Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 119: Cắn ngược một miếng, phản công ngoạn mục
Cập nhật lúc: 2026-05-20 01:48:07
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Con ơi, chúng vất vả nuôi con lớn, khi của Tiểu Thảo bỏ theo trai, chúng giúp con nuôi Tiểu Thảo lớn. Chẳng lẽ con tin chúng , tin lời ngoài ?”
Bà Vương càng thêm đau lòng.
Vương Đại Sơn lập tức tiến lên đỡ bà Vương dậy: “Mẹ, đừng , con đương nhiên tin !”
Vương Đại Sơn là một ngu hiếu. Trong lòng ông , lời của cha chính là mệnh lệnh.
Dù đúng sai, ông đều sẽ chút do dự mà bảo vệ.
Nếu đường trở về, đón cha định để Tiểu Thảo tiếp khách, ông cũng dám xông chất vấn cha .
“Đại Sơn, đuổi hết mấy thành phố ngoài!”
Vương Đại Sơn quanh năm thuê bên ngoài, ông một sức lực. Nghe bà Vương , lập tức xông lên , định đuổi nhóm Ôn Sương .
“Cha ơi, các chị là !”
Tiểu Thảo mắt đỏ hoe chạy , che chắn mặt Ôn Sương.
Tối qua khi Tiểu Thảo uống ly Coca bà nội đưa, đầu cô bé chút choáng váng.
Không bao lâu , Vương Mãn Phúc phòng cô bé, một cách ghê tởm sàm sỡ cô bé.
Cô bé đẩy Vương Mãn Phúc, ngay lúc chiếc váy của cô bé sắp xé rách, chị gái xuất hiện.
Chị gái vung tay về phía Vương Mãn Phúc, Vương Mãn Phúc liền lên giường cô bé. Sau đó chị gái ôm cô bé rời khỏi phòng.
Nếu chị gái, cô bé Vương Mãn Phúc nhục!
“Tiểu Thảo, con tin ngoài? Ông bà sẽ hại con !” Vương Đại Sơn kéo Tiểu Thảo về phía .
Tiểu Thảo hai tay ôm chặt lấy eo Ôn Sương, cô bé mắt đỏ hoe lắc đầu: “Ông bà là , họ đ.á.n.h c.h.ế.t Tiểu Hắc của con, tối qua còn định lừa con. Chị gái mới là !”
Ôn Sương đau lòng xoa đầu Tiểu Thảo.
Cô thật may mắn tham gia chương trình thực tế , nếu tham gia, cô thể kịp thời cứu Tiểu Thảo khỏi bể khổ.
[Tiểu Thảo đáng thương quá, nếu tối qua cứu con bé, nó nhục, trở thành công cụ kiếm tiền của Vương gia.]
[Mỗi đêm đều sẽ sống bằng c.h.ế.t, ép phá t.h.a.i vô , đến tháng cũng tìm đến cửa, cuối cùng hành hạ đến c.h.ế.t. Dù c.h.ế.t, cũng sẽ … mà còn chỉ một . Những kẻ đều là súc sinh!]
Cả Phó gia đều tức giận thôi!
“Con ơi, nhà chúng nuôi một con sói mắt trắng. Nó mới quen mấy thành phố một buổi tối mà họ lừa . Họ chắc chắn là lợi dụng Tiểu Thảo lên thành phố kiếm tiền!”
Lời của bà Vương Vương Đại Sơn càng thêm tức giận.
Vương Đại Sơn tuy ngu hiếu cha , nhưng cũng thương con gái.
Nghe mấy thành phố lợi dụng Tiểu Thảo kiếm tiền, ông tức giận đến mức gân xanh trán nổi lên: “Không hại con gái của , các lập tức rời khỏi nhà !”
Ôn Nhạc Dao tỉnh dậy, thấy cãi , cô xem.
Thấy Vương gia đuổi nhóm Ôn Sương , cô lập tức : “Ôn Sương, cô đến cũng yêu thích ? Chuyện nhà khác, cô xen gì?”
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-119-can-nguoc-mot-mieng-phan-cong-ngoan-muc.html.]
Phó Tinh Chu trừng mắt Ôn Nhạc Dao một cái: “Có mặt thì , thì ngậm miệng , ok?”
Sắc mặt Ôn Nhạc Dao xanh mét, định gì đó, phim cũng trừng mắt cô một cái: “Ăn ít muối thôi, xem cô rảnh rỗi kìa!”
Ôn Nhạc Dao: “…”
Mấy , tất cả đều về phía Ôn Sương, chẳng lẽ là Ôn Sương gây chuyện ?
Ôn Sương để ý đến Ôn Nhạc Dao, mà sắc mặt lạnh lùng về phía Vương Đại Sơn: “Hai cái lỗ lông mày của ông là để thở ? Mấy năm nay, cha ông là như thế nào, trong lòng ông một chút tự nào ?”
“Ông học hết tiểu học ép ngoài thuê. Quanh năm suốt tháng việc kiếm tiền, đều cha ông lấy nuôi Vương Mãn Phúc. Vương Mãn Phúc từ nhỏ nuông chiều thành thói quen lười biếng, đến bây giờ hơn bốn mươi tuổi còn ngoài việc, dựa một ông kiếm tiền để nuôi cái nhà .”
“Ông cứ tưởng cha ông dùng tiền ông kiếm để lo cho Tiểu Thảo, nhưng ông tự xem , Tiểu Thảo mấy lạng thịt? Ông hiếu thuận sai, nhưng hiếu thuận một cách mù quáng, phân biệt đúng sai, chính là một tội ác tày trời. Con gái của ông, Tiểu Thảo, suýt nữa cha ngu hiếu của ông hại thảm!”
“Trước đây khi ông về, Tiểu Thảo với ông là ông bà đối xử với nó ? Ông chỉ ngu ngốc ngơ, cảm thấy Tiểu Thảo đủ ngoan ngoãn nên mới cha ông hài lòng. Cha ông hai tiếng, ông liền cảm thấy trời sập, ông cống hiến tất cả thứ của để thỏa mãn họ. Mẹ kiếp, ông là nến , đốt cháy để soi sáng cho khác?”
“Tiểu Thảo đầu t.h.a.i con gái của ông, thật là nó đổ tám đời huyết xui! Tình hình trong phòng thế nào, chẳng lẽ ông còn tiếp tục ngơ thấy ? Nếu tối qua cứu Tiểu Thảo , tổn thương chính là Tiểu Thảo. Cái đầu cổ ông là khối u ?”
Vương Đại Sơn Ôn Sương mắng choáng váng.
Ôn Nhạc Dao bên cạnh cũng cả run rẩy.
Miệng lưỡi của Ôn Sương càng ngày càng lợi hại?
Cô mắng mà cần thở, đúng là một đàn bà đanh đá!
Vương Đại Sơn liếc trong phòng, đây quả thật là phòng của Tiểu Thảo, chẳng lẽ—
Bà Vương thấy sắc mặt Vương Đại Sơn đổi, bà đột nhiên giơ tay lên tát mặt một cái: “ thật là khổ quá mà! Vất vả lắm mới nuôi con trai cả lớn, vợ nó sinh con gái xong thì bỏ theo trai. nuôi cháu gái nó lớn, cháu gái nó liên kết với ngoài để bôi nhọ gia đình chúng ! Còn Mãn Phúc nhục, chắc chắn là do mấy thành phố giở trò quỷ. Trước khi họ đến, thôn chúng bao giờ xảy chuyện như !”
Lời của bà Vương dứt, những trong thôn tỉnh táo trong phòng, tất cả đều c.ắ.n ngược Ôn Sương một miếng, công bố rằng họ những trong thành đến chương trình hại.
Phó Tinh Chu sắp tức c.h.ế.t .
là cùng tắc biến, dân bần hóa đạo tặc!
Hôm qua điện thoại ban tổ chức thu , ghi âm cuộc đối thoại của bà Vương và ông Vương, bây giờ dù họ biện minh thế nào cũng bằng chứng.
Thấy trong thôn sắp động thủ với nhóm Ôn Sương, Ôn Nhạc Dao chút vui sướng khi gặp họa chạy gọi ban tổ chức đến.
Ôn Sương ghi hình ngày thứ hai xảy xung đột với những dân quê mùa, nếu phát sóng ngoài, chắc chắn sẽ danh tiếng của Ôn Sương hủy hoại.
Ôn Sương nửa điểm sợ hãi, cô nghiêng đầu liếc Phó Tinh Chu: “Báo cảnh sát ?”
Phó Tinh Chu gật đầu: “Báo .”
Nghe thấy nhóm Ôn Sương báo cảnh sát, mặt bà Vương lộ nụ khinh thường và chua ngoa: “Cô gái, chúng phạm tội gì mà các báo cảnh sát? Đừng tưởng chúng là nhà quê hiểu luật, cho rằng chúng dễ bắt nạt. Vốn dĩ chúng chỉ định đuổi các , nhưng bây giờ, các quỳ xuống xin chúng mặt , nếu một cũng đừng hòng !”
Trong thôn hơn hai trăm hộ gia đình, ban tổ chức cũng chỉ hai ba mươi . Bà tin trong thôn còn đối phó với mấy ngôi da trắng thịt mềm ?
“Chị ơi, đều là do em hại các chị, các chị mau …” Tiểu Thảo đẩy đẩy Ôn Sương, sợ ông bà và trong thôn sẽ hại họ.
Ôn Sương cao hơn Tiểu Thảo nửa cái đầu, cô ôm Tiểu Thảo lòng, vỗ nhẹ đầu cô bé: “Chị sẽ , đừng sợ.”
Nói xong, ánh mắt cô lạnh lùng về phía Vương Đại Sơn: “Năm đó khi của Tiểu Thảo sinh con, cha ông bà bỏ theo trai. Ông , rốt cuộc bà ?”