Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-15 14:31:07
Lượt xem: 146
Chương 1:
Khương La từng mê luyến đôi tay trắng trẻo như ngọc của Lục Quan Triều.
Đôi tay , lẽ là đôi tay cầm bút, vương vấn mùi sách vở thánh hiền, mà những ngày đông giá rét, dùng chính đôi tay như ng cẩn thận bọc lấy đầu gối lạnh buốt của nàng. Hắn đặt lên đó một nụ hôn, mang theo sự thương xót và đau lòng, nhưng tuyệt nhiên chẳng hề vương chút tư tình nam nữ.
Cảm giác ngứa ngáy, thuần khiết như tuyết trắng đầu mùa.
Hắn : "Tam công chúa chịu khổ nhiều , nô tài đau lòng cho Người."
Mỗi như thế, Khương La ngượng ngùng , an ủi : "Không , đều qua cả . Giờ A Triều ở bên cạnh, thấy vui lắm."
Thực , miệng qua, nhưng những uất ức trong lòng thể dễ dàng một câu nhẹ tênh xóa nhòa?
Khương La vẫn nhớ như in ngày đầu gối nàng nhiễm hàn khí.
Đó là một ngày giữa đông, trời lạnh thấu xương.
Bông tuyết phủ đầy lên những mái ngói lưu ly cong vút, che lấp vẻ lộng lẫy vốn , biến cả hoàng cung thành một màu trắng xóa mênh mông.
Tuyết rơi dày đặc, đám cung nhân đều bận rộn trong quan yến hầu hạ hoàng quốc thích cùng triều thần, chẳng ai rảnh tay mà quét tuyết rải muối thô để tan băng.
Xe kiệu dừng bên ngoài cửa cung. Thiếu nữ mới mười ba, mười bốn tuổi, hình nhỏ bé gần như gió tuyết nuốt chửng. Nàng Triệu ma ma dìu đỡ, bước thấp bước cao, giẫm lên nền tuyết dày để trở về phủ công chúa.
Triệu ma ma Tam công chúa Khương La, xót xa : "Tính khí của Người thật là quá bướng bỉnh. Bệ hạ Người nhận tội, chúng cứ thuận nước đẩy thuyền xin một câu, chuyện cũng sẽ qua. Hà cớ gì cãi mặt bao khiến Bệ hạ mất mặt, còn bản thì chịu phạt."
Hôm nay là sinh thần của Hoàng hậu, trong cung mở tiệc Thiên Thu. Đế Hậu cùng bàn, còn mời cả bá quan văn võ cùng các phu nhân mệnh phụ dự yến tiệc.
Một ngày vui vẻ hòa khí là thế, nhưng Nhị công chúa Khương Mẫn cố tình gây khó dễ cho Khương La, đứa con hoang mới đón về từ chốn dân gian.
Ả cố ý gạt đổ ly rượu, ướt đẫm chiếc váy mã diện thêu kim tuyến vân mây mà ả mới may xong.
Bộ y phục đang đẽ bỗng chốc hóa thành nhem nhuốc.
Sau một tiếng thét kinh hãi, Khương Mẫn lập tức rơm rớm nước mắt. Ả chỉ tay Khương La, nức nở: "Tam hoàng nếu thích váy áo của tỷ, cứ với nữ quan Thượng Phục Cục một tiếng là , cớ gì tỷ khó xử ngay giữa chốn quan yến thế !"
Khương Mẫn đến lê hoa đái vũ, gục đầu gối Hoàng hậu, đôi vai run lên bần bật.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Khương La. Có khinh miệt, cũng tiếng thở dài.
Tam công chúa là đứa trẻ lớn lên ở thôn quê, cái hào nhoáng của hoàng cung gột rửa sự thô kệch của nàng. Về sự vô lễ của Khương La, các quan sớm đồn đại. Chỉ là ngờ nàng thiếu quy tắc đến mức đem chút tâm cơ trẻ con trò mặt .
Đối diện với bao ánh lạnh lẽo, Khương La mờ mịt ngẩng đầu, đáy mắt tràn đầy sự kinh ngạc.
Nàng giở trò , nàng vô tội!
Khương La mở miệng biện bạch, nhưng nhớ tới những , chỉ vì nàng mắc mà đám nô bộc bên cạnh liên lụy chịu phạt nặng nề. Trong khi kẻ đầu têu là Khương Mẫn thì nấp lưng lớn, lén lút thò đầu nàng khiêu khích.
Lần , nàng liên lụy đến khác nữa.
Khương La chạm ánh mắt vui của Phụ hoàng, bàn tay nhỏ trong tay áo siết chặt .
Nàng còn lựa chọn nào khác, đành quỳ xuống giữa nền tuyết lạnh, cúi đầu xưng thần, chấp nhận nhận .
"A La, ngươi ? Nếu thì mau xin Hoàng tỷ của ngươi !"
Khương La tuy quỳ, nhưng trong lòng phục.
Nàng sai, tại xin ?
Khương La im lặng , đầu cúi thấp. Thân hình gầy gò mảnh khảnh của nàng lảo đảo trong gió tuyết, tựa hồ sắp ngã quỵ. Rõ ràng là đang nhận , nhưng sống lưng nàng vẫn thẳng tắp, mang theo cốt cách cứng cỏi như một con hạc chờ c.h.ế.t.
Thực , trong lòng Khương La hiểu rõ.
Nàng là đứa con sủng ái, ngay cả tư cách để cảm thấy uất ức cũng .
Khương Mẫn lớn lên trong nhung lụa hoàng cung, Đế Hậu cưng chiều; còn nàng chỉ là nàng công chúa lưu lạc dân gian, mang đầy vẻ quê mùa cục mịch.
Trong lòng hoàng gia, vị thế của nàng và Khương Mẫn khác một trời một vực.
Thấy Khương La câm như hến, cơn giận của quân vương bùng lên.
Hoàng đế đập mạnh xuống bàn rượu: "Biết sai mà sửa, đúng là nhục phong thái hoàng gia..."
Đứa con ngỗ ngược khó thuần , dám mặt chọc giận cha ruột, mất mặt quân vương. Cho dù là hoàng nữ thì cũng chịu phạt.
Khương La khó thoát kiếp nạn . Nàng cúi đầu, tĩnh lặng chờ đợi cơn lôi đình của Phụ hoàng giáng xuống.
Thế nhưng, khi Hoàng đế kịp phát lệnh xử phạt, mắt nàng bỗng tối sầm .
Một bóng cao lớn bất chợt chắn mặt, che gió tuyết lạnh thấu tim gan, bao bọc lấy Khương La trong phạm vi bảo vệ của .
Khương La kinh ngạc.
Nàng ngước mắt lên, đập mắt là vạt áo bào màu đỏ thẫm thêu hình chim công.
Chiếc mũ ô sa chắn những bông tuyết đang rơi, đang quỳ tấu dõng dạc : "Xin Bệ hạ bớt giận, niệm tình Tam công chúa tuổi còn nhỏ, tha cho Người một . Hơn nữa, thần từng phụng mệnh chỉ dạy Tam công chúa thi thư lễ nghĩa. Hoàng nữ tính tình ương ngạnh khó dạy, thần là thầy dạy học, dạy dỗ nghiêm, theo luật cũng chịu cùng tội."
Giọng của thiếu niên trong trẻo, lạnh lùng mà sạch sẽ, tựa như giọt sương thu ánh ban mai chiếu rọi.
Khương La nhận , đó là của nàng – Lễ bộ Hữu thị lang Tô Lưu Phong, tuổi còn trẻ mà đỗ Tam nguyên, bước con đường quan lộ thênh thang.
Nàng mà liên lụy đến Tiên sinh. Khương La hối hận vô cùng.
Nhờ Tô Lưu Phong che chở, Hoàng đế khi bình tĩnh quyết định giơ cao đ.á.n.h khẽ, chỉ phạt nhẹ để răn đe.
Hoàng hậu phạt Khương La quỳ ở con đường trong Dịch Đình vắng vẻ, quỳ đủ nửa canh giờ mới về phủ.
May mắn , liên lụy đến ngoài, chỉ là đổi một chỗ khác để quỳ mà thôi.
Đầu gối Khương La tê dại. Một hoạn quan bụng đỡ lấy cánh tay nàng, dìu nàng chuyển sang chỗ phạt mới.
Hai vệt hằn dài kéo lê nền tuyết lạnh, trông thật t.h.ả.m hại.
Tuyết rơi trắng xóa, tường cung cao ngất, trông như vô cái lồng giam kiên cố.
Trời quá lạnh, gió thổi vù vù như d.a.o cắt da xẻ thịt, khiến khuôn mặt Khương La trắng bệch. Điểm nốt ruồi son bẩm sinh giữa mi tâm nàng, nền da tái nhợt, càng trở nên đỏ rực như máu.
Khương La quá thật thà, bảo quỳ là quỳ thật.
Váy áo nàng thấm đẫm nước tuyết, ngấm tận xương tủy. Cảm giác đau nhức, tê buốt ập đến, khiến nàng đau đến mức ngất lịm .
Khi ngã xuống, nàng cứ ngỡ sẽ vùi trong tuyết lạnh, nhưng kỳ lạ , mặt đất lạnh, ngược còn mềm mại và ấm áp.
Trong cơn mơ màng, Khương La còn ngửi thấy mùi hương hoa sơn đào lạnh lẽo quen thuộc.
Khi tỉnh , nàng thấy đang chiếc chõng tre thấp. Triệu ma ma đang dỗ nàng uống hết một bát canh ngọt để ấm .
Triệu ma ma kể rằng, Tô đại nhân tâm địa thiện lương, thấy Tam công chúa hôn mê bất tỉnh liền bế nàng nhà, còn lén sai Triệu ma ma bôi t.h.u.ố.c cho nàng. Dù tiệc rượu còn lâu mới tan, chẳng ai để ý đến việc Khương La .
Nghe xong những lời , Khương La cảm thấy trời đất dường như bớt lạnh đôi chút.
Ít nhất, trong cái hoàng cung "ăn thịt " , vẫn còn Tiên sinh về phía nàng.
...
Những năm đó, cuộc sống của Khương La cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Khương Mẫn tìm cách chống đối nàng. Từ lời kể của các cung nữ già, Khương La mới mẫu phi của Nhị công chúa từng dùng vu thuật hãm hại ruột của nàng, cuối cùng Hoàng đế ban c.h.ế.t. Khương Mẫn mất từ nhỏ, Hoàng hậu đón về nuôi dưỡng. dù cũng con ruột, để lấy lòng bề , Khương Mẫn sống chật vật, lúc nào cũng sắc mặt khác mà dè dặt từng bước.
Ả hận Khương La, âu cũng là nguyên do, dù cái lý do hết sức nực .
Khương La đấu đá với Khương Mẫn, lòng hiểm ác khiến nàng mệt mỏi.
, ả chạm đến giới hạn cuối cùng của nàng.
Khương Mẫn bày kế, g.i.ế.c c.h.ế.t Triệu ma ma.
Ngày sự thật, Khương La rút dao, xông thẳng phủ của Nhị công chúa.
Nàng như một con thú nhỏ điên cuồng tàn bạo, đ.â.m thẳng con d.a.o bụng Khương Mẫn, m.á.u tươi tuôn xối xả.
Năm , Khương La vì tội mưu sát tỷ ruột thịt mà giam Hoàng tự để tu tâm dưỡng tính.
Khương Mẫn mạng lớn, c.h.ế.t.
Có lẽ đây cũng trong toan tính của ả, để hoàng gia thực sự vứt bỏ đứa con gái là Khương La .
Khương La cứ ngỡ sẽ cô độc cả đời, nhưng ông trời đối với nàng cũng quá bạc bẽo.
Tại ngôi chùa núi, nàng quen Lục Quan Triều – con trai của một tội thần đày quan nô.
Hắn Hình bộ Đô quan ti phân về coi giữ Tàng thư các của chùa hoàng gia. Vốn dĩ là công t.ử thế gia, nhưng vì tội của gia tộc mà liên lụy, cả đời nô lệ, vĩnh viễn bước chân chốn quan trường.
May , Lục Quan Triều bao giờ than trách phận, ngày qua ngày môi vẫn luôn nở nụ ôn văn nho nhã.
Khương La nghĩ, nàng và Lục Quan Triều thật xứng đôi.
Nàng là công chúa thất sủng mang trọng tội, là tội nô hoàng gia ruồng bỏ.
Họ gặp gỡ và thấu hiểu trong ngôi chùa nhỏ bé , tìm thấy niềm vui của riêng .
Ngày hè oi ả, Khương La sẽ lén đưa cho Lục Quan Triều chén T.ử Duẫn thượng hạng từ trong cung gửi ; ngày đông tuyết rơi, nàng cũng lặng lẽ chuẩn lò sưởi than tre để hơ tay khi lật sách.
Khương La , nàng coi Lục Quan Triều là gia đình.
Đôi khi, nàng trộm nghĩ, lẽ yêu, nàng dành cho một sự thiên vị đặc biệt.
Cũng may, đây là tình cảm đơn phương. Lục Quan Triều cũng đáp tấm chân tình của nàng.
Hắn tết châu chấu bằng lá tre cho nàng, thơ cho nàng , còn nướng khoai cho nàng ăn lót .
Dẫu cho những điều đều nghèo nàn và giản dị, nhưng Khương La vẫn thấy ngọt ngào như mật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-1.html.]
Lại hai năm nữa trôi qua, Hoàng đế băng hà. Để cầu phúc cho Tiên hoàng, tân triều đại xá thiên hạ, trong đó cả Khương La tội nghiệp sâu nặng.
Trước khi c.h.ế.t, Hoàng đế lập Thái tử.
Tiền triều từng tiền lệ Nữ đế đăng cơ, nên , chỉ các Hoàng hổ thị đăm đăm ngai vàng, mà các Hoàng nữ cũng nuôi mộng tranh đoạt thiên hạ.
Khương La , nếu Khương Mẫn đoạt đế vị, nàng chắc chắn sẽ c.h.ế.t chỗ chôn.
Không thể chờ c.h.ế.t, Khương La buộc cuốn cuộc tranh đấu đẫm m.á.u chốn hoàng cung.
Lục Quan Triều theo Khương La về phủ công chúa, hầu hạ bên cạnh, nghiễm nhiên trở thành sủng nam của nàng.
Đêm đến, ủ ấm đôi đầu gối từng chịu thương hàn khi xưa cho nàng, cẩn trọng hiến kế: "Công chúa chi bằng lôi kéo Tô Tướng quân về phe . Người và ngài thuở nhỏ từng tình thầy trò, ngài sẽ niệm tình xưa mà giúp Người đoạt lấy giang sơn."
Tô Lưu Phong nay leo lên vị trí Nội các Thủ phụ, kiêm chức Tướng quốc, là "miếng bánh thơm" trong mắt các hoàng t.ử hoàng nữ. Ai cũng kéo y về phe , chỉ tiếc y bao giờ tỏ rõ thái độ về phía ai.
Quả thực, y là vạn , việc ai lên vua cũng chẳng ảnh hưởng mấy đến quyền thế của y, tội gì dính vũng nước đục ?
Đã lâu lắm Khương La tin tức về Tô Lưu Phong, nhất thời ký ức tuổi thơ ùa về.
Tô Lưu Phong dạy nàng sách gì, nhận mặt chữ nào, nàng còn nhớ rõ.
Duy chỉ dáng lưng thẳng tắp của thiếu niên năm là nàng mãi quên.
Y là thầy của nàng, từng che mưa chắn gió cho nàng.
"Không ."
Khương La từ chối đề nghị của Lục Quan Triều.
"Tại ? Hiện giờ thể giúp Công chúa, ngoài Tô Tướng , còn ai thích hợp hơn."
"Ta chẳng qua chỉ là một công chúa thất sủng, lôi kéo Tô Tướng, chắc chắn trả một cái giá và lợi ích tương xứng, ví dụ như ngôi vị Hoàng phu khi đăng cơ." Nàng nâng khuôn mặt Lục Quan Triều lên, cợt : “ mà, nỡ bỏ A Triều. Duy chỉ ngươi là phụ lòng."
Lời là thật lòng.
Hơn nữa, nàng luôn ghi nhớ lời dạy của Tô , duy chỉ y - đóa sen vàng mọc giữa bùn lầy nhưng chẳng nhiễm bụi trần - là nàng dám mạo phạm.
Đáy mắt Lục Quan Triều thoáng qua tia thất vọng, nhưng khi ngẩng đầu lên, vẫn lấy lòng: "Nô tài hiểu tâm ý của Công chúa . Người đối đãi với nô tài... thật ."
Thế nhưng, thế nhưng...
Chính cái gã đàn ông khen ngợi Khương La "tình sâu nghĩa nặng" , một đêm hè bình thường như bao đêm khác, dứt khoát cắm phập lưỡi d.a.o găm bụng nàng.
Nỗi đau cắt da xẻ thịt, thấu tận tâm can.
Máu tươi nhuộm đỏ lòng bàn tay Khương La, đốt cháy hốc mắt nàng đỏ hoe.
Nàng hiểu tại Lục Quan Triều phản bội.
Rõ ràng họ nương tựa đến ngày hôm nay, rõ ràng tình sâu nghĩa nặng đến thế.
Tất cả đều là giả ? Tất cả những điều chỉ là một màn kịch thôi ?
Hơi thở của Khương La yếu dần nhanh, trong lúc ý thức tan rã, nàng hỏi: "Hắn là của Khương Mẫn?"
Lục Quan Triều mỉm nhạt nhòa: "Vốn dĩ... cũng thể là của Tam công chúa."
Khương La hiểu .
Hắn tìm đến nàng, chẳng qua chỉ vì nhắm trúng phận hoàng tộc của nàng.
Khương La đáp ứng dã tâm của , nên Lục Quan Triều đành trèo cành cao khác.
Hắn phụ bạc nàng, đầu quân trướng của Khương Mẫn.
Thật nực , mà Khương La yêu nhất, dùng mạng của nàng để lập công lĩnh thưởng với kẻ thù của nàng.
"Làm lắm." Khé miệng trào máu, Khương La vẫn khen ngợi : “Cả đời khinh, lừa, cuối cùng c.h.ế.t trong tay tình nhân. Cảm ơn ngươi, A Triều, dạy cho một bài học tuyệt vời đến thế."
"Tam công chúa..." Đồng t.ử Lục Quan Triều co , dường như điều gì đó.
cuối cùng, vẫn chọn cách khoanh tay cái c.h.ế.t của nàng, thêm nửa lời.
Trên d.a.o găm tẩm kịch độc, chất độc lan nhanh qua tứ chi bách hài. Kiến huyết phong hầu.
Khương La c.h.ế.t nhanh, chỉ trong chốc lát tắt thở.
...
Sau khi Khương La c.h.ế.t, trong những ảo ảnh chập chờn, mà nàng nhớ đến nhiều nhất là Tô Lưu Phong.
Trên đời , đối với nàng nhiều: ông nội nhặt nàng về nuôi dưỡng thuở nhỏ, Triệu ma ma chăm sóc nàng trong cung, và Tô từng che chở cho nàng.
Nàng quá nhiều, quá nhiều uất ức dồn nén trong lòng, cho thỏa thích.
Khương La chợt nghĩ, loại như nàng, c.h.ế.t liệu ai nhớ đến ? Có ai đốt cho nàng chút tiền vàng ?
Linh hồn Khương La đói khát, lang thang phiêu dạt khắp thế gian.
Cho đến một ngày, nàng bỗng nhiên ăn no, còn một gian từ đường lộng lẫy để trú ngụ.
Hóa , giúp nàng nhặt xác, còn thắp cho nàng đèn trường minh cầu phúc và hương khói dứt.
Nàng ngửi thấy mùi đàn hương nồng đậm, và lẫn trong đó là mùi hoa sơn đào thanh khiết.
Là... mùi của Tiên sinh?
Khương La - con ma cô độc - kinh ngạc tột độ, đầu óc rối bời.
Nàng ngay ngắn đài sen Tu Di, nữa gặp Tô Lưu Phong lâu thấy.
Tô Tiên sinh vẫn như đóa sen mùa hạ, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
Mày ngài như họa, dung mạo diễm tuyệt trời cao ưu ái, dù chỉ khoác lên bộ áo dài màu vàng lục giản dị cũng khó lòng che giấu cốt cách tuấn mỹ phi phàm.
Hương hoa sơn đào lạnh lẽo Tô Lưu Phong hòa quyện với mùi đàn hương tinh tế, tạo nên một mùi hương trầm lắng, khiến lòng Khương La an yên lạ thường.
Nàng cảm thấy mừng cho Tô Lưu Phong. Tiên sinh trưởng thành, trở thành một đàn ông đáng tin cậy .
C.h.ế.t mà vẫn còn gặp Tiên sinh, nàng vui bao.
Tô Lưu Phong rõ ràng thấy lời cầu khẩn của Khương La, nhưng dường như tâm linh tương thông, y thường xuyên đến thăm nàng.
Có khi y mang đến món bánh hoa quế ngọt ngấy, khi là món gà ăn mày bọc lá sen nướng đất sét thơm lừng.
Y còn thường linh vị của nàng, thơ cho nàng .
Đáng tiếc, đó là những bài thơ mà Khương La ghét nhất, dài dòng chán ngắt, đến mức ma quỷ cũng buồn ngủ.
Khương La hiểu vì Tô Lưu Phong đối với nàng như . Chẳng lẽ chỉ vì tình thầy trò ngắn ngủi thuở thiếu thời ?
Nghĩ mãi , nàng cũng chẳng buồn nghĩ nữa. Làm ma mà, hồ đồ một chút cho đời thanh thản.
Kiếp , Tô Lưu Phong chìm đắm trong chốn quan trường chìm nổi, y đoạt quyền cướp thế, mang tiếng là lòng lang sói.
Bên ngoài y sát phạt quyết đoán, nhưng khi trở về từ đường thờ phụng Khương La, y trút bỏ lớp vỏ bọc sắc lạnh, trở về là lang quân dịu dàng như ngọc. Lần nào đến đây, y cũng chu đáo bộ trường sam dính m.á.u .
Khương La , Tô Lưu Phong cả đời cưới vợ, cũng chẳng con cái vui vầy gối.
Y sống cô độc, và nàng cũng .
Xuân qua thu , sương giá phủ mờ sắc xanh mùa hạ.
Khi Tô Lưu Phong tuổi già sức yếu, sắp sửa về cõi vĩnh hằng, y cuối cùng cũng ôm lấy bài vị của Khương La lòng.
Nói cũng thật trùng hợp.
Không già sắp gần đất xa trời thì thể lay chuyển ranh giới âm dương .
Y mà chạm Khương La, vòng tay ôm lấy eo nàng, kéo nàng lòng.
Khương La cảm nhận ấm cơ thể , nhưng khoảnh khắc , trái tim nàng tràn ngập sự ấm áp khôn tả.
Nàng quyến luyến tựa lồng n.g.ự.c Tiên sinh, lắng nhịp tim đang dần lịm tắt của y.
Tô Lưu Phong dường như trân trọng Khương La vô cùng, chỉ khi sắp xuôi tay nhắm mắt, y mới dám sống thật với lòng , ôm nàng một cái.
Trước khi c.h.ế.t, nàng thấy Tô Lưu Phong : "A La, cảm ơn chiếc bánh năm xưa nàng tặng . Rất... ngon."
Khương La sững sờ.
Hóa , trong thâm tâm, y vẫn luôn gọi nàng là A La...
Ký ức ùa về như thác lũ, cuối cùng Khương La cũng nhớ chuyện xưa.
Rất lâu lâu về , khi nàng còn ở quê nhà, nàng từng giúp đỡ một ca ca ăn mày.
Hắn rạp đất, đ.á.n.h đập đến thương tích đầy , chân gãy một đoạn.
Khương La đuổi bọn thiếu niên độc ác , dùng hình nhỏ bé của che chở cho kẻ yếu.
Lòng trắc ẩn nổi lên.
Nàng lục lọi chiếc túi lương thực vải đỏ ông nội cho, lấy một chiếc bánh nướng, đưa tay ăn mày: "Bánh ngon lắm, cho đấy."
Người đó nhận lấy chiếc bánh, sâu mắt Khương La một cái, khập khiễng bỏ .
Hả? Người đó là Tô Lưu Phong ?
Khương La từng Tiên sinh quá khứ t.h.ả.m hại đến nhường .
Nếu nàng sớm hơn, nàng nhất định sẽ cho ... ít nhất là hai cái bánh!