Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 127: Siêu cảm động! Người bảo vệ trung thành nhất
Cập nhật lúc: 2026-05-29 08:45:57
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Sương và Phó Tinh Chu theo Tần Liệt đến bệnh viện.
Người phim giường bệnh, sắc mặt trắng bệch, hôn mê bất tỉnh.
Ôn Sương chằm chằm phim một lát.
[Khó trách hôn mê, thì là theo phó đạo diễn Tần nơi hoang dã, lúc tiểu tè một ngôi mộ cô đơn mọc đầy cỏ dại.]
[Chủ nhân của ngôi mộ cô đơn đó, lúc còn sống là một tính tình lắm, khi phim tè lên, giữ sinh hồn của .]
Phó Tinh Chu bất chợt rùng .
Sau dù nhịn c.h.ế.t, cũng sẽ tiểu bừa bãi ở nơi hoang vu.
Lỡ tè lên mộ của thì thảm!
“Chúng bây giờ núi. Nếu sáng mai mà sinh hồn của phim về, sẽ khó tỉnh .”
Tần Liệt gật đầu: “Được, cần đưa thêm nhiều ?”
Ôn Sương lắc đầu: “Không cần.”
Khi đến nơi hoang dã gần nửa đêm.
Dù là Tần Liệt và Phó Tinh Chu, hai đàn ông to lớn, cũng chút hoang mang trong lòng.
Sắc mặt Ôn Sương trầm tĩnh, bước chân vững vàng, một chút hoảng loạn nào.
“Có chị dâu ở đây, dù là lệ quỷ cũng dám đến gần .” Phó Tinh Chu thấy sắc mặt Tần Liệt tái nhợt, lên tiếng an ủi .
Tần Liệt Ôn Sương trẻ tuổi, thật ngờ cô lợi hại đến .
Nửa giờ , Tần Liệt đưa Ôn Sương và Phó Tinh Chu đến nơi phim gặp chuyện.
Ôn Sương lấy hương nến và tiền giấy, khi đốt lên, cô niệm vài câu thần chú.
Từ ngôi mộ bay một luồng âm hồn, cùng với một bóng cao lớn tỏa ánh sáng trắng.
Người tỏa ánh sáng trắng chính là sinh hồn của phim.
“Hu hu hu, Ôn Sương, mau cứu với. cố ý tè lên mộ của ông chú , ông cứ kéo , cho …”
Chủ nhân của ngôi mộ là một ông lão hơn 50 tuổi. Ông liếc Ôn Sương một cái, nhận Ôn Sương là bình thường, ông hung dữ : “Thằng nhóc thối , nước tiểu tanh hôi, tưới hết lên mộ của . Chỗ vốn thấp, nó tè xuống cho chỗ của như lụt, ướt thối!”
Sinh hồn của phim mặt đầy áy náy và hoảng sợ, ngừng cúi đầu xin âm hồn của ông lão: “Ông , thật xin , thật đây là nơi an nghỉ của ngài. sai , ngài đại nhân đại lượng, tha cho !”
Ôn Sương thấy , vội vàng : “Ông lão, còn trẻ hiểu chuyện, mạo phạm đến ngài, xin ngài bớt giận. sẽ giúp ngài dọn dẹp ngay.”
Nói xong, Ôn Sương lấy một lá Tịnh Thủy Phù, miệng khẽ thần chú, lá bùa hóa thành một luồng thanh quang, rơi xuống ngôi mộ.
Trong nháy mắt, uế khí ngôi mộ tan biến, vệt nước cũng biến mất, một luồng khí trong lành lan tỏa .
Sắc mặt của âm hồn ông lão khá hơn một chút. Ông buông tay đang nắm chặt sinh hồn của phim , đến mặt Ôn Sương, cúi đầu chào cô: “Cô gái, cô là bản lĩnh. Lúc còn sống là gác rừng của khu núi . Cách đây xa là mộ của vài vị hùng kháng chiến. Họ bảo vệ đất nước, dũng g.i.ế.c giặc, khi hy sinh dũng chỉ thể ở nơi rừng núi hoang vắng , hỏi thăm. Cô gái, cô thể giúp họ ?”
Ôn Sương gật đầu: “Được, lát nữa sẽ qua đó xem.”
Sau khi thần chú để sinh hồn của phim trở về cơ thể, Ôn Sương đưa Tần Liệt và Phó Tinh Chu về phía .
Đi bao xa, quả nhiên thấy vài ngôi mộ đổ nát.
Trước mộ bia, chỉ vài khúc gỗ mục nát, xiêu xiêu vẹo vẹo cắm đất.
Ôn Sương nhắm mắt , lặng lẽ cảm nhận thứ xung quanh.
Cô mơ hồ cảm nhận linh hồn của vài vị hùng kháng chiến, dù trải qua năm tháng, nhưng vẫn tỏa sự kiên nghị và chính khí hạo nhiên.
Ôn Sương chỉ huy Tần Liệt và Phó Tinh Chu dọn dẹp cỏ dại xung quanh. Sau khi cỏ dại dọn sạch sẽ, Ôn Sương đốt hương nến, tiền giấy, đó lấy chuông đồng và cờ chiêu hồn.
“Âm dương thông lộ, hồn hề quy lai, sơn hà vi dẫn, liệt hiện hình.”
Giọng của cô thành kính và tràn đầy sức mạnh, vang vọng trong thung lũng yên tĩnh.
Khi tiếng thần chú vang lên, khí xung quanh phát tiếng xì xì, cờ chiêu hồn kịch liệt run rẩy.
Tần Liệt và Phó Tinh Chu nép , hai mắt mở to thứ xung quanh.
“Tinh Chu, chị dâu của thật sự thể triệu hồi vong hồn của các hùng ?” Răng Tần Liệt va lập cập, hai chân ngừng run lên, dường như sắp dọa ngất .
Phó Tinh Chu vẻ mặt trang nghiêm của Ôn Sương, vỗ cánh tay Tần Liệt: “Sợ cái gì, nếu những vị hùng tiền bối dũng cảm hy sinh, đất nước thái bình, thiên hạ yên vui như bây giờ?”
Phó Tinh Chu dứt lời, một làn sương mù bốc lên.
Chỉ một lát , bốn bóng từ từ hiện từ trong ánh sáng.
Ba nam một nữ, họ mặc những bộ quân phục cũ nát nhưng vẫn chỉnh tề, quân phục vẫn còn rõ những vết đạn và vết máu.
Trái tim vốn đang kinh hãi và sợ hãi của Tần Liệt, khi thấy cảnh , đột nhiên còn sợ nữa, ngược dâng lên một lòng kính sợ.
Gương mặt của bốn vị hùng đều còn trẻ, khi họ hy sinh, chắc đến 25 tuổi.
Sau khi Ôn Sương xuyên đến đây, cô tìm hiểu một ít về lịch sử hiện đại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-127-sieu-cam-dong-nguoi-bao-ve-trung-thanh-nhat.html.]
Cô rõ, những vị tiền bối dũng g.i.ế.c giặc , sẽ sự phồn vinh và yên bình như bây giờ.
Ôn Sương hướng về phía bốn vị hùng, cung kính hành lễ, cô nhẹ giọng hỏi: “Các vị hùng, tại trải qua bao năm tháng, các vị vẫn đầu thai?”
Trong đó, một nữ hùng khí ngời ngời, trong mắt lộ sự thông minh và trí tuệ , từ từ mở miệng : “Bốn chúng là thành viên của một tiểu đội kháng Nhật. Năm đó, chúng nhận nhiệm vụ cho nổ một kho vũ khí quan trọng của quân Nhật, để tranh thủ thời gian cho đại quân di chuyển chiến lược.”
Bà khẽ dừng , trong mắt hiện lên một tia hồi ức đau khổ: “Trong quá trình hành động, chúng quân Nhật mai phục, rơi tình thế tuyệt vọng. Để thành nhiệm vụ, chúng liều c.h.ế.t chống cự. Cuối cùng, chúng hy sinh cho tổ quốc, thành công thành nhiệm vụ, nhưng chúng cũng đều hy sinh mảnh đất .”
Một nam hùng khuôn mặt kiên nghị phía nữ hùng : “Chúng yên lòng về mảnh đất , đồng bào còn chịu khổ ? Chúng tuy c.h.ế.t, nhưng chấp niệm trong lòng tan, nghĩ rằng nếu còn chút sức lực, nhất định bảo vệ núi sông và nhân dân thêm một đoạn đường nữa!”
“ chúng giam cầm trong khu núi sâu thể ngoài, thế giới bên ngoài rốt cuộc thành thế nào? Nhân dân sống cuộc sống yên ?”
Phó Tinh Chu và Tần Liệt , hẹn mà cùng đỏ hoe mắt.
Hai lượt tiến lên, kể sự đổi của đất nước cho các vị hùng tiền bối.
“Nếu các vị tiền bối ngoài xem thế giới, thể đưa các vị ngoài.” Ôn Sương .
Trên mặt vài vị hùng lộ vẻ vui mừng: “Thật sự thể chứ?”
Ôn Sương gật đầu: “Có thể.”
Nói xong, cô một nữa vẫy cờ chiêu hồn, miệng niệm thần chú, một luồng ánh sáng dịu dàng lập tức bao phủ lấy vài vị hùng tiền bối.
…
Khi đặt trung tâm thành phố phồn hoa, trong mắt vài vị hùng tràn đầy sự kinh ngạc và tò mò.
Những tòa nhà cao chọc trời vươn lên tận mây xanh, giống như những khổng lồ mọc lên từ mặt đất. Những bức tường kính phản chiếu ánh đèn năm màu, tựa như ảo mộng.
Trên đường phố xe cộ như nước chảy.
“Sự hy sinh năm đó thể đổi lấy sự đổi nghiêng trời lệch đất như , quả thật quá đáng giá.”
“ , chúng từng nghĩ đến cũng dám nghĩ sẽ một thời thịnh thế như . Bây giờ tận mắt chứng kiến, sự cố thủ nhiều năm của chúng cũng ý nghĩa.”
Trong mắt Phó Tinh Chu và Tần Liệt tràn đầy sự kính trọng: “Tất cả những điều đều nhờ sự cống hiến vô tư của các vị hùng. Hiện nay, đất nước phồn vinh thịnh vượng, quốc thái dân an. Tinh thần của các vị cũng sẽ mãi mãi khích lệ thế hệ đến thế hệ khác của dân đất nước.”
Các hùng lượt gật đầu, trong mắt tràn đầy sự vui mừng và tự hào.
Vì quá muộn, Ôn Sương và Phó Tinh Chu đưa vài vị hùng trở về Phó gia.
Sau khi cha Phó chuyện, vội vàng ngoài chiêu đãi.
Mẹ Phó tự xuống bếp, một bàn đầy thức ăn.
Có thịt kho tàu tươi ngon, sườn xào chua ngọt và cá kho thơm lừng, rau xào thanh mát, và cả một nồi canh gà đậm đà—
“Cũng những món ăn hợp khẩu vị của các hùng , tiên hãy nếm thử.”
Các hùng một bàn đầy thức ăn, dù động đũa, nhưng mùi hương phảng phất họ cảm nhận sự ấm áp lâu .
“Năm đó ở chiến trường, nếu một miếng lương khô nóng cũng tạ ơn trời đất . Bây giờ đối mặt với những món ăn phong phú như , chúng cũng …”
Họ hy sinh, thể nếm hương vị của nhân gian nữa.
Ôn Sương thấy , hai tay nhanh chóng kết ấn, miệng niệm thần chú: “Âm dương giao cảm, linh tê tương thông, thực hương hóa ý, vị thấm hồn trung.”
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Các hùng chỉ cảm thấy một cảm giác kỳ diệu ập đến. Rất nhanh, trong tay họ thêm một đôi bát đũa, và còn thể nếm rõ ràng hương vị của thức ăn.
Một vị hùng c.ắ.n một miếng thịt kho tàu, tan ngay trong miệng, mùi thịt lan tỏa "vị giác". Trong mắt ông tràn đầy sự vui mừng: “Ngon quá, hương vị , cả đời cũng quên !”
Những khác lượt nếm thử mỹ thực, mặt đều là sự hạnh phúc và thỏa mãn.
Hôm .
Ôn Sương vẽ bốn lá bùa đặc biệt, bốn vị hùng mang theo bên , thể giúp họ ban ngày.
Ôn Sương, Phó Tinh Chu và Tần Liệt đưa vài vị hùng đến ga tàu cao tốc, sân bay hiện đại, ngay đó đến khu nghiên cứu và phát triển công nghệ cao, tiếp theo là đến cảng—
Sau một ngày hành trình, vài vị hùng cảm nhận sâu sắc sự hùng mạnh của đất nước và sự phát triển vượt bậc của khoa học kỹ thuật. Những điều đều vượt xa sự tưởng tượng của họ.
“Sống là của đất nước, c.h.ế.t là hồn của đất nước. Kiếp , chúng vẫn của đất nước!”
Vẫn sẽ bảo vệ trung thành nhất của mảnh đất , tiếp tục cống hiến sức lực cho sự phồn vinh thịnh vượng của đất nước!
Sau khi trở về biệt thự, Ôn Sương và các hùng cùng , cô nhẹ giọng : “Các vị hùng, nếu các vị tin tưởng , hãy cho tên và ngày sinh tháng đẻ, sẽ liên lạc với quê nhà và của các vị, để các vị thể hồn về quê cũ, an nghỉ ngàn thu.”
Các hùng , trong mắt dâng lên những giọt nước mắt xúc động và mong đợi.
Một vị hùng dáng cường tráng : “ tên là Lý Đại Sơn, sinh ngày mùng ba tháng bảy năm Dân Quốc thứ tám, quê ở một thôn nhỏ thuộc huyện Đông Sơn.”
Các hùng lượt báo tên và ngày sinh tháng đẻ.
Đến lượt nữ hùng, bà sắc mặt ảm đạm: “ tên là Lâm Uyển Thanh, sinh tháng chạp năm Dân Quốc thứ mười. cô độc một , nhà.”
Ôn Sương mím môi: “Không, vẫn còn đang đợi ngài.”
Lâm Uyển Thanh đột nhiên sững : “Cái gì? tin ông còn ở—”