Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 198: Nhìn thấy thằng năm, dựa vào tiếng lòng để bảo mệnh

Cập nhật lúc: 2026-06-11 11:57:04
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau hơn mười tiếng bay, họ đến thành phố mà con trai thứ năm Phó gia đang theo học.

 

Vì lệch múi giờ, ở Mỹ vẫn là ban ngày, con trai thứ năm Phó Dịch Lâm đến trường học.

 

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

Ôn Sương ngáp một cái, Phó Tư Hành dẫn cô lên lầu.

 

“Chồng ơi, căn biệt thự , là tài sản của các ở nước ngoài ?”

 

Phó Tư Hành khẽ “ừ” một tiếng: “Thằng năm thích ở ký túc xá, nên mua cho nó một căn biệt thự ở ngoài.”

 

Ôn Sương: “…”

 

[ Không hổ là tổng tài bá đạo, đúng là đại gia. ]

 

[ Toàn cầu đều bất động sản của riêng . ]

 

Phó Tư Hành nắm lấy tay Ôn Sương, nhẹ nhàng véo ngón tay cô: “Tiền của chính là tiền của em. Sau em thích ở , đều thể dùng tiền của để mua.”

 

Ôn Sương nhếch môi : “Em vẫn thích nước Hoa Hạ của chúng hơn.”

 

Phó Tư Hành gật đầu: “Anh cũng . Đợi chúng già , thể đến ngoại ô mua một trang viên.”

 

[ A??? Mình còn đang thanh xuân mơn mởn, nghĩ đến chuyện dưỡng lão ? ]

 

Khóe môi Phó Tư Hành khẽ nhếch lên một cách khó thấy. Anh chỉ nghĩ đến chuyện dưỡng lão , mà còn ảo tưởng về việc con cái của họ sẽ giống ai hơn, nhất là sinh một cô con gái, xinh giống như cô.

 

Sau khi Ôn Sương tắm xong, cô lên chiếc giường mềm mại. Rèm cửa điện đóng , ánh sáng đều che khuất, trong phòng chìm một mảnh tối tăm.

 

Rõ ràng mệt, nhưng lăn qua lộn , chút ngủ . Không là do đầu tiên nước ngoài ?

 

Phó Tư Hành tắm xong xuống bên cạnh Ôn Sương, nhận thấy sự khác thường của cô, thấp giọng hỏi: “Sương Sương, em ?”

 

Ôn Sương ngáp liên tục: “Mệt lắm, nhưng ngủ .” Nói xong, cô nép gần Phó Tư Hành: “Chồng ơi, hát ? Hay là, hát ru em ngủ !”

 

[ Giọng như , hát chắc cũng sẽ êm tai. ]

 

Phó Tư Hành mắt đen sâu thẳm : “Em bài gì?”

 

“Bài nào cũng ạ.”

 

Phó Tư Hành hát một bài hát tiếng Anh kinh điển, giọng trầm thấp, thuần hậu, trong gian yên tĩnh, như một ly rượu ngon ủ nhiều năm, mang theo một sức mạnh trấn an, say mê và rung động.

 

Cảm xúc của Ôn Sương, trong tiếng hát trầm và sâu lắng của , dần dần thả lỏng. Không bao lâu, cô chìm giấc ngủ.

 

Nghe thấy tiếng hít thở đều đều của Ôn Sương, Phó Tư Hành cúi đầu về phía cô. Rõ ràng trong bóng tối thể rõ dung mạo của cô, nhưng trong đầu hiện rõ ràng bộ dạng khi ngủ của cô, điềm đạm, dịu dàng, xinh .

 

Phó Tư Hành cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu cô.

 

 

Khi Ôn Sương tỉnh dậy, là buổi chiều. Cô giật , phát hiện điều gì đó . Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gối lên gối, mà đang tựa lồng n.g.ự.c rắn chắc, rộng lớn của đàn ông. Một chiếc chân dài, trắng ngần, còn đang gác lên eo săn chắc của .

 

[ Trời ạ, tư thế ngủ của thật khó coi. ]

 

[ Phải nhân lúc tên mặt than tỉnh, lẳng lặng dịch . ]

 

Ôn Sương định cử động, thấy giọng khàn khàn của đàn ông vang lên từ đỉnh đầu: “Tỉnh ?”

 

Ôn Sương hổ gật đầu: “Xin , em đè lên .”

 

Cô nhanh chóng dịch chân , nhưng cẩn thận đụng “chỗ đó” của … Rõ ràng chút khác thường.

 

từng ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy, cô lập tức phản ứng đụng cái gì.

 

[ Trời ơi, hổ quá, thế mà phản ứng. ]

 

Thân hình Phó Tư Hành cứng đờ, đưa tay, định che miệng cô . nhanh, nhớ , cô đang trong lòng.

 

“Sương Sương, tắm đây.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-198-nhin-thay-thang-nam-dua-vao-tieng-long-de-bao-menh.html.]

Không đợi Ôn Sương gì, đàn ông vén chăn, bước nhanh về phía phòng tắm.

 

Ôn Sương bóng lưng của đàn ông, trong lòng âm thầm thở dài.

 

[ Cũng thật tội nghiệp cho , sống 26 năm, còn từng “ăn mặn”. ]

 

[ Anh gì mà ngủ cùng giường với chứ? Mình còn chuẩn sẵn sàng để “ chuyện đó” với , tự khổ ? ]

 

Phó Tư Hành từ phòng tắm thò đầu , ngăn cản Ôn Sương tiếp tục thầm mắng c.h.ử.i chuyện riêng tư của : “Sương Sương, gửi tin nhắn xong bữa tối, em thể xuống ăn .”

 

Ôn Sương gật đầu: “Được.”

 

 

Dưới lầu.

 

Con trai thứ Phó gia, Phó Dịch Lâm, khi từ trường trở về, chuẩn xe máy ngoài tham gia cuộc thi.

 

Mẹ Phó giữ Phó Dịch Lâm : “Chị dâu con ngàn dặm xa xôi đến đây, con chào một tiếng hãy ngoài!”

 

Phó Tinh Chu gật đầu: “ đúng đúng.”

 

Anh còn xem thằng năm drama lớn gì !

 

Phó Dịch Lâm ngẩng đồng hồ lên xem giờ: “Con lái xe qua đó còn mất hơn ba mươi phút. Con chị dâu và cả khi nào mới dậy. Nếu còn đợi nữa, con sẽ đến muộn.”

 

“Chẳng lẽ, cuộc thi còn quan trọng hơn cả việc gặp chị dâu con ?”

 

Phó Dịch Lâm nhướng mày: “Mẹ, con cá cược với đối thủ đội trời chung của con. Nếu tối nay thua, ngày mai đến trường quỳ xuống gọi nó là Cả. Con thể nào mất mặt như .”

 

Phó Dịch Lâm dứt lời, bỗng nhiên, thấy một tiếng: [ Trời ạ, tư thế ngủ của thật khó coi. ]

 

Là giọng của một phụ nữ.

 

Phó Dịch Lâm sững , khi hồn, bên tai truyền đến một câu: [ Trời ơi, hổ quá, thế mà phản ứng. ]

 

Phó Dịch Lâm trố mắt , quét mắt một vòng quanh phòng khách. Trong phòng khách, ngoài , còn ba, ai khác.

 

Giọng nữ đó, là từ truyền đến?

 

“Mẹ, ba, hai thấy tiếng phụ nữ ? Chẳng lẽ ma?”

 

Mẹ Phó tát một cái gáy Phó Dịch Lâm: “Ma nào mà ma, đó là giọng của chị dâu con.”

 

Phó Tinh Chu cũng trừng mắt Phó Dịch Lâm một cái: “Trước đây với em , cả nhà chúng đều thể tiếng lòng của chị dâu?”

 

Phó Dịch Lâm sờ mũi, khuôn mặt tuấn tú chút kinh hãi: “Vậy xem , em cũng thể ?”

 

Phó Tinh Chu nhướng mày: “Đương nhiên, trừ khi em là con của cha .”

 

Phó Dịch Lâm: “Em bây giờ thể , chứng minh em là con của cha , là con riêng gì cả.”

 

Mẹ Phó trừng mắt hai đứa con trai nghịch ngợm , suýt nữa thở nổi.

 

Khi Ôn Sương từ lầu xuống, cô thấy Phó Dịch Lâm. Gen của cha Phó thật chê , con trai thì trai, con gái thì xinh .

 

Thằng năm Phó gia mày kiếm mắt sáng, kiêu ngạo, yêu nghiệt, trông vô cùng cá tính. Ôn Sương vẫn luôn cho rằng, thằng năm chơi piano, sẽ là một trầm lặng, nội liễm.

 

“Con dâu, con ngủ ngon ?” Mẹ Phó đầu , toe toét về phía Ôn Sương.

 

Ôn Sương gật đầu: “Ngủ ngon ạ.”

 

“Đây là thằng năm nhà chúng , Phó Dịch Lâm.” Mẹ Phó đẩy Phó Dịch Lâm một cái: “Còn mau gọi chị dâu.”

 

Khi Phó Tư Hành và Ôn Sương đăng ký kết hôn, Phó Dịch Lâm đang ở nước ngoài du học, đây là đầu tiên thấy Ôn Sương. Anh đây Ôn Sương gây chuyện, cả và cả nhà đều ghét cô.

 

Anh thì ghét, dù cũng từng tiếp xúc. Bây giờ cả nhà đều đổi cách về Ôn Sương, ai nấy đều dựa tiếng lòng của cô để bảo mệnh. Anh thật xem, chỗ nào cần bảo mệnh ?

 

Phó Dịch Lâm đang tò mò, liền thấy một tiếng: [ Em năm tối nay sẽ xảy chuyện. ]

 

 

Loading...