Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 169: Chết tiệt! Cô cho anh uống thứ gì vậy?
Cập nhật lúc: 2026-06-01 12:44:48
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Tư Hành cần đến công ty lấy một tập tài liệu. Phó Tinh Chu thả ở lầu tập đoàn Phó thị, lái xe đưa Ôn Sương đón Tiểu Thanh Dương.
Tiểu Thanh Dương đang theo học tại trường tiểu học Thành Nam, một trường công lập. Vốn dĩ Phó Tinh Chu định cho Tiểu Thanh Dương trường quý tộc, nhưng thằng bé sống c.h.ế.t chịu, học phí một năm mấy chục vạn quá đắt, nó là một tiểu đạo sĩ, học trường quá đắt sẽ tổn thọ.
Cổng trường tiểu học xe cộ đông như kiến, chật như nêm cối.
Khi Phó Tinh Chu tìm chỗ đậu xe, cẩn thận va một phụ nữ xe điện.
Phó Tinh Chu vội vàng đẩy cửa xe bước xuống: “Xin , cô thương ở ?”
Đèn xe điện của phụ nữ vỡ, nhưng may mắn là .
Phó Tinh Chu bồi thường cho phụ nữ, nhưng cô lắc đầu: “Không , cần bồi thường. Anh mau lái xe , nếu kẹt ở đây xe phía .”
Phó Tinh Chu từ trong ví lấy một nghìn tệ, ép tay phụ nữ: “Là hỏng đèn xe của cô, nên bồi thường vẫn bồi thường. nhiều tiền mặt, cô cứ cầm tạm.”
Không đợi phụ nữ thêm gì, Phó Tinh Chu nhanh chóng trở xe. Anh thấy Ôn Sương đang chằm chằm phụ nữ bên ngoài, khỏi : “Vị nữ sĩ cũng khá , nếu gặp lý, chắc sẽ mắng em một trận.”
Ôn Sương tướng mạo của phụ nữ. Cung con cái của cô ảm đạm, bao quanh là một lớp hắc khí nhàn nhạt. Cô con gái duy nhất của cô , sắp tới sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Sau khi Phó Tinh Chu tìm chỗ đậu xe, cùng Ôn Sương xuống xe đến cổng trường đón Tiểu Thanh Dương.
Khi hai đến nơi, một cô bé đang mắt đỏ hoe, uất ức kể tội Tiểu Thanh Dương với : “Con và Lăng Thanh Dương là bạn cùng bàn. Ngày thường bài tập hiểu, con đều giúp bạn . hôm nay bạn đột nhiên với con, rằng con đang mặc áo liệm, con thể sẽ c.h.ế.t.”
Cô bé nhào lòng , uất ức đau lòng.
Ôn Sương thấy lời cô bé , bước nhanh đến bên cạnh Tiểu Thanh Dương.
Tiểu Thanh Dương gãi đầu, bé nhíu mày, chút . Thấy Ôn Sương đến, cầu cứu: “Chị ơi, em, em đều là sự thật. Hôm nay trường hoạt động, thể mặc quần áo của . Bạn cùng bàn của em, Triệu Nhật Tâm, mặc một chiếc váy kiểu Trung Quốc mới, xinh thì xinh thật, nhưng cúc áo của bạn đúng, hơn nữa em thấy ấn đường của bạn còn chút thâm đen…”
Cô bé thấy lời Tiểu Thanh Dương , dúi đầu lòng , càng thêm đau lòng.
Ôn Sương liếc cô bé và cô bé. Mẹ cô bé chính là phụ nữ trẻ tuổi lúc Phó Tinh Chu cẩn thận va xe điện.
Trên cô bé mặc một chiếc váy kiểu Trung Quốc mới tinh xảo, đẽ. Vải gấm màu hồng phấn thêu những hoa văn chỉ vàng tinh mịn, phần cổ áo là một hàng cúc bọc tròn trịa, mượt mà.
Cúc áo của trang phục kiểu Trung Quốc mới, thường thiết kế với lẻ như năm hoặc bảy cúc, trong khi cúc áo liệm phần lớn là chẵn, bốn hoặc sáu cúc. Trong dân gian câu “bốn sáu mặc lên ”.
Lại vạt áo, trang phục kiểu Trung Quốc mới thường là vạt trái đè lên vạt , còn áo liệm thì là vạt đè lên vạt trái. Hơn nữa, lưng chiếc váy kiểu Trung Quốc của cô bé, còn một hình con hạc bay.
Đôi mắt của Ôn Sương bỗng chốc nheo . Người hãm hại cô bé , thật quá vô đạo đức. Cô bé trông còn nhỏ hơn Thanh Dương một tuổi, ngây thơ và lương thiện, thế mà chịu kiếp nạn !
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
“Thanh Dương, cô bé chính là bạn học Nhật Tâm mà con thường xuyên nhắc đến với chị trong thời gian ?” Ôn Sương hỏi.
Tiểu Thanh Dương gật đầu.
Người phụ nữ đang ôm cô bé, ngẩng đầu về phía Ôn Sương, Tiểu Thanh Dương, và cả Phó Tinh Chu Ôn Sương. Vốn dĩ cô định hỏi Tiểu Thanh Dương tại như , nhưng ngay khoảnh khắc thấy Ôn Sương, lời đều nuốt ngược trong.
“Cô Ôn, xem chương trình 《Sinh tồn nơi hoang dã》, cô là một đại sư huyền học nổi tiếng. Lăng Thanh Dương là em trai của cô ?” phụ nữ hỏi.
Ôn Sương gật đầu: “Phải.”
Lòng phụ nữ chấn động. Nếu Lăng Thanh Dương là em trai của Ôn Sương, thì, Lăng Thanh Dương chắc chắn cũng hiểu về huyền học. Lăng Thanh Dương con gái cô đang mặc áo liệm, chắc chắn là bừa.
“Cô Ôn, thể chuyện riêng một chút ?”
Ôn Sương gật đầu: “Có thể.”
Ôn Sương bảo Phó Tinh Chu và Lăng Thanh Dương dỗ dành cô bé Triệu Nhật Tâm đang nức nở, còn cô thì đưa phụ nữ xe.
“Cô Ôn, em trai cô con gái đang mặc áo liệm, thật ?”
Ôn Sương gật đầu: “Phải.”
Sắc mặt phụ nữ biến đổi. Bộ váy kiểu Trung Quốc mới xinh đó, là do chồng cô mua mạng với giá vài trăm tệ để tặng cho Nhật Tâm. Mẹ chồng cô sức khỏe lắm, mấy năm gần đây đều bệnh. Khoảng thời gian sức khỏe bà khá hơn, tâm trạng cũng vui vẻ hơn nhiều, chỉ mua váy cho Nhật Tâm, còn tặng cho con bé một chiếc khóa vàng nhỏ.
Sắc mặt phụ nữ trắng bệch, đôi môi run rẩy. Cô lấy từ trong túi một nghìn tệ mà Phó Tinh Chu đưa, đưa cho Ôn Sương: “Đại sư, cô thể xem giúp , chồng gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-169-chet-tiet-co-cho-anh-uong-thu-gi-vay.html.]
Ôn Sương nhận tiền của phụ nữ: “Tối nay nửa đêm cô hãy lẳng lặng thức dậy, xem xem chồng cô sẽ phòng con gái cô gì.”
Người phụ nữ gật đầu, khi thêm thông tin liên lạc của Ôn Sương, cô sắc mặt tái nhợt rời .
…
Trên đường trở về, Tiểu Thanh Dương kéo tay Ôn Sương.
“Chị ơi, chị thể giúp Triệu Nhật Tâm ? Bạn . Em đúng là miệng vụng về , bạn mặc quần áo c.h.ế.t, bạn sợ .”
Ôn Sương bất đắc dĩ Tiểu Thanh Dương: “Lần chuyện đừng thẳng thắn như , cẩn thận tìm vợ.”
Tiểu Thanh Dương mặt đỏ lên: “Em, em là đạo sĩ, kết hôn.”
Sau khi Phó Tư Hành xong công việc, trở về biệt thự Phó gia. Trong phòng Tiểu Thanh Dương, thấy Ôn Sương đang kèm bé bài tập.
[ Aiya, toán lớp năm thời nay mà khó thế ? ]
[ Tóc sắp rụng hết . Mình là sư tổ của Tiểu Thanh Dương, bé hỏi , thì mất mặt ? ]
[ Hay là tìm cớ ngoài tra Google cho bé nhỉ? ]
Tiểu Thanh Dương ngẩng đầu về phía Ôn Sương với vẻ mặt chút cảm xúc nào: “Chị ơi, chị nghĩ ?”
Ôn Sương c.ắ.n đầu bút: “Ừm, là như thế …”
Nói lan man cả buổi, vẫn cách giải.
[ Xong xong , một đời danh, hủy trong một sớm. ]
Phó Tư Hành chút buồn , ho nhẹ một tiếng bước : “Đề gì , để xem.”
Tiểu Thanh Dương thấy Phó Tư Hành với vẻ mặt lạnh lùng, uy nghiêm, bé còn sợ như nữa: “Anh rể, mau đến xem xem, chị ngốc quá.”
Ôn Sương cốc đầu Tiểu Thanh Dương một cái: “Được , chị ngốc, để rể của em dạy .”
Ôn Sương nhường ghế cho Phó Tư Hành.
Phó Tư Hành liếc đề bài, cầm bút, vẽ vài đường giấy nháp: “Đề , em tìm thông tin mấu chốt …”
Ôn Sương cách đó xa, đàn ông với đường nét gương mặt tuấn, sắc sảo, khóe môi tự giác cong lên một nụ .
Người đàn ông lúc nghiêm túc là trai và sức hút nhất, quả nhiên sai. Thật ngờ, một đàn ông ngày thường thương trường quyết đoán, mạnh mẽ, khi kèm con trẻ bài tập, thể tinh tế, kiên nhẫn đến .
Ôn Sương chằm chằm Phó Tư Hành một lát, chạy xuống lầu.
Dưới lầu trong bếp đang hầm canh, Ôn Sương múc bưng lên cho Phó Tư Hành.
Nửa giờ .
Cha Phó bếp, ông phát hiện nồi canh bổ, thế mà cánh mà bay.
Trong nồi canh bổ thêm những d.ư.ợ.c liệu vô cùng quý giá, tác dụng tráng dương, bổ thận. Gần đây, vợ ông, bà Hà Uyển Như, đều ngủ cùng ông, còn lải nhải cùng con dâu đến Bạch Mã hội sở để gọi trai . Cha Phó cố ý tìm phối một thang t.h.u.ố.c bổ lớn, tự dưng thấy ?
Sau khi Phó Tư Hành kèm Tiểu Thanh Dương xong bài tập, bỗng cảm thấy cơ thể chút nóng ran. Anh kéo cà vạt, khi khỏi phòng Tiểu Thanh Dương, trán thấm một lớp mồ hôi mỏng.
Anh ý thức điều .
Anh đến cửa phòng ngủ chính, giơ tay, gõ cửa.
Một lát , cửa mở , Ôn Sương, mới tắm xong, mặc một chiếc váy ngủ màu trắng bước . Thấy Phó Tư Hành gương mặt tuấn tú đỏ bừng, trán đổ mồ hôi, thở dồn dập, đôi mắt của Ôn Sương lộ vẻ khó hiểu: “Chồng ơi, ?”
Phó Tư Hành thấy khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng nõn trang điểm của Ôn Sương, yết hầu lăn một vòng, giọng trầm khàn, ám hỏi: “Ôn Sương, em cho uống canh gì ?”