Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 152: Không tin lời cô, sẽ hối hận cả đời
Cập nhật lúc: 2026-06-01 12:44:30
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng trầm thấp, từ tính của Phó Tư Hành vang lên: “Mẹ, Sương Sương từng tắm suối nước nóng. Lát nữa nếu rảnh, gọi cả Tang Du, đưa Ôn Sương cùng.”
Mẹ Phó lập tức hiểu ý của Phó Tư Hành. Vẫn là thằng cả nhà thông minh. Nếu Sương Sương cùng đến khu nghỉ dưỡng, thằng tư thể tránh kiếp nạn hạ độc!
[ Tắm suối nước nóng ư? Mình cũng lắm, nhưng hôm nay trung tâm thương mại mua quần áo cho Tiểu Thanh Dương. ]
“Sương Sương, lát nữa bảo Tang Du đưa cả Tiểu Thanh Dương cùng. Tối qua Tiểu Thanh Dương về, Tang Du mua cho nó ít quần áo và đồ dùng học tập .”
Mẹ Phó mở album ảnh trong điện thoại, bấm tấm ảnh Tiểu Thanh Dương mặc quần áo mới.
Đôi mắt của Ôn Sương ánh lên một tia cảm động: “Mẹ, cảm ơn .”
[ Người Phó gia quá , ngay cả quần áo mới và đồ dùng học tập cho Tiểu Thanh Dương cũng mua sẵn. ]
[ Vốn dĩ thái độ của thằng tư , lười quản. nể mặt nhà của , đại nhân chấp tiểu nhân, so đo với nữa. ]
Phó gia: đúng đúng, cần so đo với loại tiểu nhân đó.
Phó Tinh Chu bắt đầu mong chờ cảnh Phó Vân Cảnh năng lực của chị dâu thuyết phục, vả mặt một cách đau đớn.
Khu nghỉ dưỡng suối nước nóng ở chân núi Phong Sơn, ngoại ô thành phố. Kiến trúc theo phong cách sân vườn Trung Hoa, cổ kính và trang nhã.
Phó Tang Du lái xe đưa Tiểu Thanh Dương và bé Điềm Điềm cùng đến. Cô còn mang theo đồ tắm suối nước nóng cho Ôn Sương, một bộ đồ bơi ren màu đen. Thiết kế phần n.g.ự.c tinh xảo mà kém phần gợi cảm, hai bên eo là những mảng khoét rỗng, để lộ làn da trắng sứ ẩn hiện, vòng eo thon nhỏ như thể ôm trọn trong một vòng tay. Phần là thiết kế dạng váy, để lộ đôi chân thon dài, thẳng tắp.
“Oa, mợ cả xinh như tiên nữ .” Bé Điềm Điềm khi đồ bơi xong, thấy Ôn Sương, đôi mắt to tròn như quả nho đen lấp lánh, trông vô cùng đáng yêu.
Ôn Sương nhẹ nhàng véo má bé Điềm Điềm, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn như tạc từ ngọc: “Điềm Điềm nhà chúng cũng giống tiên nữ.”
Sau khi Phó Tang Du đồ xong, mấy cùng về phía khu suối nước nóng. Con đường lát đá xanh uốn lượn, hai bên hồ là những rặng tre xanh mướt, cành lá đan xen, trong hồ nước mờ ảo lượn lờ.
Ôn Sương đưa điện thoại cho Phó Tang Du: “Tang Du, giúp chị chụp một tấm ảnh.”
Phó Tang Du gật đầu, nhận lấy điện thoại của Ôn Sương, chụp cho cô mấy tấm.
Ôn Sương gửi tấm ảnh Phó Tang Du chụp cho Phó Tư Hành.
Phó Tư Hành tuy đang viện nhưng cũng hề rảnh rỗi, lúc đang trợ lý báo cáo công việc. Điện thoại đột nhiên rung lên một tiếng. Thấy là tin nhắn của Ôn Sương, bấm xem.
Chỉ một cái , thở như ngưng .
Bức ảnh Ôn Sương mặc đồ bơi ren đen, trong sáng quyến rũ. Ngực ngực, eo eo, chân chân. Làn da trắng như tuyết và bộ đồ bơi đen tuyền tôn lên , tạo thành một cú sốc thị giác mãnh liệt. Mái tóc dài búi thành củ tỏi, chiếc cổ cao như cổ thiên nga, gương mặt trang điểm mà vẫn tươi tắn, kiều diễm, đến nghẹt thở.
Yết hầu của Phó Tư Hành tự chủ mà chuyển động. Anh lọt tai trợ lý đang báo cáo cái gì, ánh mắt u ám, sâu thẳm trả lời một câu: “Bà Phó, đang câu dẫn ?”
Ôn Sương nhanh trả lời : “Tối qua cho em sờ cơ bụng, qua thôi mà. Ban ngày ban mặt, đừng nghĩ nhiều.”
Phó Tư Hành: “Tối về, mặc cho xem tận mắt.”
Ôn Sương trả lời nữa.
Cô thầm nghĩ: [ A a a, tên mặt than đúng là ngầm thật. Gửi cho ảnh đồ bơi còn đủ, còn bắt mặc cho xem tận mắt. ]
Mấy Phó gia Ôn Sương: là ngầm thật!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-152-khong-tin-loi-co-se-hoi-han-ca-doi.html.]
Tiểu Thanh Dương và bé Điềm Điềm các lớn. Bé Điềm Điềm chủ động nắm tay Tiểu Thanh Dương, rạng rỡ : “Anh Thanh Dương, nhanh thế gì, đợi em với.”
Bất ngờ một bàn tay nhỏ mềm mại nắm lấy, hình Tiểu Thanh Dương cứng đờ. Cậu bé nghiêng đầu về phía bé Điềm Điềm thấp hơn một cái đầu: “Anh, chậm .”
Cách đó xa, Ôn Sương thấy đôi tai đỏ bừng và giọng lắp bắp của Tiểu Thanh Dương, cô nhịn mà bật . Sống hai kiếp, đây là đầu tiên cô thấy tai Tiểu Thanh Dương đỏ đến . Vốn dĩ cô còn lo lắng Tiểu Thanh Dương quen với cuộc sống ở Phó gia, bây giờ xem , Phó gia đều cưng chiều , bé Điềm Điềm cũng thích .
Tắm suối nước nóng xong, cả đoàn chơi trò phiêu lưu nhân tạo của khu nghỉ dưỡng. Lướt dòng sông uốn lượn, bốn phía là cây cối xanh tươi rợp bóng, thật thư giãn và thoải mái.
Đến giờ ăn trưa, Ôn Sương mới thấy Phó Vân Cảnh và mấy bạn học cấp ba của ở nhà hàng.
Mẹ Phó chút căng thẳng về phía bàn của Phó Vân Cảnh. Người mặc áo sơ mi hoa - Bùi T.ử Hạo, bà nhận , cũng là một trong những bạn học cấp ba của Phó Vân Cảnh.
Bùi T.ử Hạo sẽ hạ độc cho thằng tư trong lúc ăn cơm ?
Ôn Sương liếc về phía bàn đó một cái thu hồi tầm mắt.
[ Bùi T.ử Hạo hạ độc . ]
Phó Vân Cảnh đang chuẩn ăn cơm, bất ngờ thấy tiếng lòng của Ôn Sương, nhanh chóng ngẩng đầu. Thấy Ôn Sương và , Phó Tinh Chu, Phó Tang Du đang cách đó xa, sững .
Họ đến khu nghỉ dưỡng từ lúc nào?
Không đúng, hình như thấy tiếng lòng của Ôn Sương , Bùi T.ử Hạo hạ độc?
Hắn hạ độc ở ? Không thể nào hạ đồ ăn và rượu ! Trên bàn chỉ , còn mấy bạn học nữa.
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
“Vân Cảnh, đang gì đấy, uống rượu .” Bùi T.ử Hạo đưa một ly rượu cho Phó Vân Cảnh.
Phó Vân Cảnh ly rượu Bùi T.ử Hạo đưa qua, đôi mắt phượng cặp kính thoáng hiện một tia phức tạp.
Một mặt tin những chuyện ma quỷ của Ôn Sương. Mặt khác, trong lòng chút bất an. Rốt cuộc, nhà sẽ hại . Sáng nay, lượt nhận điện thoại của cha , cả, ba, chị hai, và cả em út. Tất cả đều bảo hãy tin lời Ôn Sương, nếu sẽ hối hận cả đời!
quen Bùi T.ử Hạo nhiều năm, hai học cùng một trường đại học, cùng một viện nghiên cứu, ngày thường cũng thù sâu oán nặng gì, tại hạ độc ?
“Vân Cảnh, ?”
Những khác bàn đều về phía Phó Vân Cảnh.
Phó Vân Cảnh hồn, nhận lấy ly rượu vang đỏ từ Bùi T.ử Hạo, khóe môi cong lên: “Không gì.”
“Vân Cảnh, đang nghĩ đến Hạ Diên đấy chứ? Hai mới xa bao lâu nhớ nhung, hổ là cặp đôi mẫu mực khiến ngưỡng mộ.” Một bạn học trêu chọc.
Phó Vân Cảnh lắc lắc ly rượu, khóe mắt liếc về phía Ôn Sương một cái lập tức dời tầm mắt.
là gặp quỷ, tại để mấy lời của Ôn Sương ảnh hưởng đến tâm trạng?
Ôn Sương thể đúng chuyện của những khác trong nhà, nhưng chuyện của , cô chắc đúng.
Nghĩ đến đây, Phó Vân Cảnh ngửa đầu, uống cạn ly rượu.
Người Phó gia thấy cảnh đó, tim đều như treo lên cổ họng.
Phó Vân Cảnh đang tìm c.h.ế.t ? Anh thật sự dám uống?