Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 36: Người chồng bá đạo bảo vệ vợ
Cập nhật lúc: 2026-05-19 02:02:56
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về phía Ôn Sương.
Trước khi cùng Phó Tư Hành tham dự buổi đấu giá, Phó chọn cho cô một bộ lễ phục kiểu Trung Hoa vô cùng thanh lịch.
Chất liệu lụa cao cấp thêu hoa văn truyền thống tinh xảo, cổ áo và tay áo viền ren tinh tế, tất cả đều vặn tôn lên vẻ cao quý và tao nhã của cô.
Mái tóc dài búi lên, cố định bằng một chiếc trâm cài kiểu Trung Hoa. Gương mặt nhỏ nhắn trang điểm tinh xảo, đôi mắt hồ ly xinh quyến rũ, sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ mọng, đến mức thể tả xiết.
Phó Tư Hành lái xe đến cổng chính của buổi đấu giá, lịch thiệp mở cửa xe cho Ôn Sương.
Anh đưa cánh tay , hiệu cho Ôn Sương khoác .
Ôn Sương ngước hàng mi dài, liếc đàn ông cao lớn lạnh lùng bên cạnh.
[Công nhận, ông chồng mặt thối ngoài việc vẫn còn là trai tân thì đúng là hảo thật.]
[Cơ mà tuổi vẫn còn là trai tân, do khoản đó vấn đề nữa?]
Nghe những lời Ôn Sương thầm phỉ báng trong lòng, khuôn mặt tuấn tú của Phó Tư Hành suýt nữa giữ vẻ lạnh lùng.
Không lẽ cô thử xem rốt cuộc " " ?
Phó Tư Hành mím chặt môi, định gì đó thì lưng bỗng gọi .
Phó Tư Hành , là một khách hàng lớn của công ty.
Ôn Sương thấy , liền thức thời : “Chồng ơi, cứ chuyện , em .”
Phó Tư Hành đưa thiệp mời cho Ôn Sương: "Cô trong thì ở ghế chờ , đừng chạy lung tung.”
Ôn Sương nhận lấy thiệp mời, về phía cổng chính của buổi đấu giá.
Vừa đến cổng, cô liền gặp Ôn Nhạc Dao và Giang Dật Thần.
Ôn Nhạc Dao vì từ nhỏ bệnh tật nên sắc mặt chút tái nhợt, điều càng tăng thêm vẻ yếu đuối của cô . Trong mắt luôn ngấn một tầng nước mỏng, như thể thể rơi lệ bất cứ lúc nào.
Cô thuộc kiểu "bạch liên hoa" đàn ông yêu thích.
khi cạnh Ôn Sương, cô phần quá nhạt nhòa.
Trước , nguyên chủ thích trang điểm đậm, còn thể nền cho vẻ yếu đuối của Ôn Nhạc Dao, nhưng Ôn Sương hiện tại, với lớp trang điểm thanh nhã tinh xảo, khiến Ôn Nhạc Dao ngay lập tức biến thành lá xanh nền.
Ôn Nhạc Dao đè nén sự ghen tị và bất mãn trong lòng, giọng mềm mại cất lên: “Chị.”
Ôn Sương thèm để ý đến Ôn Nhạc Dao.
Hốc mắt Ôn Nhạc Dao lập tức ngấn lệ: "Anh Dật Thần, hình như chị vẫn còn giận em.”
Giang Dật Thần đ.á.n.h giá Ôn Sương từ xuống một lượt, đáy mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc, nhưng đồng thời cũng lóe lên một tia chán ghét.
“Ôn Sương, cô hôm nay sẽ đến buổi đấu giá, nên cố tình bám theo đến đây ?”
Đôi mày xinh của Ôn Sương nhíu , trong mắt lộ vẻ khó hiểu: "Bộ nghĩ là ai? Một là tiền bằng chồng , hai là trai hơn chồng , ba là bất tài, dựa mà cho rằng sẽ cố tình bám theo ?”
Giang Dật Thần ngờ Ôn Sương dám thẳng mặt như .
Hồi đại học, chẳng là Ôn Sương chủ động theo đuổi ?
Hắn là hotboy của trường, ở bên cô là chịu thiệt thòi .
Sau chia tay cô, đến với Ôn Nhạc Dao, cô hổ mà trèo lên giường Phó Tư Hành!
Cô chỉ để trả thù , để ghen tuông tức giận!
Cô tưởng thì sẽ hồi tâm chuyển ý ?
Nghe Phó gia ghét cô, cô sắp đuổi khỏi nhà , tuyệt đối sẽ với cô .
Dao Dao hơn cái đồ bất tài vô dụng như cô gấp trăm ngàn !
Ôn Nhạc Dao thấy , vui trừng mắt Ôn Sương một cái: "Chị, chị thể Dật Thần như , chị đang ghen ăn tức ở ?”
Ôn Sương nhạt một tiếng: " tức ở cái gì? Cái chức năng hai phút của , gì đáng để khoe khoang ?”
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Hai phút?
Sắc mặt Giang Dật Thần tức khắc đại biến: "Ôn Sương, cô ý gì?”
Hắn và Ôn Nhạc Dao quan hệ mật, đúng là thời gian ngắn, hiện đang cố gắng uống t.h.u.ố.c điều trị.
chuyện riêng tư như , Ôn Sương ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-36-nguoi-chong-ba-dao-bao-ve-vo.html.]
Ôn Sương tất nhiên Giang Dật Thần đang nghĩ gì, cô như Ôn Nhạc Dao: "Em gái, em đừng ở mặt chị mà than phiền về chức năng của bạn trai em nữa nhé, em xem, mặt xanh cả kìa.”
“Ôn Sương, cô đừng ngậm m.á.u phun , Dật Thần như .”
Ôn Sương “ồ” một tiếng: "Thế , chị nhớ là, em vẫn luôn thèm chồng nhà chị, chính là vì bạn trai em , thỏa mãn nổi em mà nhỉ?”
“Ôn Sương, cô đừng bậy, bao giờ nghĩ như !” Ôn Nhạc Dao tức đến điên , giơ tay lên, định tát Ôn Sương một cái.
Ôn Sương trong lòng lạnh một tiếng.
Một con gà ri mà cũng đ.á.n.h cô?
Cô khẽ nhấc ngón tay, miệng lẩm nhẩm thần chú, một luồng sức mạnh vô hình tức khắc lặng lẽ tỏa .
Trong phút chốc, mái tóc chải chuốt cẩn thận của Ôn Nhạc Dao đột nhiên trở nên rối bù, những sợi tóc vốn ngoan ngoãn như tĩnh điện hút , dựng cả lên, trông như một con nhím xù lông.
Còn Giang Dật Thần thì chân trượt một cái, ngã sấp mặt một cách khó coi.
“Ôn Sương, cô gì Dao Dao?” Một giọng trầm thấp, lạnh lẽo vang lên từ cách đó xa.
Ôn Sương ngước hàng mi dài về phía .
Một đàn ông mặc áo khoác đen, sắc mặt lạnh lùng đang tới.
Ôn Cẩn Ngôn, cả của Ôn Nhạc Dao.
Khi còn nhỏ, nguyên chủ sự chú ý của cả Ôn Cẩn Ngôn, cô nỗ lực nhiều, nhưng tất cả đều Ôn Cẩn Ngôn phớt lờ.
Ôn Cẩn Ngôn bao giờ đối xử với Ôn Sương như em gái của .
“Ôn Sương, ngờ cô gả Phó gia mà còn quá đáng hơn, dám bắt nạt Dao Dao, cô mau xin em ngay!”
Ôn Sương nhạo một tiếng: "Đem tro cốt của cô rắc cũng xứng để xin , với , là cái thá gì?”
Nguyên chủ Ôn gia công nhận, chứ cô thì cần.
“Ôn Sương, cô đúng là thể lý!”
Ôn Cẩn Ngôn giơ tay lên, định tát mặt Ôn Sương.
Ôn Sương cảm thấy thật cạn lời.
Sao thế nhỉ, Ôn gia thích tát khác lắm ?
Cô chuẩn đ.á.n.h trả, bỗng nhiên một bàn tay to, thon dài đưa , trực tiếp nắm lấy cổ tay của Ôn Cẩn Ngôn.
“Ôn Cẩn Ngôn, đ.á.n.h ch.ó ngó mặt chủ. Ôn Sương gả cho thì chính là bà Phó nhà , thử động một ngón tay của cô xem?”
Phó Tư Hành tới.
Sắc mặt lạnh lùng, khí thế mạnh mẽ, đôi mắt đen sắc bén liếc Ôn Cẩn Ngôn.
Thấy Phó Tư Hành bảo vệ Ôn Sương, Ôn Cẩn Ngôn và Ôn Nhạc Dao đều sững sờ.
Phó Tư Hành ghét Ôn Sương nhất ?
Tại che chở cô? Còn đưa cô đến buổi đấu giá?
“Anh Tư Hành, là chị tổn thương em …”
Phó Tư Hành liếc Ôn Nhạc Dao đang tóc tai dựng như một con nhím, lập tức hiểu , Ôn Sương dùng huyền thuật với cô .
Phó Tư Hành đương nhiên sẽ vạch trần Ôn Sương, lạnh với Ôn Nhạc Dao: "Vợ tay trói gà chặt, cô tổn thương cô thế nào? Với , chuyện cô xúi giục Giang Nguyệt bỏ t.h.u.ố.c vợ , còn tính sổ với cô !”
Ôn Nhạc Dao nước mắt lưng tròng: "Anh Tư Hành, thật sự em…”
Thấy Ôn Nhạc Dao , Ôn Cẩn Ngôn đau lòng vô cùng: "Phó Tư Hành, Dao Dao là em gái , nó từ nhỏ dịu dàng lương thiện, còn Ôn Sương thì thô lỗ, bất chấp thủ đoạn để đạt mục đích, chuyện bỏ t.h.u.ố.c , cô đầu, ngu tin tưởng cô ?”
Ôn Sương lưng Phó Tư Hành, Ôn Cẩn Ngôn , lồng n.g.ự.c cô, bất giác thắt một chút.
Cô đó là cảm xúc còn sót của nguyên chủ.
Cô từng quá khao khát sự ấm áp và công nhận của Ôn gia.
Nỗ lực nhiều , vẫn phớt lờ, tổn thương.
Ôn Sương lách qua Phó Tư Hành, cô tiến lên, trực tiếp giơ tay: "BỐP” một tiếng, tát mạnh mặt Ôn Cẩn Ngôn.
“Những gì các nợ Ôn Sương, sẽ từng chút một đòi !”