Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-04-17 13:10:02
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cung Khôn Ninh.

Sau bức bình phong tám cánh sơn mài đen vẽ tranh Bách điểu triều phụng, một làn khói hương sen thanh khiết lượn lờ bay lên.

Khương Mẫn gục đầu gối Hoàng hậu, vẻ nhu thuận, dám chạm áo phượng, chỉ sợ phấn trang điểm rơi lên mặt lụa, khiến Mẫu hậu ghét bỏ.

: "Mẫu hậu, giờ đứa con út loại bỏ, địa vị của Đại hoàng càng thêm vững chắc ."

Hoàng hậu xoa xoa mái tóc đen nhánh của con gái ngoan: "Đa tạ diệu kế của A Mẫn nhà ."

Tuy Khương Mẫn do bà đẻ , nhưng từ độ tuổi ngây thơ chuyện nuôi dưỡng gối bà.

Bao năm qua, ả vắt óc suy tính, lôi kéo ít thánh ân cho Hoàng hậu, một lòng lo nghĩ cho trưởng của ả, Hoàng hậu đối với ả vẫn vài phần chân tình.

Khương Mẫn ngượng ngùng : "Đa tạ Mẫu hậu khen ngợi, con là đứa trẻ Mẫu hậu nuôi lớn mà, sự thông minh , đương nhiên là giống Mẫu hậu ."

"Con đấy! Đồ quỷ linh tinh." Hoàng hậu mắng yêu, đưa ngón tay ấn nhẹ chóp mũi Khương Mẫn.

"Mẫu hậu đút nho cho con , con ăn nho do chính tay Mẫu hậu đút."

"Được , con mèo tham ăn."

Hoàng hậu vẫy tay, ngoài bình phong, lập tức cung nhân bưng đồ ăn .

Khương Mẫn c.ắ.n quả nho ngọt lịm Hoàng hậu đưa tới, trong lòng cảm thấy chán ngắt với những ngày tháng thế .

vẻ sủng ái, nhưng thể khúm núm nịnh nọt từng bề .

Khương La là cô nhi, ả nào chẳng là cô nhi trong hoàng cung chứ?

Ả vốn thể , nhưng vì lầm của ruột Khương La, khiến quân vương ban c.h.ế.t.

Cho dù là ả hại , nhưng Khương Mẫn cũng sẽ tha thứ cho Khương La.

Khương Mẫn nhớ đến cô bé mắt đỏ hoe , quả cảm, kiên nghị như , thách thức hoàng quyền. Trước mặt bao , nàng những lời "vứt bỏ cha ", chấn động điếc tai.

Một đứa trẻ ngu ngốc.

Loại như Khương La, ở trong cung chắc chắn sống nổi. Ả hại c.h.ế.t Khương La, cũng là đang giúp Khương La giải thoát, nàng nên cảm ơn Hoàng tỷ mới .

Còn sự giải thoát của Khương Mẫn... đang ở đây?

Ả chẳng hề ghen tị với kẻ ngốc chút nào.

Khương La ném ngục riêng của Dịch Đình hậu cung, mà ném ngục của Đại Lý Tự.

Vốn là chuyện nhà, thể giữ mạng cho Hoàng duệ c.h.ế.t, nhưng Khương La cứ nhất định cứng đầu chống đối Hoàng đế, khiêu khích hoàng quyền.

Giờ đây lầm của nàng thành quốc sự, e rằng khó thoát cái c.h.ế.t.

Khương La sợ, khi giải phòng giam, nàng lau khô nước mắt.

Chỉ là vệt nước mắt khô khốc mặn chát, gió thốc da mặt nàng, chút đau rát.

"Két" một tiếng, cửa ngục mở .

Tô Lưu Phong mặc quan phục màu đỏ thẫm thêu bổ t.ử hình chim công, xách một chiếc hộp đựng thức ăn bằng gỗ lê vẽ trúc mai bước lao ngục.

Khương La hiếm khi thấy Tiên sinh mặc công phục, hôm nay thấy, hóa khoác lên y phục quan đàng hoàng, thanh quý như , mỗi một chỗ áo bào đều sạch sẽ, nhiễm bụi trần, quang phong tễ nguyệt.

Đôi mắt phượng cũng long lanh động lòng , như chứa cả mùa xuân.

Tô Lưu Phong mỉm với nàng, đó tháo mũ ô sa xuống.

Hắn vén áo xuống, để ý đến câu của Khương La: "Tiên sinh, đất bẩn."

Tô Lưu Phong lấy từ trong hộp những món ăn nóng hổi, từng món từng món một, bày mặt Khương La: "Thần Công chúa thích ăn gì, rau dưa hợp thời đều chuẩn mỗi thứ một ít. Đây là củ cải tương xào thịt gà rừng, đây là thịt chiên... nếu thực sự ăn, ít nhất cũng uống một bát chè sữa óc ch.ó ."

"Tiên sinh, ngài gọi là 'A La' , gọi là Công chúa."

"Được."

Tô Lưu Phong thầm nhẩm cái tên mật trong lòng, miệng dám đường đột.

Món ăn đều màu sắc mắt đầy đủ sắc hương vị, nhưng Khương La khẩu vị, chỉ bưng một bát đồ uống ngọt lên ăn.

Đợi nàng nuốt xuống mấy ngụm, Tô Lưu Phong mới : "Cũng hợp khẩu vị của , từ khi quan, hiếm khi bếp."

Khương La mà trợn mắt há mồm, nàng khó tin hỏi: "Những món , đều là Tiên sinh đích xuống bếp ?"

Hắn : " ."

"Tiên sinh đối với thật ."

Nàng bỗng dưng , nhưng kìm nén .

Mũi Khương La cay cay, trong lòng cũng như ong chích một cái, đau xót. Nàng lầm bầm một câu: "Tiên sinh, ngài nên đến thăm . Ngài đối với như , thể ung dung c.h.ế.t như nữa ."

Lúc đó nàng ý c.h.ế.t, cảm thấy nhân gian còn sự ấm áp mà nàng khao khát nữa.

mấy món ăn thường ngày của Tô Lưu Phong, kéo nàng về nhân gian. Khương La bỗng nhiên ham sống, ý nghĩ sống. Thế , nàng sẽ sợ hãi mất.

Nàng thể... sống.

mà, nhưng mà.

Nước mắt Khương La lã chã rơi xuống mu bàn tay, rơi trong bát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-16.html.]

Tô Lưu Phong rút từ trong túi tay áo một chiếc khăn tay đầy mùi hoa sơn đào, đưa tới.

Hắn ở bên nàng, mặc nàng , mặc nàng lau nước mắt, gì cả.

Khương La hỏi: "Tiên sinh, tại ngài đối với như ? Gần gũi với một công chúa thất sủng như , chẳng chút lợi ích gì ?"

Tô Lưu Phong: "Cứ coi như khác với thường ?"

"Được thôi, Tiên sinh quả thực khác biệt." Khương La bỗng nhiên khao khát sự yêu thương của Tiên sinh, nàng lo lắng bất an, hỏi: "Tiên sinh, g.i.ế.c Hoàng , ngài tin ?"

"Ta tin."

Lời chắc chắn, chút do dự, trong nháy mắt soi sáng trái tim Khương La.

Khương La bĩu môi, thở hắt một dài, đè nén ý trong khoang mũi: "Tiên sinh, mặc dù thua trong cuộc đấu đá chốn cung đình. đồng thời cũng thắng ."

Nàng rạng rỡ: "Ta giành ... tôn nghiêm của chính ."

" là đứa trẻ ngoan."

Tô Lưu Phong mỉm hiểu ý, phát từ nội tâm khen ngợi nàng, ca ngợi nàng, đây là điều A La xứng đáng nhận .

"Tiên sinh." Khương La bỗng nhiên kéo lấy tay áo : “Ta nếu ban c.h.ế.t cũng chẳng , xin ngài giúp chăm sóc Triệu ma ma, hy vọng bà bình an."

"Yên tâm, ở đây, sẽ c.h.ế.t ."

Tính chân thực của câu còn xem xét , nhưng trấn an trái tim Khương La.

Ngục tối Tô phủ.

Trước một tấm bình phong cắm ghép trăm bảo thạch hoa văn quả lựu sơn mài đen rắc ốc xà cừ, đặt một chiếc bàn đầy vết d.a.o chém.

Tô Lưu Phong chắp tay lưng bước , lạnh lùng liếc cung nữ trúng độc mù mắt bên .

Tiếng bước chân nhanh chậm, từ xa đến gần, mặt đất rung nhẹ, khiến đầu gối cung nữ tê mỏi.

Mắt ả đau quá, tối đen như mực, chỉ thể sờ soạng mặt đất, bò về phía mặt: "Cầu xin ngài, cầu xin ngài tha cho một mạng. chỉ là một tỳ nữ nhỏ bé trong cung, kiếm chác gì từ ."

Tô Lưu Phong đáp lời, chỉ lấy từ trong túi tiền một lọn tóc, và một chuỗi vòng tay ngọc bích tháo rời, đưa lòng cung nữ.

Hắn chậm rãi : "Đây là em trai ngươi, nhờ mang đến cho ngươi."

Cung nữ tin tức về em trai, trái tim lập tức chìm xuống đáy vực.

Ả sờ soạng chuỗi hạt vòng tay, đây là chiếc vòng ả đặc biệt tết cho em trai khi xuất cung thăm nhà hai năm .

Còn một lọn tóc... lọn tóc mang mùi m.á.u tanh.

Kẻ nào thể cắt một lọn tóc em trai ả? Còn lẫn cả mùi m.á.u như .

Mặt cung nữ trắng bệch: "Ngài gì em trai ?"

Tô Lưu Phong vuốt ve hình cụ treo tường, nhỏ giọng : "Em trai ngươi thế nào, tùy thuộc ngươi."

"Lời của ngài là ý gì?"

"Chuyện Tam công chúa tù, ngươi hẳn là ? Là ai sai khiến ngươi như ?"

Cung nữ vội dập đầu với đối phương: ", thể . Nếu , cả nhà sẽ mất mạng."

"Ồ. Vậy c.h.ế.t trong tay , chắc cũng chẳng nhỉ?"

Cung nữ , đàn ông của Hoàng Hậu đều loại hiền lành.

bảo vệ nhà, bảo vệ em trai ả.

Thế là, cung nữ hạ quyết tâm, thấp giọng : "Ngài chỉ cứu Tam công chúa thôi ? Nếu kẻ chủ mưu, cũng thể giúp ngài cứu Tam công chúa, ngài thể đại phát từ bi, tha cho em trai một con đường sống ?"

Tô Lưu Phong khẩy một tiếng: "Sao thể chứ? Ta từ nhỏ Phật pháp gột rửa, hiểu từ bi hỉ xả. Vậy thì, Phật , như ngươi mong ."

Cung nữ cúi gằm mặt xuống, chỉ cảm thấy Phật đà trong miệng đàn ông chẳng chút thiện tâm nào, mà khiến lạnh toát cả ...

Tuy nhiên, dù thế nào, Khương La cũng thành công thoát c.h.ế.t.

Cung nữ hầu hạ bên cạnh Thẩm Mỹ nhân thấy Hoàng nữ chịu khổ, nảy sinh lòng trắc ẩn, cuối cùng cũng chịu nhận tội, rửa sạch nỗi oan cho Khương La.

Ả và Thẩm Mỹ nhân thuở nhỏ giao tình, nào ngờ cung, phận một trời một vực, một chủ một nô.

Cung nữ thừa nhận, là do bản đố kỵ Thẩm Mỹ nhân cùng xuất dân nữ độc chiếm hoàng ân, một đời đại phú đại quý.

thuận mắt, liền hủy hoại cả đời Thẩm Mỹ nhân. Ả dùng hạt châu vàng mưu hại Hoàng duệ, còn cố ý vu oan giá họa cho Tam công chúa.

Sau khi để huyết thư hối hận, cung nữ nhảy giếng tự vẫn.

Khương La thả khỏi lao ngục.

Vật phẩm ban thưởng bù đắp cho nàng liên tục khiêng phủ Công chúa, nhưng Hoàng đế hề vì lầm của mà lộ diện xin Khương La.

Khương La , đây là thể diện của thiên gia, những món quà là tấm màn che đậy sự hổ của Hoàng đế.

Nàng thất vọng về chốn cung đình, ân ban đối với nàng đều chẳng đau chẳng ngứa.

Mặc dù rốt cuộc xảy chuyện gì, nhưng Khương La trực giác mách bảo, là Tô Tiên sinh chạy vạy lo liệu cho nàng.

Giữa chốn nước sôi lửa bỏng, Tiên sinh cứu nàng một nữa.

 

Loading...