Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 195: Hành vi độc ác, tuyệt đối không tha thứ

Cập nhật lúc: 2026-06-11 11:57:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày đó, cô chụp ảnh khỏa .

 

Lộc Thiên Nhã dùng công việc của cô và những bức ảnh đó để uy hiếp, dẫm đạp lòng tự trọng của cô xuống chân.

 

Lộc Thiên Nhã đối với cô đ.á.n.h thì đánh, mắng thì mắng.

 

Những điều đó cô còn thể chịu đựng, cho đến một ngày…

 

Lộc Thiên Nhã bắt cô cùng đến quán bar, còn ép cô uống một ly rượu.

 

Uống xong rượu, đầu cô bắt đầu trở nên choáng váng.

 

Khi cô tỉnh nữa, phát hiện đang trần truồng một chiếc giường khách sạn.

 

Từ trong phòng tắm bước một đàn ông mặt to tai lớn.

 

Cô ý thức xảy chuyện gì, cả run rẩy, như rơi xuống hố băng.

 

Người đàn ông tới, vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: “Thú vị đấy, còn tìm em chơi.”

 

Cô giống như một con thú nhỏ tổn thương nặng nề, dùng sức c.ắ.n xé đàn ông.

 

Người đàn ông trở tay tát cô một cái trời giáng.

 

Ngay lúc cô định liều mạng với đàn ông, cửa phòng đẩy .

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

 

Lộc Thiên Nhã một cách tà ác về phía cô: “Lạc Đình, mày giỏi thật đấy, còn nhỏ tuổi thể kiếm tiền .”

 

Người đàn ông đưa bàn tay cô c.ắ.n thương mặt Lộc Thiên Nhã: “Nó c.ắ.n thương .”

 

“Vậy thì ngài cứ bớt hai trăm. Ngài yên tâm, sẽ dạy dỗ nó cho , sẽ .”

 

Sau khi đàn ông rời , cô như một kẻ điên lao về phía Lộc Thiên Nhã: “Tại đối xử với như ? rốt cuộc sai điều gì?”

 

Bảo vệ phía Lộc Thiên Nhã, mạnh bạo đè cô xuống giường.

 

Lộc Thiên Nhã cầm một cây kim, hung hăng đ.â.m những chỗ kín đáo nhất cô.

 

“Đến bây giờ, mày còn sai điều gì ? Tao nó, hận nhất là khác phản bội. Mày dám tố cáo, thì chịu trừng phạt!”

 

“May mà gương mặt của mày tệ, mày cứ dùng gương mặt và thể của mày để chuộc tội ?”

 

, nếu mày dám cho nhà mày, hoặc là báo cảnh sát, công việc của mày, còn những bức ảnh của mày, sẽ…”

 

Lộc Thiên Nhã hết lời, nhưng Lạc Đình ý của cô .

 

Về đến nhà, cô hỏi thể đổi một công việc khác , thể cho cô chuyển trường . chỉ trích cô hiểu chuyện, còn cô gần đây thành tích sa sút nghiêm trọng, nếu nỗ lực nữa, sẽ cho cô ngoài công.

 

cầu cứu trai, với rằng Lộc Thiên Nhã . Anh trai tức giận chất vấn cô, cô đang ghen tị với Lộc Thiên Nhã ?

 

Cô cảm thấy cuộc đời , rơi một vực sâu đen tối thấy năm ngón tay. Cô vô cùng bất lực, sợ hãi. Mỗi Lộc Thiên Nhã ép kiếm những đồng tiền bẩn thỉu đó, cô đều cảm thấy sống bằng c.h.ế.t.

 

Nửa năm , cô may mang thai. Lại là t.h.a.i ngoài t.ử cung.

 

Sau khi đến trường. Giáo viên cô hành vi đắn, thành tích sa sút nghiêm trọng. Mẹ tức giận đến mức tát cô một cái trời giáng.

 

Mẹ đưa cô phẫu thuật, đó cô một nữa lấy hết can đảm, kể những gì trải qua cho .

 

Vừa lúc đó, Lộc Thiên Nhã và cha đến bệnh viện thăm cô.

 

Lộc Thiên Nhã những lời cô với , lúc đó uất ức nức nở. Lộc Thiên Nhã những chuyện đó, cô tự hành vi đắn, vu oan hãm hại cô .

 

Cô sẽ bao giờ quên, cảnh tượng an ủi Lộc Thiên Nhã, rằng bà tin Lộc Thiên Nhã.

 

Tim cô lạnh thấu xương.

 

Kể từ đó, cô bỏ học, còn với nhà một lời nào nữa, trở nên càng thêm trầm mặc, kỳ quái.

 

Cô mỗi ngày nhắm mắt , là những chuyện bẩn thỉu, ghê tởm xảy .

 

Cô quá đau khổ.

 

Cô nghĩ, chỉ c.h.ế.t, mới thể giải thoát.

 

Thế là, đêm đó, cô mặc bộ đồng phục giặt sạch sẽ, cõng cặp sách, về phía con đường dẫn đến cái c.h.ế.t.

 

Ngay khoảnh khắc chiếc xe đ.â.m bay cô, cô dường như cảm thấy bất kỳ đau đớn nào.

 

Cuối cùng cũng giải thoát, thật .

 

mà, con quỷ cô đau đớn đến c.h.ế.t sống , vẫn còn sống sờ sờ.

 

thể cam tâm ?

 

 

Nghe xong lời kể của Lạc Đình, Lạc Bạch cảm giác như sét đ.á.n.h giữa trời quang. Trong đầu ầm ầm, như hàng vạn con ong bay , cả đều ngây dại.

 

Lộc Thiên Nhã trong lòng , vẫn luôn là sự tồn tại lương thiện nhất, nhất.

 

Sao cô thể là một kẻ táng tận lương tâm, cầm thú bằng như ?

 

em gái c.h.ế.t , cô thể nào dối !

 

Là hành vi độc ác của Lộc Thiên Nhã, hại c.h.ế.t em gái!

 

Cũng là sự tin tưởng của nhà, hại c.h.ế.t em gái!

 

Nghĩ đến những đau khổ và tổn thương mà em gái trải qua lúc sinh thời, n.g.ự.c Lạc Bạch nhói đau vô cùng, cảm thấy choáng váng và nghẹt thở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-195-hanh-vi-doc-ac-tuyet-doi-khong-tha-thu.html.]

 

“Xin , xin …”

 

Lạc Bạch hai tay ôm đầu, ngón tay dùng sức xé rách tóc , hai chân vô lực quỳ xuống đất.

 

Ánh mắt Lạc Đình c.h.ế.t lặng, trống rỗng Lạc Bạch, đáy mắt cô bất kỳ gợn sóng nào.

 

thể tha thứ cho Lộc Thiên Nhã.

 

Đồng dạng, cô cũng thể tha thứ cho những nhà tin tưởng cô.

 

Những cảm xúc tuyệt vọng, đau khổ, nghẹt thở đó, sớm khắc sâu linh hồn và xương tủy của cô.

 

“Các coi là nỗi sỉ nhục của gia đình, thấy các nữa!”

 

Vốn dĩ, cô lên kế hoạch học hành chăm chỉ, tương lai thi đỗ một trường đại học , thể giúp và gia đình giảm bớt gánh nặng. Cô quá nhiều tham vọng, chỉ hy vọng cả nhà thể sống một cuộc sống .

 

, như mong .

 

“Đại sư, tim em, vẫn đau quá.” Lạc Đình về phía Ôn Sương.

 

Ôn Sương từ trong túi lấy giấy tiền và hương, cô đốt lên, bảo Lạc Đình hít vài .

 

“Có Lộc Thiên Nhã chịu trừng phạt ?”

 

Lạc Đình gật đầu: “Muốn, nhưng em bản lĩnh đó.”

 

Ôn Sương giơ tay, nhẹ nhàng xoa đầu Lạc Đình: “Chị giúp em.”

 

Lạc Bạch từ mặt đất dậy, hai tay nắm chặt thành nắm đấm: “ bây giờ sẽ g.i.ế.c Lộc Thiên Nhã!”

 

Anh đúng là đáng c.h.ế.t, mấy năm nay thế mà thích một phụ nữ ma quỷ. Không những hoán đổi linh hồn với Lương Tư Hủ, còn hại c.h.ế.t chính em gái !

 

Ôn Sương ánh mắt thanh lãnh liếc Lạc Bạch một cái: “Anh mang phận của Lương Tư Hủ g.i.ế.c , là cho thanh danh của Lương Tư Hủ hủy hoại ?”

 

Lạc Bạch suy sút cúi mắt: “Vậy ?”

 

“Ngày mai và Lộc Thiên Nhã, cùng tổ chức một cuộc họp báo.” Ôn Sương kế hoạch của .

 

Lạc Bạch xong, liên tục gật đầu.

 

“Em gái, tối nay em cùng về nhà ? Em cần lặp lặp việc xe đ.â.m nữa!”

 

Lạc Đình nép về phía Ôn Sương: “Đại sư, em về với .”

 

Ôn Sương gật đầu: “Được, em về với chị.”

 

Ôn Sương lấy một giấy nhỏ, bảo Lạc Đình nhập giấy.

 

 

Khi Ôn Sương trở về Phó gia, Tiểu Thanh Dương trồng cây non chậu hoa.

 

Cả Phó gia vây quanh chậu hoa, ai nấy đều trố mắt .

 

“Chị dâu, cây Hòe già tinh đó biến thành cây Hòe nhỏ ?”

 

Những chiếc lá non xanh biếc cành cây, vẫy vẫy về phía Phó Tinh Chu: “Chào trai, em tên là Tiểu Hòe.”

 

Phó Tinh Chu sợ đến mức ngã xuống đất: “C.h.ế.t tiệt, nó còn nũng.”

 

Ôn Sương để ý đến Phó Tinh Chu, mà về phía cha Phó: “Cha , con đưa Tiểu Hòe về nuôi, hai phiền ạ?”

 

Mẹ Phó vẫn là đầu tiên thấy một cây Hòe nhỏ , lúc đầu đúng là chút kinh hãi, nhưng lúc , bà cảm thấy còn đáng yêu.

 

“Không phiền , con dâu mang cái gì về nuôi cũng .”

 

Ôn Sương “” một tiếng, đó đặt giấy mà Lạc Đình nhập lên bàn .

 

“Chào chú dì, các chị, em tên là Đình Đình.”

 

Mẹ Phó giấy đang chuyện, bà nuốt nước bọt, ngay đó xua tay: “Không , mang cái gì về cũng , khả năng tiếp thu mạnh.”

 

Cha Phó phụ họa gật đầu: “Cha cũng .”

 

Cây non về phía giấy: “Đình Đình, em tên là Tiểu Hòe.”

 

Người giấy về phía cây non, sững sờ hồi lâu, mới giọng run rẩy mở miệng: “Em gái Tiểu Hòe, chào em.”

 

“Em là Tiểu Hòe sống ngàn năm.” (Mèo edit: Nhỏ bé ghê á, em sống mới cỡ ngàn năm , hở tí xưng em.)

 

“Chào bà nội Tiểu Hòe, , là chào bà cố Tiểu Hòe.”

 

Tiểu Hòe: “Vậy chị cứ gọi em là em gái Tiểu Hòe .”

 

Phó Tinh Chu cuộc đối thoại của giấy và cây non, vui chịu : “Ha ha ha, nhà náo nhiệt .”

 

Sau khi Ôn Sương sắp xếp cho cây non và giấy xong, cô lên lầu tắm rửa.

 

Tắm xong, cô mới phát hiện mang váy ngủ . Cô quấn khăn tắm, chạy vội khỏi phòng tắm, thấy váy ngủ đặt giường, cô đầu cánh cửa phòng đóng, từ bỏ ý định qua khóa cửa.

 

Phó Tư Hành còn về, những khác trong Phó gia sẽ tự ý phòng cô. Dù tìm cô, cũng sẽ gõ cửa .

 

Ôn Sương kéo khăn tắm xuống, ngón tay móc lấy chiếc váy ngủ giường, định mặc , cửa phòng đột nhiên đẩy .

 

Cô theo bản năng đầu , bất ngờ đối diện với đôi mắt phượng đen nhánh, sâu thấy đáy của Phó Tư Hành.

 

 

 

 

Loading...