Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 2: Kinh ngạc! Anh lại có thể nghe được tiếng lòng của cô?

Cập nhật lúc: 2026-05-19 02:02:21
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Của hồi môn?

 

Cô nghĩ thật.

 

Cô là đứa con gái cưng chiều nhất Ôn gia, nuôi ở nông thôn, tính tình thì trời đất, thô lỗ cục cằn. Ôn gia chê cô họ mất mặt, rõ ràng ưa cô. Sau khi gả Phó gia, họ từng liên lạc với cô.

 

“Cô của hồi môn, nhưng chỉ cần cô quấy rầy nữa, thể bồi thường cho cô một khoản xứng đáng.”

 

Ôn Sương giơ một ngón tay lên: "Ít nhất bồi thường con .”

 

“Một trăm triệu?” Người phụ nữ đúng là dám sư t.ử ngoạm.

 

Trong mắt Phó Tư Hành lóe lên vẻ chán ghét, sắc mặt càng thêm lạnh lùng sắc bén: "Được, một trăm triệu thì một trăm triệu, chỉ cần cô tránh xa !”

 

Mắt Ôn Sương sáng lên.

 

[Woa woa woa~ Mình là một trăm lạng bạc trắng, cho một trăm triệu? Tuy một trăm triệu của thế kỷ 21 là bao nhiêu, nhưng vẻ siêu nhiều. Không tệ, tệ, ly hôn xong là thể phất lên ngay, đúng là quá hời. Ly hôn xong thể tìm một chồng trẻ hơn, trai hơn.]

 

[Có thể cắt đứt quan hệ với lão già mặt mày cau thật là quá !]

 

Phó Tư Hành: “...”

 

Anh mới 26 tuổi, chỉ lớn hơn cô năm tuổi, thành lão già ?

 

Đầu cô đập hỏng ?

 

Mà khoan, ý của cô khi giơ một ngón tay một trăm triệu?

 

Trong Phó Tư Hành càng lúc càng nóng, ở đây thêm một giây nào nữa, xoay , sải bước ngoài.

 

Ôn Sương thấy rời , vội vàng theo.

 

“Cút ngay, đừng theo !”

 

Ôn Sương trực tiếp nhấc chân dài, đá m.ô.n.g đàn ông một cái.

 

[Nếu vì một trăm triệu, bà cô đây rảnh rỗi lắm theo ngoài?]

 

[Chờ gặp chuyện thành đồ bỏ , một trăm triệu của chắc cũng bay theo mây khói!]

 

( Mèo edit: Mèo để nữ chính xưng hô hiện đại luôn nha, lúc đầu để cổ đại là để nữ chính xuyên từ cổ đại đến, tiếp nhận ký ức nguyên chủ nên vẫn xưng hô cổ đại, khi ở thế kỷ 21 thì mèo sẽ để xưng hô hiện đại cho thống nhất nha.)

 

Phó Tư Hành Ôn Sương đá một cái, lảo đảo về phía vài bước, suýt nữa thì ngã sấp mặt.

 

Anh đầu lườm Ôn Sương đang khoanh tay ngực, răng hàm gần như sắp nghiến nát.

 

Nếu đang trúng thuốc, nóng nảy vô lực, nhất định sẽ xử, lý, cô!

 

Phó Tư Hành đưa tay, bấm nút thang máy.

 

Một lát , cửa thang máy mở , bước .

 

Ôn Sương cái hộp kim loại kỳ lạ , cô nó là thứ gì, thấy Phó Tư Hành , cô cũng mù quáng theo.

 

Cửa thang máy từ từ đóng , một tiếng rung nhẹ, thang máy bắt đầu xuống.

 

Ôn Sương kinh ngạc.

 

[Đây là cái quái gì , chẳng lẽ là thuật cưỡi mây đạp gió?]

 

Cô bất giác đưa hai tay , ôm chầm lấy đàn ông đang mặt.

 

Trong lúc hoảng loạn, ngón tay cô chạm cơ bụng bên hông của .

 

Mấy khác trong thang máy đều đổ dồn ánh mắt về phía Ôn Sương và Phó Tư Hành.

 

Phó Tư Hành cảm thấy thể diện cả đời đều phụ nữ ném sạch.

 

Giọng lạnh như băng: "Buông... tay... !”

 

Theo tiếng của Phó Tư Hành, thang máy đột nhiên phát một tiếng “loảng xoảng” lao thẳng xuống.

 

Người phụ nữ phía những buông tay, ngược còn ôm chặt hơn.

 

[Bà cô đây là thiên tài huyền học, trời sợ, đất sợ, yêu ma quỷ quái cứ việc đây!]

 

Phó Tư Hành cảm thấy sắp phụ nữ ôm đến nghẹt thở.

 

“Ôn Sương, cô c.h.ế.t ?”

 

Ôn Sương cảm nhận thở nặng nề của đàn ông, ngón tay cô từ bụng lướt lên ngực, dựa kiến thức y học học ở Linh Nguyệt Cốc, cô nhanh chóng bấm các huyệt đạo .

 

“Chồng ơi, thấy dễ chịu hơn chút nào ?” Cô nhẹ giọng hỏi.

 

Những khác trong thang máy nữa hai họ với ánh mắt kỳ quặc.

 

Thật là suy đồi đạo đức mà.

 

Giữa chốn công cộng, đúng là coi ai gì.

 

Phó Tư Hành cảm thấy khi Ôn Sương bấm vài huyệt đạo, cảm giác nóng nảy khó chịu tiêu tan một chút.

cô ôm chặt lấy , cơ thể dán sát , khiến nảy sinh một ham từng đối với cô.

 

[Bà cô đây sợ, sợ, chẳng chỉ là một cái hộp kim loại thôi , cùng lắm thì bổ nó !]

 

Phó Tư Hành định đưa tay gỡ đôi tay đang ôm chặt n.g.ự.c của phụ nữ , bỗng phát hiện cơ thể cô đang khẽ run.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-2-kinh-ngac-anh-lai-co-the-nghe-duoc-tieng-long-cua-co.html.]

Cô đang sợ hãi?

 

Đi thang máy thôi cũng sợ?

 

Cô thật sự đập hỏng đầu ?

 

May mà lâu , thang máy đến tầng một.

 

Cửa thang máy mở, Phó Tư Hành liền gỡ tay Ôn Sương , sải bước về phía .

 

Ôn Sương thấy Phó Tư Hành rời , cô còn tâm trí tò mò về cái hộp kim loại nữa, vội vàng theo.

 

Tài xế Chu đỗ chiếc Bentley màu đen ở cổng khách sạn.

 

Phó Tư Hành kéo cửa xe lên xe, giọng khàn khàn với chú Chu: "Lái xe nhanh lên!”

 

Anh ở cùng Ôn Sương, vấn đề về đầu óc, thêm một giây nào nữa.

 

Ôn Sương đuổi tới cổng khách sạn thì thấy Phó Tư Hành lên xe. Cô mở to mắt tò mò "vật" còn kỳ lạ hơn .

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

 

[Ủa? Đây là xe ngựa bốn bánh ?]

 

Cô bắt chước cách mở cửa xe của Phó Tư Hành, mở cửa xe .

 

cô thử nhiều thành công.

 

“Thiếu gia, thiếu phu nhân vẫn còn ở ngoài...”

 

Phó Tư Hành ngắt lời chú Chu: "Lái xe ngay!”

 

Ôn Sương thấy xe khởi động, trong mắt cô lóe lên vẻ nghi hoặc.

 

[Xe ngựa cần ngựa kéo mà thể tự chạy, lạ thật.]

 

Thấy xe sắp xa, Ôn Sương nhanh chóng đuổi theo.

 

Dáng cô uyển chuyển, nhẹ nhàng, tốc độ chạy cực nhanh, vạt áo bay phấp phới trong gió.

 

Tài xế Chu qua gương chiếu hậu thấy Ôn Sương đang đuổi theo, ông kinh ngạc đến mức tròng mắt sắp rơi : "Thiếu gia, thiếu phu nhân biến thành Usain Bolt phiên bản nữ !”

 

Phó Tư Hành nhanh chóng ngoài cửa sổ, , cũng tốc độ như điện xẹt của Ôn Sương cho kinh ngạc. Thấy Ôn Sương bất chấp an giao thông, định đuổi theo xe con đường đông như nước chảy, Phó Tư Hành lập tức lệnh cho chú Chu dừng xe.

 

“Ôn Sương, cô điên ?”

 

Ôn Sương thấy xe dừng , cô cúi thở hổn hển.

 

[Mệt c.h.ế.t , linh khí ở thế giới loãng quá, linh khí bổ sung, chạy còn xe ngựa nữa.]

 

Phó Tư Hành: "?"

 

Cái tư thế đuổi theo xe của cô, thiếu chút nữa là bay lên , chẳng lẽ, cô còn thể lên trời?

 

“Ôn Sương, cô mà còn đuổi theo xe nữa thì một trăm triệu phí ly hôn cũng !”

 

Ôn Sương giơ tay vỗ vỗ cửa sổ xe: " trong.”

 

Phó Tư Hành mặt âm trầm, đẩy cửa xe .

 

Ôn Sương trong xe, cô xung quanh, thứ đều khiến cô cảm thấy vô cùng mới lạ.

 

[Woa~ Cái còn thoải mái hơn nhiều so với cái đệm cứng ngắc xe ngựa ngàn năm .]

 

Phó Tư Hành bộ dạng tò mò của phụ nữ, lạnh giọng : "Đừng gần quá, xa một chút!”

 

Ôn Sương nhích m.ô.n.g về phía cửa sổ, đột nhiên, một tiếng chuông điện thoại trong trẻo vang lên.

 

[Tiếng gì ? Chẳng lẽ yêu vật quấy phá?]

 

Cô nhanh chóng nín thở, vận chuyển linh lực yếu ớt trong cơ thể để cảm nhận.

 

[Không đúng, thở của yêu vật.]

 

Trán Phó Tư Hành giật giật, Ôn Sương bằng ánh mắt của kẻ ngốc: "Điện thoại của reo, ở bên cô đó, đưa cho !”

Lúc lên xe, t.h.u.ố.c hành hạ, vô lực, điện thoại từ đầu ngón tay tuột xuống rơi khe hở bên trong cửa xe.

 

“Điện thoại gì?” Mắt Ôn Sương lộ vẻ nghi hoặc.

 

Phó Tư Hành mím chặt môi thành một đường thẳng. Người phụ nữ , rốt cuộc là ngốc thật giả ngơ, ngay cả điện thoại cũng là gì?

 

Phó Tư Hành thêm với Ôn Sương một câu nào nữa, khuôn mặt tuấn tú của căng , cúi đầu, ghé sát về phía cô.

 

Ôn Sương đàn ông đột nhiên ghé sát , thở mát lạnh dễ chịu xộc mũi, ngũ quan tuấn tú lạnh lùng và đường nét góc cạnh của ngừng phóng đại mắt. Làn da trắng, còn mịn màng hơn cả da phụ nữ, thấy một lỗ chân lông nào.

 

Vì trúng thuốc, đuôi mắt hẹp dài của lộ một tia đỏ bất thường, trông chút tà khí và yêu nghiệt. Hơi thở nặng, vì ở quá gần nên bộ đều phả mặt Ôn Sương.

 

Bốp!

 

Ôn Sương thẳng tay tát một cái.

 

Cùng lúc đó, đàn ông nhặt chiếc điện thoại trong khe cửa xe.

 

Không khí trong xe đột nhiên trở nên cứng đờ, lạnh cóng.

 

Tài xế phía dám thở mạnh.

 

Thiếu phu nhân điên , dám tát thiếu gia một cái trời giáng!

 

 

Loading...