Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 18
Cập nhật lúc: 2026-04-17 13:10:04
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùa đông vốn là mùa Khương La thích nhất, ngày hôm nay, nàng đổi lời .
Mùa đông âm u, ẩm ướt, lạnh lùng tàn nhẫn, sẽ là cơn ác mộng của nàng, là những ngày nàng chán ghét nhất.
Khương La lão Chu đang đắp chăn dày giường, ngắm từng nếp nhăn và dung mạo cốt cách khuôn mặt ông, trong lòng giấu nỗi bi thương.
Nàng kìm nắm lấy tay ông nội, nhưng ngón tay của già lạnh đến thế. Dường như thứ đắp ông là chiếc chăn bông mềm mại ấm áp, mà là từng đống tuyết dày, là lớp đất vàng lạnh lẽo.
Trên mặt Khương La là nước, nàng cẩn thận lau một cái, lấy que cời lửa khều chậu than đang cháy trong phòng.
"Cháu nóng cái bình nước nóng cho ông nội." Nàng hoảng hốt : “Trong phòng lạnh quá, tay ông cóng hết ."
Lão Chu , là mệnh của ông tận. Sở dĩ ông lạnh, là do nóng trong cứ thế bay mất.
Vô phương cứu chữa, ông sắp bỏ cháu gái .
Lão Chu kéo Khương La , cố mở mi mắt, hiền từ nhân hậu: "A La đừng bận rộn nữa, ông nội lạnh."
Vô dụng thôi, đó là việc vô ích.
Trước khi c.h.ế.t, ông chỉ A La thêm chút nữa.
Đứa trẻ ngoan ngoãn bao, ông nuôi lớn đến chừng .
Khương La lau nước mắt, quỳ xuống bên giường lão Chu. Nàng đặt hai tay lên mép giường, năm ngón tay mũm mĩm mất vẻ đầy đặn, giờ trở nên xương xương mảnh khảnh.
Đứa trẻ con ngày nào, lớn thành cô nương xinh .
Lão Chu an ủi bao.
Lão Chu sờ sờ búi tóc đen của Khương La, lấy một miếng ngọc bội, đưa tay nàng.
Ông : "Cái là của A La, giữ cho kỹ. Nếu một ngày, nhà khác đến tìm A La, cháu thể về nhà. nhất, tiên đừng nhận vội, cẩn thận để ý giọng điệu của đối phương. Bao nhiêu năm đến tìm cháu, đợi cháu lớn kéo cháu về, e là gia đình ác độc gả cháu lẽ, chi bằng A La cứ tự sống cùng Tiểu Phong, còn nhẹ nhàng hơn."
"Sau khi ông nội ngủ , A La nhớ sân đào gốc cây hoa quế lên, bên trong một cái hộp gỗ, là của hồi môn ông nội tích cóp cho cháu. Đừng nghĩ đến chuyện mang sang nhà chồng, nếu lang quân ý, thì cháu cứ giữ tự tiêu xài. A La của chúng sống mới là thật, những cái khác đều quan trọng."
"Hồi đứa bé nhỏ xíu thế , lên bàn còn với tới bánh gạo, còn bắt ông nội bế. Sao chớp mắt một cái, lớn thế ?" Lão Chu , khóe mắt chảy nước mắt: “Ông nội còn đủ , ông nội còn chơi với A La đủ ..."
Khương La thành tiếng, nàng lấy khăn lau nước mắt cho ông nội.
Nàng nâng tay lão Chu lên, áp má, cố gắng dùng ấm má sưởi ấm cho ông.
Khương La nén tiếng nức nở, đôi mắt hạnh đẫm lệ cứ lão Chu mãi. Trái tim như ai đó đ.â.m một nhát, rạch da xẻ thịt, m.á.u chảy đầm đìa, còn cố ý rắc thêm nắm muối và giấm , đau đến mức nàng ngừng co rúm .
Khương La ghi nhớ dung mạo lão Chu thế nào mới coi là trân trọng năm tháng.
Nàng sợ đủ , sợ đủ nhiều.
Nàng để ký ức vui vẻ cho ông nội ?
Kiếp nàng hơn kiếp ?
Nỗi bi thương cuồn cuộn bỗng nhấn chìm nàng, dòng nước ngầm đ.á.n.h nàng rơi xuống vực sâu thăm thẳm.
Khương La hít hít mũi: "Ông nội, cháu với ông một chuyện hoang đường, thể ông sẽ thấy kỳ lạ, sẽ tưởng cháu điên ."
Lão Chu lắc đầu: "A La gì cũng cả."
Nhìn xem, đây chính là ông nội của nàng, mãi mãi sẽ về phía nàng.
Khương La sắp tiễn ông nội đoạn đường cuối cùng , tất cả uất ức kiếp của nàng, hôm nay đều thể tìm thấy một lối thoát: “Ông nội, cháu sống qua một đời . Kiếp , cháu trở về hoàng cung. Nói khổ, thực cũng khổ. Ngày ngày sống trong nhung lụa ngọc ngà, ăn uống lo, mùa hè gối gối ngọc tơ tằm, mùa đông ăn yến sào canh dê. Lần đầu tiên cháu thấy cung điện và hoàng thành nguy nga đến thế, cũng là đầu tiên thấy quan quyền quý cúi đầu xưng thần với cháu."
"Ông nhỉ? Tô ca ca kiếp trở thành Nội các Thủ phụ, là thầy của cháu, đối xử với cháu cực ."
Lão Chu mỉm : "Thảo nào cháu cứu nó."
"Vâng, cháu báo ân tình của Tiên sinh."
Khương La tìm một tấm nệm mềm màu vàng mật xuống, cùng lão Chu chuyện trò việc nhà, ngoài trời gió thổi xào xạc, tuyết vẫn đang rơi.
Khương La : "Bị ông cắt ngang, cháu suýt quên mất định gì . Nói đến nhỉ? Ồ, chuyện trong hoàng cung. Ông chắc ngờ nhỉ? Hoàng đế là phụ cháu, cháu cả đống tỷ . Cháu vốn nghĩ nhiều , sẽ cô đơn nữa. tình trong cung thật sự khác với bên ngoài, họ giống như những con quái vật trái tim, Hoàng thờ ơ với cháu, dung túng Hoàng tỷ g.i.ế.c cháu, Phụ hoàng chê cháu quy tắc, coi cháu là nỗi nhục của thiên gia. Rõ ràng cháu nhiều nhà như , nhưng chẳng ai thích cháu cả."
"Ngoại trừ Triệu ma ma và Tiên sinh... Cháu và họ m.á.u mủ ruột thịt, nhưng chính họ bầu bạn với cháu, che chở cho cháu, cháu mới bình an lớn lên."
"Ông nội, ông xem, tại lòng phức tạp như ?"
Lão Chu thở dài: "A La chịu khổ ."
Một câu , khiến nước mắt Khương La lã chã rơi xuống.
Rõ ràng mắt cay xè, nhưng tim nàng ngọt ngào.
"Ông nội, cháu khổ." Khương La vùi đầu chăn của lão Chu, để bàn tay già nua, tang thương nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu nàng.
Thông qua động tác của ông nội, Khương La suy đoán , nàng yêu thương vẫn còn ở bên cạnh.
Cho đến khi gió tuyết lớn dần, bàn tay đầu nàng bỗng nhiên bất động.
Khương La lạnh toát cả xương sống, nàng c.ắ.n chặt răng, nhỏ giọng hỏi: "Ông nội? Có ông ngủ ?"
Không hồi đáp.
"Ông nội?"
Rất nhanh, ngay cả tiếng hít thở nàng cũng thấy nữa.
Vai Khương La run lên, từng đợt nối tiếp từng đợt. Nàng nức nở khe khẽ, ghé tai nhịp tim ông nội, cảm nhận mạch đập của ông.
mà, trong mùa đông lạnh thấu xương , ông nội vẫn rời bỏ nàng.
Khương La dường như đổi gì đó, dường như, chẳng đổi gì cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-18.html.]
Sự trùng sinh của nàng là một sai lầm ? Chỉ để đón nhận hết đến khác sự chia ly?
Nàng ngẩn ngơ trong phòng, cho đến khi giọng của Tô Lưu Phong vang lên bên ngoài - "A La?"
"Ca ca."
Nàng đáp lời , ngoài tiếng gọi , những lời khác, chẳng gì cả.
Tô Lưu Phong đẩy cửa bước , nhiệt độ ấm áp trong phòng lập tức xua tan cái lạnh phủ đầy tuyết vai và cánh tay .
Hắn liếc mắt một cái là thấy Khương La đang cuộn tròn giường, hôm nay nàng mặc chiếc áo váy màu xanh hoa hòe, màu xanh nhàn nhạt, giống như một đốt trúc ngừng vươn lên, tượng trưng cho hy vọng.
Thế nhưng, cây trúc nhỏ hy vọng , ủ rũ cụp đuôi, ôm lấy đầu gối, co ro một góc, giống như con thú nhỏ lạc lối hoang mang trong rừng sâu núi thẳm.
Tô Lưu Phong xoa đầu Khương La, bước tới một bước, thăm dò lão Chu.
Ông nội nhà họ Chu qua đời , t.h.i t.h.ể lạnh ngắt.
Tô Lưu Phong nhẹ nhàng kéo chăn lên, che mặt lão Chu , mong ông yên nghỉ.
Sau đó, xổm xuống, gần con thú nhỏ cô độc nơi nương tựa .
Sợ đường đột, sợ kinh động.
Tô Lưu Phong dịu dàng hỏi: "A La chỗ nào cần ca ca giúp ?"
Giọng dịu dàng của lang quân lọt tai, từng chút từng chút gỡ bỏ nút thắt trong lòng Khương La.
Khương La nhỏ giọng hỏi: "Ca ca, thể ôm một cái ?"
Câu , trùng khớp với kiếp .
— Nàng chỉ là, sự an ủi của Tiên sinh.
So với sự xa cách của kiếp , kiếp vẫn đổi nhiều.
Lần , Tô Lưu Phong từ chối nàng.
Hắn cong môi, đáp: "Được."
Rất khó , câu trả lời của Tô Lưu Phong đại biểu cho điều gì. Giống như gieo một hạt giống lòng Khương La, tách một cái, hoa nở .
Lồng n.g.ự.c Khương La căng đầy, nàng cẩn thận ôm lấy eo Tô Lưu Phong, vùi đầu lồng n.g.ự.c ấm áp của Tiên sinh.
Nước mắt trong khoảnh khắc rơi xuống, từng chút từng chút thấm vạt áo.
Nàng t.h.ả.m thương, nhưng trong lòng khổ.
Nàng nhận sự an ủi của ông nội, cũng nhận sự an ủi của Tiên sinh.
Đời , nàng rõ ràng sống .
Tô Lưu Phong theo bản năng nhẹ nhàng vỗ lưng Khương La.
Từng cái từng cái vỗ về nhẹ nhàng, ngăn tiếng nức nở dứt của cô bé.
Khương La hổ, hỏi Tô Lưu Phong: "Ca ca, từng lúc sợ hãi ?"
"Sợ hãi?"
Tô Lưu Phong rũ mắt, thực sự cẩn thận nhớ quá khứ.
Hắn bao giờ qua loa với lời của Khương La.
Nhắc đến chuyện , Tô Lưu Phong thực sự nhớ đến một chuyện cũ —
Hắn ném xuống cái hố sâu thấy đáy đối với một đứa trẻ, bốn phía đều là cờ phướn chép kinh văn hóa giải tai ương.
Tượng Phật sơn son thếp vàng, đức cao vọng trọng, tướng mạo trang nghiêm, bao vây tầng tầng lớp lớp.
Huyền Minh Thần quan phụng mệnh trời mà đến, bảo vệ khí vận của Quốc chủ - Thần phạt thế nhân.
Tô Lưu Phong vốn sợ Thần Phật, cho đến khi chúng bùng lên ngọn lửa hừng hực, ngọn lửa nóng bỏng, như hồng liên, như nghiệp chướng.
Sóng nhiệt cuồn cuộn từng đợt ập đến, suýt chút nữa thiêu rụi đứa trẻ.
Tô Lưu Phong luống cuống c.h.ế.t trân tại chỗ, tiếng tụng kinh gột rửa tội vang đầy tai —
"Kết già phu tọa, tuyên thuyết thần chú."
Trích từ Kinh Đại Phật Đỉnh Thủ Lăng Nghiêm, Tô Lưu Phong nhiều nên thuộc làu.
Nam mô Đại nguyện Địa Tạng Vương Bồ Tát, hàng ma tiêu tai.
Tu La t.ử trời đất dung.
, vẫn sống.
...
Tô Lưu Phong mở mắt nữa, nhớ đến chuyện cũ, đáy mắt vui buồn.
Hồi lâu , nghĩ đến cô bé nốt ruồi quan âm giữa trán, giơ chiếc bánh về phía .
Rõ ràng là cùng một màu đỏ, nhưng thương.
Thần yêu thế nhân, phổ độ chúng sinh.
Thế là, Tô Lưu Phong mỉm , : "Bây giờ, sợ nữa ."