn. Nàng nhỏ bé, chỉ cao đến ngang hông .

Gặp thầy, Khương La quy củ hành lễ: "Ngài là Tô đại nhân ạ? A La thỉnh an ngài. Ta nên xưng hô với ngài thế nào đây? Gọi một tiếng 'Tiên sinh' ạ?"

Nàng quá nhiều câu hỏi, tuôn cả một tràng.

Nói xong, Khương La ngượng ngùng , sờ sờ chóp mũi: "Ở quê , đều gọi thầy đồ dạy học tài cao là 'Tiên sinh', đến kinh thành , gọi như nữa."

Nàng sợ đắc tội , sợ phạm quy tắc, một câu cũng rụt rè lo sợ.

"Xin công chúa cứ xưng hô tùy ý, cần quá câu nệ."

Đây là câu đầu tiên Tô Lưu Phong với nàng, chất giọng dịu dàng, êm tai, dễ .

Khương La đón nhận thiện ý của , thái độ cũng trở nên gần gũi hơn nhiều: "Tô đến dạy lễ nghi ? Cung nhân thường bảo hiểu quy tắc..."

Haizz, nàng đúng là thật thà quá mức, tự vạch áo cho xem lưng!

Nào ngờ, Tô Lưu Phong cũng hề châm chọc khinh thường. Hắn vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, dịu dàng : "Công chúa lễ nghĩa, mà là bản tính phóng khoáng tự nhiên, thói đời thuần hóa. Như , ."

Khương La sững sờ trong giây lát. Ai cũng nàng thể thống gì, chỉ Tô Lưu Phong khen nàng bản tính phóng khoáng, như gió xuân tươi sáng.

Nàng rõ ràng , nhưng khoảnh khắc , nỗi chua xót trong lòng trào dâng, kìm nén cách nào cũng .

Khương La còn chìm đắm trong hồi ức nữa.

Nàng chăm chú Tô Lưu Phong đang thương mắt, vội vàng lấy từ trong n.g.ự.c một chiếc bánh nướng, đưa tới: "Huynh ăn cái ."

Tô Lưu Phong ngẩng khuôn mặt non nớt trổ mã hết lên, nhất thời kinh ngạc.

Sự ngỡ ngàng của chỉ thoáng qua trong chớp mắt, nhanh tan biến ánh mắt sâu thẳm, để dấu vết.

Tô Lưu Phong nhận bánh của Khương La, mà cúi đầu, vô lực chằm chằm đầu ngón tay .

Khi cúi đầu, Khương La mới cơ hội rõ phần da thịt gáy . Tô Lưu Phong gầy quá, xương sống lưng nhô lên, chỗ khuất cổ áo lấp ló vô vết thương cũ tím bầm.

Những vết thương do hôm nay đánh, trông giống như vết roi cũ năm qua tháng nọ.

Nàng cho rằng mấy tên lưu manh dám cầm roi đ.á.n.h ngay giữa phố.

Chẳng lẽ ngoài bọn chúng , Tô Lưu Phong còn chịu khổ sở nào khác?

Khương La nén đau lòng, đưa tay vạch cổ áo rách rưới của .

Tấm lưng gầy gò , chằng chịt những vết sẹo lớn nhỏ. Hắn là vị văn thần chốn quan trường, chỉ là một đứa trẻ tay trói gà chặt. Bị đ.á.n.h mắng cũng thể cãi , cũng chẳng đủ sức phản kháng.

Tô Tiên sinh, đáng chịu sự giày vò !

Khương La định chạm thêm nữa, nhưng cổ tay mềm mại thiếu niên nắm chặt lấy.

Sợ đau Khương La, lệ khí trong đáy mắt Tô Lưu Phong tan đôi chút. Hắn định thần , ngón tay cái nới lỏng, ánh mắt như cầu xin sự tha thứ.

Hắn chỉ là thích khác cận như , dù là trẻ con cũng .

Đặc biệt là..: “Ta... bẩn."

Tô Lưu Phong thì thầm, giọng nhỏ xíu tan trong gió, khuyên nàng hãy tránh xa .

Hắn là tên ăn mày vô chủ gánh hát ném đường xin tiền, cô bé sạch sẽ như , sợ bẩn nàng.

Thế nhưng, khoảnh khắc thấy câu , đáy lòng Khương La càng thêm run rẩy.

Mắt nàng nóng lên, trong nháy mắt phủ đầy một tầng nước mắt.

Khương La với bao, Tiên sinh bẩn, mà là cái thế đạo bẩn thỉu.

Tô Lưu Phong nán lâu, dù chân gãy, cũng dậy rời .

Lúc Khương La mới phát hiện, Tô Lưu Phong ăn đủ no mặc đủ ấm, cơ thể chẳng phát triển mấy, so với kiếp thì thấp bé hơn nhiều.

Nàng quá ít về chuyện của , hiểu thế nào để thoát khỏi nơi địa ngục , thế nào bước chân chốn quan trường.

Khương La thấy sự gian khổ của , rằng đó chắc chắn là một con đường chông gai đầy rẫy hiểm nguy.

Khương La đưa Tô Lưu Phong về nhà, nhưng nàng , hiện tại chắc chắn sẽ tin tưởng nàng.

Thế là, Khương La một nữa kéo lấy tay áo Tô Lưu Phong, giọng non nớt: "Ca ca, ngày mai đến đây nhé, ?"

Tô Lưu Phong hiểu.

Hắn cúi đầu, cô bé phấn điêu ngọc trác. Nàng sinh ngoan ngoãn đáng yêu, nốt ruồi quan âm giữa trán rực rỡ lấp lánh.

Cô bé xinh thế , hẳn thiếu bạn bè yêu thương, thì nàng nên chấp nhất với một kẻ xa lạ như , thậm chí còn là một tên ăn mày quần áo che đủ .

"Tại ?"

Tô Lưu Phong , chẳng gì đáng để tham lam, tiếp xúc nhiều với , chắc chắn là một vụ buôn bán lỗ vốn.

"Huynh trông giống... một biểu ca xa của ! Muội nhớ lắm."

Câu là thật lòng, Khương La từ sớm coi như cố nhân, như .

Có lẽ vì nhận thiện ý của Khương La, Tô Lưu Phong nỡ buông lời từ chối nữa.

"Huynh nhất định đến đấy, ?"

Cô bé ngây thơ ánh mắt tràn đầy hy vọng, thiếu niên ăn mày đầy thương tích cuối cùng cũng mủi lòng, chậm chạp gật đầu.

Gió thu thổi hoa mộc lan rơi xuống, vương chỏm tóc đen nhánh của đứa trẻ, cũng đáng yêu kiều diễm y như nàng .

Trước khi gặp Khương La, Tô Lưu Phong dường như từng để ý... nụ hoa mộc lan trong ngày thu, hóa màu vỏ quýt vàng ươm đến thế.

 

Loading...