Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 93: Siêu ngọt! Bắt anh gọi là chị
Cập nhật lúc: 2026-05-19 02:17:36
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một giờ .
Khuôn mặt nhỏ nhắn kiều diễm của Ôn Sương nhuốm men say, ửng hồng như đóa đào nở rộ trong nắng xuân, toát lên vẻ say lòng .
Sau khi Phó Tư Hành thanh toán xong, nắm tay Ôn Sương ngoài.
Chú Chu và Phó Tinh Chu đến, Phó Tư Hành đưa chìa khóa xe mô tô cho : “Em cưỡi xe mô tô về , và chị dâu em ô tô về.”
“Được ạ.” Phó Tinh Chu về phía Ôn Sương: "Chị dâu, chị say ?”
Ôn Sương lắc đầu: “Tửu lượng của chị dâu em lắm, dễ say , tin em xem—”
Ôn Sương đột nhiên giơ hai tay lên, bế bổng Phó Tư Hành đang bên cạnh cô lên.
Phó Tinh Chu và chú Chu cảnh cho kinh ngạc, còn Phó Tư Hành, Ôn Sương bế lên, đầu óc như chập mạch.
Phó Tinh Chu là phản ứng đầu tiên, phá lên : “A ha ha ha, Cả chị dâu bế kiểu công chúa.”
Cửa nhà hàng qua kẻ , gần như tất cả đều về phía Phó Tư Hành.
Phó Tư Hành bao giờ phụ nữ bế kiểu công chúa. Dù cũng cao 1m89, thể phụ nữ nào dễ dàng bế nổi .
Ôn Sương nhẹ nhàng bế lên.
Giờ phút , khuôn mặt tuấn tú của đỏ bừng, từ tai lan đến cổ, như lửa đốt.
“Ha ha ha, Cả bây giờ giống như một tiểu cô dâu, chị dâu thật là "bạn trai lực lưỡng" bùng nổ.”
Chú Chu bên cạnh cũng nhịn : “Thiếu phu nhân lợi hại thật!”
Ôn Sương để chứng minh "lực lưỡng" của , cô còn nhấc Phó Tư Hành lên một cái: “Chuyện nhỏ.”
Phó Tư Hành cảm thấy còn mặt mũi nào nữa.
Quá hổ, quá bối rối!
“Ôn Sương, em mau đặt xuống!”
Ôn Sương thấy mặt Phó Tư Hành đỏ bừng, cô hì hì: “Chồng ơi, em còn thể nhấc cao hơn nữa đó~”
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Mặt Phó Tư Hành càng đỏ hơn: “Ôn Sương, em mau đặt xuống!”
[Hu hu hu, hung dữ với !!!]
Phó Tư Hành nhận quả thật chút hung dữ, đang định gì đó, thấy tiếng lòng của cô:
[Cái giá trả khi hung dữ với em chính là, mỗi ngày hút mười bao thuốc, mỗi uống một vò rượu, mỗi ngày thức đến rạng sáng, nóng thì bật điều hòa hết cỡ, lạnh thì mặc áo ba lỗ cho c.h.ế.t cóng!]
[Trong vòng một năm chắc là sẽ toi mạng, đến lúc, em cũng thể kéo dài tuổi thọ, em còn thể thừa kế khối tài sản khổng lồ của , đến lúc đó em thể mỗi ngày "điểm nam mô".]
Phó Tư Hành: “!!!”
Độc phụ!
“Nga ha ha…” Phó Tinh Chu tiếng ngỗng kêu, đùi sắp vỗ nát: "Chị dâu đúng là quá đỉnh!”
Không chỉ xinh , mà tâm hồn còn thú vị như !
Phó Tư Hành trừng mắt Phó Tinh Chu đang đến sắp sốc hông, Phó Tinh Chu lập tức che miệng cố nhịn , nhưng thật sự nhịn , sắp nội thương.
“Ôn Sương, hung dữ với em, nhưng em thể đặt xuống ?” Phó Tư Hành cảm thấy lúc như con khỉ trong vườn bách thú, , ai cũng vài .
Ôn Sương lắc đầu: “Anh trả lời em một câu hỏi , trả lời đúng em mới đặt xuống.”
Phó Tư Hành căng cứng khuôn mặt tuấn tú gật đầu: “Được, em hỏi .”
“Là một thứ mà mỗi ngày đều dùng, đói thì nó lên, ăn no thì nó xuống, xem là cái gì?”
Phó Tư Hành: “…”
Trong đầu cô rốt cuộc đang nghĩ cái gì ?
Đây là thứ thể ?
Mắt Phó Tinh Chu sáng lên, lập tức mặt quỷ với Phó Tư Hành: “Anh Cả, là cái mà em đang nghĩ , thứ mà đàn ông , phụ nữ ?”
Đường nét mặt Phó Tư Hành căng : “Lăn!”
“Chồng ơi, còn ? Là thứ mà mỗi ngày đều dùng, sẽ ngốc đến mức trả lời chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-93-sieu-ngot-bat-anh-goi-la-chi.html.]
Yết hầu gợi cảm của Phó Tư Hành trượt lên xuống: “Ôn Sương, trong đầu em, bây giờ đang chứa quá nhiều thứ đen tối ?”
Ôn Sương chớp mắt, vẻ mặt vô tội: “Cái quỷ gì ? Em là đôi đũa, đói thì cầm lên ăn cơm, no thì đặt xuống, hơn nữa mỗi ngày đều dùng, rốt cuộc là ai trong đầu chứa đầy thứ đen tối?”
Phó Tư Hành: “…”
Phó Tinh Chu: “…”
“Chị dâu, chị trâu bò quá!” Phó Tinh Chu giơ ngón cái lên với Ôn Sương.
Mỗi ngày ở bên cạnh chị dâu, cảm thấy thể sống đến một trăm tuổi.
Thật là quá thú vị, quá vui vẻ, còn đủ loại chuyện để hóng.
Sau cứ để Cả trâu ngựa kiếm tiền nuôi gia đình, sẽ tiểu bên cạnh chị dâu!
“Ôn Sương, em đặt xuống !”
Ôn Sương: “Em thể đặt xuống, nhưng em uốn éo cái m.ô.n.g cong cho em xem.”
Phó Tư Hành thề, bao giờ cho Ôn Sương động rượu nữa.
Một giọt cũng !
Cô uống say, thật sự chút đỡ nổi.
Phó Tinh Chu vỗ đùi, đến mặt đỏ tía tai: “Anh Cả, bây giờ đang cảm giác bất lực của một thái giám nương nương hành hạ ?”
Phó Tư Hành c.ắ.n cắn răng: “Em mà còn nhảm thêm một câu, tin lập tức cho em biến thành tiểu Chu tử?” (chỉ thiến)
Ôn Sương: “Không hung dữ với em ba.”
Phó Tư Hành: “…”
Hay lắm, lắm, hóa ở trong nhà là địa vị nhất !
“Anh hung dữ với ai cả, tự hung dữ với . Ôn Sương, em thể đặt xuống ?”
Ôn Sương hừ nhẹ một tiếng: “Thế còn tạm .”
Cuối cùng hai chân cũng chạm đất, Phó Tư Hành sợ Ôn Sương chuyện gì hổ, kéo cô chuẩn lên xe.
Ôn Sương lắc đầu: “Em cõng em về nhà.”
Phó Tư Hành: “…”
Lần uống say, cũng là bắt cõng về.
Anh định gì đó, liền thấy chú Chu lái chiếc Bentley mất.
Phó Tinh Chu cũng cưỡi xe mô tô rời , sợ chậm một giây, Cả sẽ từ chối yêu cầu của Ôn Sương.
Phó Tư Hành đành xổm mặt Ôn Sương, cúi lưng: “Lên .”
Ôn Sương khúc khích trèo lên tấm lưng rộng lớn vững chãi của đàn ông, hai tay cô ôm lấy cổ : “Chồng ơi, cảm thấy cuộc sống của em bây giờ, chút nhạt nhẽo ?”
Phó Tư Hành đầu phụ nữ đang nghiêng đầu, đôi môi mỏng của khẽ cong lên: “Em nhạt nhẽo chỗ nào? Mỗi ngày điện thoại lướt xem tiểu lang quân đến bay lên ?”
“ em chỉ thể bằng mắt, sờ . Vẫn là em ba , sẽ nhân lúc ở nhà mà đưa em, và cả em út "điểm nam mô".”
Đôi môi đỏ mỏng của Phó Tư Hành mím chặt : “Ôn Sương, nhà em một cái hàng sẵn, còn cần tốn tiền, em sờ thì tự động thủ?”
Ôn Sương chớp mắt: “Chồng là chính ?”
Phó Tư Hành nhướng mày: “Chẳng lẽ hơn mấy gã nam mô ở câu lạc bộ Bạch Mã ?”
“Hơn thì hơn, chỉ là tính tình lắm. Người mẫu nam ở câu lạc bộ Bạch Mã, sẽ lời ngọt ngào gọi em là chị." Ôn Sương khuôn mặt tuấn tú góc cạnh của đàn ông, cô hì hì: "Anh gọi một tiếng chị, cho em thử xem?”
Phó Tư Hành đặt Ôn Sương xuống, hai tay giữ chặt vai cô, đôi mắt đen u ám sâu thẳm: “Không gọi!”
Anh lớn hơn cô năm tuổi, gọi cô là chị thì cái gì?
Ôn Sương trừng mắt đàn ông một cái: “Toàn của , ngoài chỗ đó , thì miệng là cứng nhất.”
Yết hầu Phó Tư Hành giật giật: “Miệng cứng, nhưng hôn lên thì mềm, em thử ?”
Ôn Sương còn kịp phản ứng, đàn ông đột nhiên cúi đầu, hôn lên môi cô.