Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 23: Tiểu bảo không phải con ruột của em gái thứ hai

Cập nhật lúc: 2026-05-19 02:02:42
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Xung quanh sofa thảm, nên cũng đến mức ngã thương. chắc chắn sẽ đau.

 

Tiêu An Vũ ở Tiêu gia chính là thái tử, Tiêu gia đều nâng niu nó trong lòng bàn tay, ngay cả Phó Tang Du cũng dám động đến một sợi tóc của nó.

 

chịu sự ấm ức ?

 

Mông nó gần như sắp ngã thành hai mảnh, vài giây ngơ ngác, lập tức òa lên.

 

Phó Tang Du thấy Ôn Sương đẩy Phó An Vũ ngã xuống đất, cô vội vàng chạy đến đỡ nó dậy.

 

“Phó Tang Du, mày tao đ.á.n.h c.h.ế.t con đàn bà xa !”

 

Phó Tang Du nhíu mày, cô kiên nhẫn sửa cách xưng hô vô lễ của Tiêu An Vũ: “Tiểu Bảo, đây là mợ cả.”

 

Phó Tang Du tiếp xúc nhiều với Ôn Sương, hiểu rõ về Ôn Sương lắm. Cô chỉ , Ôn Sương mẩy, trong nhà dường như ai thích cô.

 

“Chị dâu, dù nữa, Tiểu Bảo vẫn là một đứa trẻ, chị nên trực tiếp đá nó…”

 

Ôn Sương liếc Phó Tang Du.

 

[Nữ mà mày rậm như đàn ông, vành tai lật ngược, hôn nhân thuận lợi, ấn đường biến đen, nếu thể vượt qua đại kiếp nạn, sẽ là mệnh hai đò, và sẽ sinh con gái.]

 

Mẹ Phó tiếng lòng của Ôn Sương, bà đồng t.ử co rút . Tang Du một đại kiếp nạn?

 

Phó Tang Du giọng của Ôn Sương, cô một cho rằng xuất hiện ảo giác. Cô chằm chằm Ôn Sương, rõ ràng thấy cô mở miệng. chắc chắn, thấy giọng của Ôn Sương.

 

Ôn Sương cô hai đò, đại kiếp nạn, và sẽ sinh con gái. Đây nhảm ?

 

Cô rõ ràng là sinh con trai!

 

“Chị dâu, chị gì…”

 

Phó Tang Du hết lời, Phó kéo tay .

 

“Chị dâu con gì cả, chị chỉ là con dạy dỗ đứa trẻ lễ phép thôi!”

 

Tiêu An Vũ Phó , nó càng to hơn.

 

“Phó Tang Du, mày là vợ của cha tao , tại để ngoài bắt nạt con trai mày? Nếu mày tao đ.á.n.h c.h.ế.t con đàn bà xa đó, mày chính là một vô dụng!”

 

Phó Tang Du đang định gì đó, đột nhiên một bàn tay to lớn vươn đến gáy của Tiêu An Vũ. Phó Tư Hành đang họp video trong thư phòng lầu xuống.

 

Anh xách cổ áo của thằng nhóc trời đ.á.n.h lên, lật một vòng trung, bàn tay to lớn, thon dài, mạnh mẽ của liền nắm lấy mắt cá chân của nó, treo ngược nó đầu xuống .

 

“4 tuổi ngang ngược như , dám ở Phó gia chúng la lối?” Trên khuôn mặt tuấn tú của Phó Tư Hành chút ấm nào: "Có để ông cả , cho cháu thế nào là bắt nạt thật sự ?”

 

Phó Tư Hành cao 1m88, Tiêu An Vũ trong tay , yếu như một con gà con.

 

Tiêu An Vũ lúc đầu còn hùng hổ, Phó Tư Hành là một thằng ngốc, nhưng khi Phó Tư Hành suýt nữa buông tay, nó sợ đến mặt mày tái mét, miệng nhỏ run rẩy xin tha.

 

“Cậu cả, cháu sai , cháu sai , cháu ngã thành thiểu năng…”

 

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

Phó Tang Du con trai Phó Tư Hành khuất phục, cô đau lòng lo lắng: “Anh cả, khi về em sẽ dạy dỗ Tiểu Bảo thật , đừng thật sự nó ngã.”

 

Phó Tư Hành để ý đến Phó Tang Du, liếc Ôn Sương sofa: “Xin mợ cả của cháu .”

 

Tiêu An Vũ nước mắt lã chã rơi xuống: “Cô đá cháu một cái, rõ ràng là cô sai…”

 

Thấy Phó Tư Hành định buông tay, Tiêu An Vũ chỉ thể mặt mày phục xin .

 

“Xin , sai .”

 

Phó Tư Hành nhướng mày: “Cháu xin ai?”

 

“Mợ… cả.”

 

Ôn Sương hừ nhẹ một tiếng.

 

[Mợ cả gì chứ, nó con ruột của em gái thứ hai.]

 

Mẹ Phó, Phó Tư Hành, Phó Tang Du đều sững sờ. Đặc biệt là Phó Tang Du.

 

Lại nữa giọng của Ôn Sương, cô dám chắc, Ôn Sương hề mở miệng.

 

Mẹ Phó vẫn luôn quan sát biểu cảm của Tang Du. Nhìn thấy đồng t.ử của cô co rút dữ dội, một bộ dạng khó tin, trong lòng Phó hiểu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-23-tieu-bao-khong-phai-con-ruot-cua-em-gai-thu-hai.html.]

Tang Du cũng thể tiếng lòng của Ôn Sương.

 

Ôn Sương chú ý đến biểu cảm của mấy Phó gia, cô cầm một quả nho, bóc vỏ ném miệng.

 

[Ừm~ Trái cây thời đại ngọt thật, ngon quá.]

 

[Ủa, mấy họ đều bằng ánh mắt kỳ quái ?]

 

[Nếu bây giờ cho em gái thứ hai của chồng , Tiêu An Vũ là con ruột của cô , cô chắc sẽ tin , còn nghĩ điên nữa!]

 

Cái gì???

 

Tiểu Bảo con ruột của cô?

 

Không, tuyệt đối thể!

 

Năm đó cô và Tiêu Cảnh Ngạn là một say rượu, bất ngờ ở bên .

 

Tiểu Bảo cũng là hoài t.h.a.i bất ngờ đó.

 

Cô m.a.n.g t.h.a.i Tiểu Bảo vất vả, giai đoạn đầu mỗi ngày đều tiêm t.h.u.ố.c giữ thai, giai đoạn giữa thì giường dưỡng thai.

 

Lúc sinh Tiểu Bảo còn xuất huyết nhiều, cô trải qua thập t.ử nhất sinh, mới sinh Tiểu Bảo, Tiểu Bảo thể là con của cô?

 

Ôn Sương thật sự là quá hoang đường!

 

hiểu, tại cả cưới một phụ nữ năng hồ đồ như ?

 

“Mẹ, cả, hôm nay coi như con và Tiểu Bảo từng về !”

 

Phó Tang Du ôm Tiêu An Vũ đất lòng, cô xoay , chuẩn rời khỏi Phó gia.

 

Ôn Sương bóng lưng của Phó Tang Du, cô nhịn thở dài: “Mẹ, vẫn nên gọi em gái thứ hai về, để cô ở nhà vài ngày !”

 

[Nếu cô trở về nhà chồng, nhà chồng mời Phó gia, chồng cô sẽ thực hiện kế hoạch thứ hai, đến lúc đó tính mạng của cô khó mà giữ .]

 

Tim của Phó, lập tức thót lên.

 

Kế hoạch thứ hai là gì, sẽ cho Tang Du tính mạng khó giữ?

 

Ôn Sương tiết lộ thêm gì nữa, Phó lo lắng thôi.

 

Bà chỉ thể nhanh chóng đuổi theo, gọi Phó Tang Du trở về.

 

“Mẹ, đừng giữ con, con năm đó lời lấy chồng xa cho Tiêu Cảnh Ngạn, mất mặt. Sau con sẽ cố gắng ít về để khó chịu. Mẹ và cha cứ coi như đứa con gái !”

 

Mẹ Phó giữ chặt cánh tay của Phó Tang Du, cho cô rời : “Cha con phòng tranh , lát nữa sẽ về. Con khó khăn lắm mới về một chuyến, chẳng lẽ đến mặt cha con cũng gặp một chút ?”

 

Phó Tang Du cúi mắt: “Con mặt mũi đối diện với và cha.”

 

Nếu chồng một hai đòi ba thắt cổ ép cô về đưa thiệp mời, cô thật sự mặt mũi về đối mặt với cha .

 

“Dù nữa, chờ cha con về .”

 

Tiêu An Vũ đang trong lòng Phó Tang Du la lên: “Con về nhà, con về nhà! Con ghét ở đây!”

 

Mẹ Phó bây giờ đối với tiếng lòng của Ôn Sương, tin tưởng trăm phần trăm. Ôn Sương đứa trẻ con ruột của Tang Du, chắc chắn là . Nói cách khác, đứa trẻ mà Tang Du sinh năm đó, tráo đổi.

 

“Tang Du, hy vọng đêm nay con thể ở !”

 

Phó Tang Du do dự vài giây, vẫn gật đầu: “Dạ.”

 

“Phòng của con, vẫn luôn giữ cho con. Con cứ đưa con lên lầu nghỉ ngơi .”

 

Sau khi Phó Tang Du đưa Tiêu An Vũ lên lầu, Phó phòng khách, bà thấy Phó Tư Hành đang cất hai chiếc ly túi trong suốt, bà nghi hoặc hỏi: “Tư Hành, con ?”

 

Phó Tư Hành liếc Ôn Sương, đó với Phó: “Đây là ly của Tang Du và Tiêu An Vũ uống. Con thấy Tiêu An Vũ trông giống Tang Du, con định giám định DNA cho hai họ.”

 

Ôn Sương gần đây thích nghi với thể của nguyên chủ, kiến thức thường thức về cuộc sống cũng dần ký ức của nguyên chủ. Phó Tư Hành giám định DNA, cô liền là gì.

 

Cô thầm khen trong lòng:

 

[Woa~ Tên chồng mặt lạnh lợi hại ghê, thể nhạy bén phát hiện con trai của em gái thứ hai con ruột của cô !]

 

Phó Tư Hành Ôn Sương khen trong lòng, khuôn mặt tuấn tú lộ một tia chột . Đây chẳng là công lao của việc thể tiếng lòng của cô ?

 

 

Loading...