Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 147: Đồng tử chấn động, máu như đông lại
Cập nhật lúc: 2026-05-29 08:46:18
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô thấy La Tường cũng vài phần nhan sắc, liền cùng đội trưởng đội bảo an trói , chuốc t.h.u.ố.c đưa lên giường của mấy bà phú bà.”
“La Tường mấy bà phú bà hành hạ một đêm, còn cô thì nhận một khoản tiền ngặt nghẽo. Cô còn thầm mừng vì tìm một con đường giàu mới.”
“Không ngờ rằng, hiền lành một khi chọc giận, sẽ giống như ngọn núi lửa đang ngủ say chờ ngày phun trào, dung nham nóng bỏng thể thiêu rụi tất cả.”
“Đêm đó, La Tường bắt cô về chỗ ở của . Hắn c.h.é.m cô một nhát, để cô thoi thóp, đó tìm mấy tên ăn mày, dùng gậy ông đập lưng ông, hành hạ cô suốt một đêm.”
“Cô , la hét, cầu xin tha thứ, còn hứa hẹn chỉ cần La Tường tha cho cô, cô sẽ ngoan ngoãn sống cùng . hiền lành cô bức đến điên loạn, cô đau khổ cầu xin mà còn một chút lòng thương hại.”
“Hắn g.i.ế.c cô, phân thây cô. Cô thấy sự phẫn nộ và hung ác của khi tay. Sau khi trở thành quỷ, cô dám tìm báo thù, chỉ dám đến tìm bà chủ Ngô Du - kịp thời báo cảnh sát cứu cô.”
Ngô Du đang nấp lưng Ôn Sương, xong lời kể, còn sợ hãi nữa. Cô ngẩng đầu, vẻ mặt khinh bỉ nữ quỷ: “Hóa lúc sống cô đáng ghét như , thật may mắn vì cứu cô. Cô c.h.ế.t hết tội!”
Nữ quỷ ngờ Ôn Sương thể thấu chuyện lúc sinh thời của . Cô hét lên ám ảnh: “Cho dù sai, nhưng La Tường thể g.i.ế.c ?”
Ôn Sương mím môi: “Sau khi g.i.ế.c cô, cũng tự sát.”
Nữ quỷ thể tin nổi, trố mắt : “Hắn… c.h.ế.t ?”
“C.h.ế.t . Các sẽ gặp ở âm ty.”
Thân thể nữ quỷ tự chủ mà run lên. Cô sợ hãi quỳ xuống đất: “Đại sư, gặp ở âm ty, xin ngài hãy giúp , sẽ bao giờ quấy rầy Ngô Du nữa!”
Nhớ cảnh La Tường vung d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t , nữ quỷ sợ đến hồn bay phách tán.
“Không giúp . Ân oán của các , tự xuống âm tào địa phủ mà giải quyết.” Ôn Sương niệm vài câu chú, mở quỷ môn, tiễn nữ quỷ trong.
Tiểu Thanh Dương thấy Ôn Sương thể mở quỷ môn, mắt bé lập tức sáng rực: “Chị ơi, chị thật lợi hại.”
Ôn Sương xoa đầu Tiểu Thanh Dương: “Sau em cũng thể .”
Ngô Du ngờ Ôn Sương giải quyết nữ quỷ dễ dàng như . Cô cảm kích thôi, cúi đầu cảm tạ Ôn Sương.
“Đại sư, sẽ chuyển hết tiền cho ngài.”
Ôn Sương lắc đầu: “Không cần, chỉ cần trả một nghìn phí bắt quỷ là . À, tiện thể gói cho mấy phần đồ ăn vặt trong tiệm của cô nữa.”
Ngô Du lập tức gật đầu: “Được, , ngay. Sau đại sư ăn đồ ăn vặt trong tiệm của , tất cả đều miễn phí.”
Rốt cuộc ai Thanh Dương Quán gì? Đạo trưởng của Ngọc Minh Quán tay bắt quỷ, phí tay ít nhất cũng mười vạn, nếu gặp quỷ lợi hại hơn còn tăng giá. Còn đại sư của Thanh Dương Quán, chỉ năng lực cao cường mà phí rẻ như . Sau cô tuyên truyền cho Thanh Dương Quán nhiều hơn, mùng một, rằm cũng đến thắp hương cầu phúc.
Xách theo đồ ăn vặt Ngô Du gói sẵn, Ôn Sương dắt Tiểu Thanh Dương về phía bệnh viện.
“Chị ơi, chị đến bệnh viện, là thăm ai ?”
Ôn Sương gật đầu: “Anh rể của em.”
“Anh rể?” Tiểu Thanh Dương vẻ mặt thể tin nổi. “Trên đời , thể đàn ông nào xứng với chị .”
Sau khi chứng kiến bản lĩnh của Ôn Sương, trong lòng Tiểu Thanh Dương mặc định, cô chính là thái sư tổ của Thanh Dương Quán. Phàm phu tục t.ử thế gian , xứng với thái sư tổ của họ!
Ôn Sương lời của Tiểu Thanh Dương chọc . Cô nhớ ngàn năm , Thanh Dương cũng như , rằng thế gian nam t.ử nào xứng với cô, ngoại trừ đàn ông đó…
Thật kỳ lạ, xuyên đến ngàn năm , cô ngay cả dung mạo cụ thể của đàn ông đó cũng nhớ rõ nữa, chỉ nhớ phong thái tiên phong đạo cốt, thanh nhã thoát tục, một vẻ tuyệt thế vô song, tựa như một vị trích tiên từ chín tầng trời giáng hạ.
Trong phòng bệnh.
“Thằng cả, thằng tư sắp điều về viện nghiên cứu y học Diệp Thành , ngày mai sẽ về. Nó xuống máy bay sẽ đến bệnh viện thăm con ngay.”
Mẹ Phó sớm mong chờ con trai thứ tư, Phó Vân Cảnh, trở về Diệp Thành. Bà “hóng” hết chuyện của con dâu cả, con dâu thứ hai và thứ ba , giờ bà con dâu về chuyện của thằng tư nữa! Trước đây con dâu sáu đứa con trai của bà đều là “não yêu đương”, thằng tư thì đến mức độ nào? Thằng tư là thiên tài y học, chắc đến mức teo não cạp đất ăn nhỉ!
Phó Tư Hành liếc mắt một cái thấu tâm tư của . Anh định gì đó, thì thấy tiếng lòng của Ôn Sương từ bên ngoài vọng .
[ Aiya, lúc ôm cái tên mặt than đến bệnh viện, đột nhiên tỏ tình, cứ thích thích , ngại dám đối mặt với nữa. ]
[ Mình nên cho , ngoài việc mê sắc, mê tiền, mê đường nhân duyên của , thì chẳng cầu mong gì khác nhỉ? A a a! ]
[ Chơi bời thì , chứ bắt chịu trách nhiệm thật thì . ]
Phó Tư Hành: “…”
Đây là phát ngôn của một tra nữ chính hiệu ?
Mẹ Phó và Phó Tinh Chu nháy mắt với Phó Tư Hành.
Phó Tinh Chu rón rén với Phó Tư Hành: “Anh Cả, đây em thấy mị lực vô biên, chinh phục chị dâu chỉ là chuyện trong một nốt nhạc. Giờ em chỉ thấy thương quá. Chị dâu là kiểu nữ cường ngoài nóng trong lạnh, lý trí tỉnh táo, e là khó thu phục.”
Mẹ Phó đẩy Phó Tinh Chu sang một bên: “Con cái gì? Theo đuổi con gái thể vội vàng. Nếu dễ dàng , đàn ông sẽ trân trọng.”
Phó Tinh Chu: “Nghe cha theo đuổi ba năm, mới một tuần "ba chấm" với cha .”
Mẹ Phó tát một cái gáy Phó Tinh Chu: “Cút ngay! Tình huống của cha giống ? Hồi đó, chúng là nhất kiến chung tình. Bây giờ con là đơn phương, chẳng lẽ nó còn học theo mấy tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết, bá vương ngạnh thượng cung ? Con xem chị dâu con đá bay nó !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-147-dong-tu-chan-dong-mau-nhu-dong-lai.html.]
Phó Tinh Chu: “…”
Trời ạ, bây giờ phụ nữ trong nhà ai cũng mạnh mẽ như ?
Một lát , Ôn Sương dắt Tiểu Thanh Dương phòng bệnh. Ôn Sương giới thiệu Tiểu Thanh Dương với Phó gia. Tiểu Thanh Dương lễ phép chào hỏi từng . Đến lượt chào Phó Tư Hành, bé nhíu mày: “Anh rể.”
Phó Tư Hành: “…”
Thằng nhóc , trông vẻ thích cho lắm.
[ He he he, Tiểu Thanh Dương vẫn giống như ngàn năm , luôn bảo vệ sư phụ là , cảm thấy đàn ông đời đều xứng với . ]
Người Phó gia: "???"
Cái gì, thằng nhóc , là t.ử của Ôn Sương từ ngàn năm ?
Phó Tinh Chu vội vàng nháy mắt với Phó Tư Hành. Chị dâu đến thời đại , t.ử quen thuộc bên cạnh, chính là điểm yếu. Sau chỉ cần cả nhà họ đối xử với thằng bé, chị dâu nhất định sẽ dần dần cảm động, nỡ rời xa nhà họ.
“Mẹ, con cho Tiểu Thanh Dương ở tạm nhà , còn phiền em ba tìm cho Tiểu Thanh Dương một trường học để cháu nó học.”
Tiểu Thanh Dương , vội vàng lắc đầu: “Chị ơi, em cần học.”
Ôn Sương trừng mắt Tiểu Thanh Dương: “Không . Ban ngày học, buổi tối theo chị học đạo. Nếu , chị lập tức đưa em về Thanh Dương Quán.”
Tiểu Thanh Dương: “…”
Cậu chỉ học pháp thuật, học .
Phó Tinh Chu: “Chị dâu yên tâm, em ngay. Chậm nhất là ba ngày, Tiểu Thanh Dương thể học.”
Tiểu Thanh Dương: “…”
Sau khi Phó gia đưa Tiểu Thanh Dương về, Ôn Sương lấy đồ ngủ từ vali, phòng tắm tắm rửa. Nhà giàu đúng là sướng, viện cũng là phòng VIP riêng biệt.
Tắm xong ngoài, Phó Tư Hành vỗ vỗ vị trí bên cạnh : “Phó thái thái, tối nay ngủ ở đây.”
Ôn Sương: “…”
[ A a a? Anh ngủ chung chăn gối với ? Mình ngủ thành thật , sợ sờ soạng ? ]
Phó Tư Hành mím chặt môi. Cô sờ chỗ nào của ? Không , cô sờ, đều thể cho.
“Em thấy bên ngoài sô pha, nếu thì em thể nhờ y tá kê thêm giường.”
Phó Tư Hành mắt đen u ám, sâu thẳm: “Em dám ngủ cùng ?”
Ôn Sương: “Ai sợ chứ?”
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
[ Anh một chân thương còn sợ, sợ cái gì. ]
Ôn Sương vén chăn, xuống bên cạnh Phó Tư Hành. Nghe mùi hương thoang thoảng cô, khóe môi Phó Tư Hành cong lên một độ cung như như .
…
Trước khi ngủ, chồng cô, Liêu Khải, nhỏ hơn cô ba tuổi, mang đến cho cô một ly sữa ấm.
“Tuệ Tuệ, gần đây em ở nhà nghỉ ngơi cho , đừng nghĩ nhiều đến công việc, sức khỏe là quan trọng nhất.”
Hứa Tuệ Tuệ chồng dịu dàng, chu đáo mặt, mắt ánh lên nụ . Ngay khi cô định uống sữa, cô đột nhiên nhớ những lời Ôn Sương . Lòng cô chút d.a.o động, rốt cuộc nên uống ly sữa ?
“Tuệ Tuệ, em uống?” Liêu Khải chút khó hiểu Hứa Tuệ Tuệ.
“Chồng ơi, điện thoại em để ở phòng khách, lấy giúp em với.”
“Được, em mau uống sữa , lát nữa nguội mất. Em đang ở cữ, uống đồ lạnh.”
Khi Liêu Khải lấy điện thoại phòng, thấy ly sữa cạn, khóe miệng Hứa Tuệ Tuệ còn dính một vệt sữa. Liêu Khải đưa tay lau vệt sữa khóe miệng cô: “Thật giống một đứa trẻ lớn.”
Hứa Tuệ Tuệ vùi mặt lòng Liêu Khải: “Chồng ơi, bác sĩ em sinh non tổn thương t.ử cung, thể khó con . Nếu chúng con, còn yêu em như ?”
“Đương nhiên là . Nếu con , mà em con, chúng sẽ nhận nuôi một đứa.”
Sau khi Liêu Khải tắt đèn, Hứa Tuệ Tuệ nhắm mắt . Ly sữa đó cô hề uống mà đổ bồn cầu. Lời của Ôn Sương, vẫn như một cái gai trong lòng cô, cô rõ nửa đêm sẽ xảy chuyện gì.
Đến nửa đêm, Hứa Tuệ Tuệ lẳng lặng mở mắt, về phía Liêu Khải bên cạnh. Liêu Khải ngủ say, bên ngoài cũng động tĩnh gì. Xem , vị đại sư đúng là một kẻ lừa đảo!
Hứa Tuệ Tuệ nhắm mắt nữa, chuẩn ngủ, ngày mai sẽ tìm Ôn Sương tính sổ.
Ngay khi cô đang ngủ mơ màng, cô đột nhiên cảm thấy bên cạnh động đậy. Hứa Tuệ Tuệ lập tức mở mắt. Cô thấy đàn ông bên cạnh gọi tên một tiếng, cô trả lời.
Có lẽ cho rằng cô uống sữa, ngủ say, đàn ông bên cạnh vén chăn rời khỏi giường. Gần như ngay khoảnh khắc mở cửa phòng rời , Hứa Tuệ Tuệ liền mở mắt.
Cô rón rén đến cửa phòng, qua khe cửa lén lút ngoài.
Chỉ một cái , cô khỏi chấn động đến đồng t.ử co rút, m.á.u trong như đông !