Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 144: Sự thật về vụ sảy thai, nhận lại đệ tử
Cập nhật lúc: 2026-05-29 08:46:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vong linh trẻ sơ sinh trông ba bốn tháng tuổi, phân biệt là nam nữ. Tứ chi nhỏ bé quấn chặt lấy vai của phụ nữ trung niên, trong ánh mắt lộ một luồng sát khí mơ hồ.
Cái c.h.ế.t của vong linh trẻ sơ sinh liên quan trực tiếp đến phụ nữ trung niên.
Ôn Sương liếc phụ nữ trẻ tuổi mất con, cô lẽ còn đứa con sảy t.h.a.i là do chồng của hại!
“Hứa Tuệ Tuệ, nếu cô nhu cầu, thể đến Thanh Dương Quán tìm .”
Người phụ nữ trẻ tuổi sững , ngờ Ôn Sương thẳng tên của cô.
“Sao cô tên của vợ ?” Người đàn ông trẻ tuổi vẻ mặt đề phòng trừng mắt Ôn Sương: "Cô là cùng một bọn với tên lừa đảo chứ? Cô để tên lừa đảo mặc đồ rách rưới, lợi dụng nó để lừa đảo, còn thì ăn mặc gọn gàng sạch sẽ. Cô chắc chắn cũng là thứ lành gì!”
Sắc mặt Ôn Sương lạnh lùng liếc đàn ông một cái: “Não uống nhiều t.h.u.ố.c bổ quá nên lú ? Một đàn ông ăn bám như gì để lừa?”
Người phụ nữ trung niên , ánh mắt lập tức hung dữ trừng mắt Ôn Sương, dường như ăn tươi nuốt sống cô: “Đồ tiện nhân, ai cho cô mắng con trai ?”
Ôn Sương lạnh lùng nhếch môi: “Đừng lớn tiếng với , từ nhỏ sợ chó.”
Nói xong, Ôn Sương ngón tay khẽ giơ lên. Vong linh trẻ sơ sinh vai phụ nữ dường như nhận chỉ thị gì đó, đột nhiên tăng thêm lực độ, siết chặt cổ của phụ nữ.
“A—” Những lời mà phụ nữ vốn định mắng Ôn Sương đều nghẹn trong cổ họng. Cổ của bà như một sợi dây thừng vô hình siết chặt, lập tức cảm giác thở nổi.
“Mẹ, ?” Người đàn ông trẻ tuổi Liêu Khải về phía phụ nữ.
Khuôn mặt phụ nữ đỏ bừng lên như gan lợn, bà khó chịu đến nên lời.
Ôn Sương nắm tay Lăng Thanh Dương bệnh viện. Khi ngang qua Hứa Tuệ Tuệ, đang chồng thở nổi và định tiến lên giúp đỡ, cô hạ giọng một câu: “Muốn sự thật về vụ sảy t.h.a.i của cô, thì mau chóng đến Thanh Dương Quán.”
Hứa Tuệ Tuệ về phía Ôn Sương đang bệnh viện, hình cô sững .
Sự thật về vụ sảy thai?
Là do cô cẩn thận ngã nên mới sảy t.h.a.i mà!
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Chẳng lẽ còn ẩn tình gì khác ?
…
Ôn Sương và Lăng Thanh Dương sảnh lớn của bệnh viện.
Ôn Sương Lăng Thanh Dương mặc bộ đạo sĩ phục cũ nát, cô khẽ nhíu mày: “Cậu bé, em đến bệnh viện gì?”
Lăng Thanh Dương c.ắ.n môi, chút buồn bã : “Thanh Dương Quán thể so với Ngọc Minh Quán hương khói nghi ngút. Bây giờ cửa thể giăng lưới bắt chim, lạnh lẽo, hòm công đức đều phủ đầy bụi, tiền dầu hương cũng ít ỏi. Sư phụ bệnh, đến tiền mua t.h.u.ố.c cũng .”
“Em xuống núi định dựa việc bắt ma để kiếm chút tiền mua t.h.u.ố.c cho sư phụ, nhưng năng lực của em đủ, thấy ma mà bắt , còn thường xuyên xem là kẻ lừa đảo!”
Nhìn vẻ mặt uất ức của Tiểu Thanh Dương, Ôn Sương khỏi nhớ đầu tiên cô thấy Lăng Thanh Dương ngàn năm .
Cũng là bộ dạng đáng thương nhỏ bé .
Ôn Sương nhịn mà đưa tay xoa đầu bé: “Chị mua t.h.u.ố.c cho sư phụ em.”
Sau khi mua t.h.u.ố.c xong, Ôn Sương bảo Lăng Thanh Dương đưa cô đến Thanh Dương Quán.
Đến Thanh Dương Quán, những bậc thang mọc đầy rêu xanh, đổ nát, trong lòng Ôn Sương vô cùng cảm thán.
Thật ngờ, Thanh Dương Quán ngàn năm xuống dốc đến .
Có lẽ thấy tiếng bước chân, một đàn ông mảnh khảnh mặc đạo bào đơn sơ trong đạo quán ho khan : “Thanh Dương, sư phụ bảo con chạy lung tung. Nếu con chạy mất, Thanh Dương Quán sẽ thật sự nối nghiệp…”
Người đàn ông mảnh khảnh , ông thấy Ôn Sương, trong mắt đầu tiên là hiện lên sự kinh ngạc, ngay đó ông khuỵu gối xuống, quỳ mặt Ôn Sương: “Sư tổ!”
Ôn Sương và Tiểu Thanh Dương đều hành động của đàn ông mảnh khảnh cho kinh ngạc.
“Sư tổ, xin nhận một lạy của t.ử đời thứ 38 của Thanh Dương Quán, Lăng Huyền Phong!”
Lăng Huyền Phong vô cùng xúc động, hốc mắt lập tức trở nên đỏ hoe. Ông ngờ rằng ngày cầu đêm khấn, sư tổ cuối cùng cũng hiển linh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-144-su-that-ve-vu-say-thai-nhan-lai-de-tu.html.]
“Có thể thấy chân dung của sư tổ, quả thật là vinh hạnh của Huyền Phong. Mong rằng sư tổ thể phục hưng vinh quang ngày xưa của Thanh Dương Quán.”
“Sư phụ, thầy gì ? Đây là chị gái bụng mà con quen ở bệnh viện, thầy đừng dọa sợ.”
Lăng Thanh Dương định đỡ Lăng Huyền Phong dậy, ngờ Lăng Huyền Phong kéo cùng quỳ xuống mặt Ôn Sương.
“Mau gọi là thái sư tổ!”
Khóe miệng Ôn Sương giật giật.
Dù theo vai vế mà , cô quả thật thể Lăng Huyền Phong gọi một tiếng sư tổ, nhưng cô xuyên đến hiện đại , Lăng Huyền Phong còn thể nhận cô ?
“Lăng đạo trưởng , tại ông gọi là sư tổ?”
Lăng Huyền Phong dậy, thành kính và cung kính : “Sư tổ, ngài hãy theo tử, t.ử sẽ đưa ngài xem bức chân dung của sư tổ ngài.”
Ôn Sương theo Lăng Huyền Phong một căn phòng. Lăng Huyền Phong cẩn thận từ một chiếc rương khóa lấy một bức chân dung.
Người phụ nữ trong bức chân dung mặc một bộ đồ cổ trang, tiên phong đạo cốt, khí chất siêu phàm. Dù khuôn mặt trong bức chân dung năm tháng ăn mòn trở nên chút mơ hồ, nhưng vẫn thể phụ nữ trong tranh vài phần giống với Ôn Sương.
“Sư tổ, nhất định là ngài hiển linh!” Lăng Huyền Phong xúc động đến nước mắt lưng tròng.
Ôn Sương phủ nhận, cũng thừa nhận: “Cứ gọi thẳng tên của , tên là Ôn Sương.”
Lăng Huyền Phong một nữa khuỵu gối xuống, quỳ mặt Ôn Sương: “Tên của ngài cũng giống hệt như tên của sư tổ Thanh Dương Quán của chúng !”
Khóe miệng Ôn Sương giật giật: “Bây giờ là thời đại nào , còn thịnh hành động một chút là quỳ xuống , ông mau dậy !”
Lăng Huyền Phong quỳ dám động. Ôn Sương hiệu cho Lăng Thanh Dương: “Đỡ sư phụ của em dậy .”
Sau khi Lăng Thanh Dương đỡ Lăng Huyền Phong dậy, bé run rẩy hỏi: “Ngài thật sự là thái sư tổ ?”
“Chỉ là vài phần giống thôi.”
Lăng Huyền Phong như ngây : “Không, , , ngài chính là sư tổ! Thanh Dương Quán trải qua mưa gió, từ danh tiếng truyền xa ngày xưa cho đến bây giờ ai đến, khinh thường. Là do các t.ử vô dụng, với sư tổ!”
Ôn Sương xua tay: “Tiểu Thanh Dương là một linh khí. Có nó ở đây, Thanh Dương Quán sẽ tái hiện vinh quang ngày xưa.”
Được Ôn Sương chỉ điểm, Lăng Huyền Phong xúc động thôi: “Sư tổ, ngộ tính của t.ử cao, năng lực cũng mạnh. Không ngài thể nhận Tiểu Thanh Dương tử, để nó học bản lĩnh thật sự ?”
Ôn Sương mím môi: “Có thể để nó theo .”
Bên cạnh cô hiện tại một kẻ địch bí ẩn đang ẩn nấp trong bóng tối, tiệm xem bói của cô cũng sắp khai trương, quả thật cần một hiểu huyền học để giúp đỡ.
Tiểu Thanh Dương kiếp là t.ử của cô, thông minh, chăm chỉ hiếu học, dùng cũng yên tâm.
Nghe Ôn Sương đồng ý, Lăng Huyền Phong lập tức đẩy đẩy Lăng Thanh Dương: “Còn mau cảm ơn thái sư tổ.”
Lăng Thanh Dương lập tức quỳ xuống dập đầu với Ôn Sương: “Cảm ơn thái sư tổ.”
Ôn Sương: “Không gọi là thái sư tổ, cứ gọi là chị gái xinh .”
Lăng Huyền Phong kinh ngạc: “Sư tổ, như hợp quy củ…”
Ôn Sương ngắt lời Lăng Huyền Phong: “Ông mà còn tư tưởng cổ hủ như , thì đừng để Tiểu Thanh Dương theo nữa.”
Lăng Huyền Phong: “…”
Vốn dĩ ông cứ ngỡ sư tổ là loại thần nữ cao cao tại thượng, lạnh như băng sương, vướng bụi trần. Không ngờ tính cách của sư tổ hoạt bát, bình dân đến .
Lăng Huyền Phong đang cùng Ôn Sương lời cảm tạ, liền thấy trong điện chính truyền đến một giọng nữ: “Có ai ở đây ạ?”
Lăng Thanh Dương dẫn đầu chạy , thấy phụ nữ đang quỳ bồ đoàn cầu phúc xong, đang quanh bốn phía, ánh mắt khỏi sáng lên: “Chị ơi, vị nữ thí chủ sảy t.h.a.i đó đến !”