Kiều Loan - Chương 78: Áo Cưới

Cập nhật lúc: 2026-04-29 02:45:20
Lượt xem: 127

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Diệu thở một làn khói trắng.

Trong tầm mắt , thảo nguyên bao la bát ngát hiện , những ngọn núi xa xa nhấp nhô ẩn hiện trong màn đêm đen đặc.

Người lính bên cạnh bẩm báo: "Nơi cách vương đô Bắc Lương hơn ba trăm dặm, thám thính về báo, phía tuyết lở, bắt buộc đường vòng."

Khương Diệu : "Không vội, vương đô cũng chẳng ngày một ngày hai là tới ."

Nói xong, thúc ngựa, bước bước đầu tiên về phía .

Dưới ánh trăng, Thái t.ử cưỡi ngựa, ba vạn giáp sĩ theo , áo giáp phản chiếu ánh bạc, tiến lãnh thổ Bắc Lương.

Bảy ngày , ngay khi loạn lạc phương Nam dẹp yên, Thái t.ử ngày đêm phi ngựa, một đến Tây Bắc. Ba vạn binh mã mượn của cữu cữu Trấn Quốc Đại tướng quân.

Không ai Thái t.ử mang quân gì, nhưng đầu một nước, mang theo mấy vạn binh mã, đêm khuya lặng lẽ xâm nhập biên giới nước láng giềng, e là sắp dấy lên một trận phong ba bão táp.

Khương Diệu trong tay ba vạn kỵ binh, điều động phần lớn binh mã giao cho tâm phúc, hạ lệnh tấn công biên giới Bắc Lương, còn thì chỉ mang theo vài trăm binh sĩ mấy nổi bật, từ đường nhỏ tiến thẳng lãnh thổ Bắc Lương.

...

Một ngày một đêm , tại thảo nguyên An Nhĩ của Bắc Lương.

Lúc chập tối, một kỵ binh phóng ngựa như bay thảo nguyên.

Người lính thám thính về, dừng mặt Thái tử: "Điện hạ, phía hình như trải qua một trận đại chiến."

Khương Diệu tiến lên xem xét, lên đến sườn đồi, thấy bên một cảnh tượng hoang tàn.

Xác c.h.ế.t la liệt bãi cỏ, giáo gãy cắm đầy đất.

Kỵ binh lượt xuống ngựa, kiểm tra xác c.h.ế.t.

Khương Diệu cưỡi ngựa giữa bãi chiến trường, tháo khăn che mặt chắn gió lạnh xuống, quét mắt từng t.h.i t.h.ể mặt đất.

Nơi đây sáng sớm nay trải qua một trận ác chiến, c.h.ế.t đều là Hồ, lẽ là nội chiến giữa các bộ lạc Bắc Lương.

Tuy nhiên nhanh, Khương Diệu phát hiện vũ khí đao kiếm của Hán bãi cỏ, lông mày khẽ nhíu , trong đầu lập tức nảy một ý nghĩ chẳng lành.

Đi tiếp về phía , Khương Diệu thấy tiếng ồn ào phía .

"Điện hạ!"

Khương Diệu , thấy mấy lính đang vây quanh một con ngựa.

Con ngựa c.h.ế.t cóng, bên cạnh nó là t.h.i t.h.ể một đàn ông, vì ăn mặc theo kiểu quý tộc nên lập tức thu hút sự chú ý của .

Khi lật t.h.i t.h.ể xem, thấy đàn ông đó mặt mày phủ đầy sương giá, môi tím tái vì lạnh, như thể còn sự sống, nhưng đôi mắt xanh biếc của khẽ động đậy.

Mọi xung quanh kinh hãi, đầu : "Điện hạ, vẫn còn sống!"

Khương Diệu bên cạnh, khoảnh khắc chạm mắt với đôi mắt xanh biếc bèn nhận là ai, lông mày nhíu chặt hơn, ngẩng đầu cảnh tượng hoang tàn xung quanh, lập tức hiểu chuyện gì.

Khương Diệu lệnh: "Đưa về ."

...

Gió đêm gào thét, lều trại dựng lên thảo nguyên.

Ý thức của Di Thư đang ở bên bờ vực tan rã, chỉ nhớ một mũi tên b.ắ.n xuyên bụng , đó ngã xuống bãi cỏ, trơ mắt thúc phụ bắt cóc Khương Ngâm Ngọc .

Con ngựa của bảo vệ quanh , che chắn gió lạnh cho , đó thế giới của dần tối sầm .

Khi mở mắt , đập mắt là trần lều tối tăm.

Hắn thấy tiếng : "Điện hạ, thuộc hạ bôi t.h.u.ố.c cho ngài."

Thần trí Di Thư dần tỉnh táo, dậy từ chiếu cỏ, bụng truyền đến cơn đau xé rách, theo bản năng ôm lấy vết thương, ngẩng đầu lên, trong tầm mắt mờ ảo xuất hiện bóng dáng một đàn ông.

Di Thư chằm chằm Khương Diệu, hồi lâu, nhận ảo giác, vội vàng định xuống đất thì Khương Diệu ngăn .

Di Thư lễ với , hỏi: "Đây là ?"

Khương Diệu đó, cởi nửa bên áo, để binh lính bôi t.h.u.ố.c lên n.g.ự.c , : "Ngươi thương, của cứu ngươi, hiện giờ ngươi đang ở trong lều của ."

Di Thư nén cơn đau dữ dội, cố gắng xuống giường, : "Đa tạ Điện hạ!"

Khương Diệu bảo nghỉ ngơi, hỏi: "Đỡ hơn chút nào ?"

Di Thư đáp: "Đỡ hơn ."

Khương Diệu gật đầu, hỏi: "Muội hiện giờ đang ở ?"

Di Thư đôi mắt đen láy của , kể đầu đuôi sự việc cho : "Ngũ thúc của bắt cóc Công chúa, đưa về vương đô ."

Khương Diệu nắm rõ tình hình Bắc Lương, đương nhiên cũng Ngũ thúc Hô Lâm Lũy của là loại nào.

Nghe Di Thư kể xong, Khương Diệu im lặng một lát, biểu cảm gì, chỉ hỏi quân y đang bôi t.h.u.ố.c cho : "Xong ?"

Quân y băng bó xong vết thương cho , rụt tay về : "Điện hạ trúng tên, vết thương lành hẳn, hãy nghỉ ngơi thêm một hai ngày nữa."

Lúc Di Thư mới để ý, vai trái Khương Diệu quấn băng gạc, m.á.u tươi thấm đẫm ngoài, rõ ràng là vết thương mới.

Mấy ngày , Khương Diệu tác chiến ở tuyến phía Nam, trong trận chiến cuối cùng, một mũi tên bay lạc cắm vai trái.

Vết thương sâu lắm, Khương Diệu đương nhiên để tâm, cũng chẳng nghỉ ngơi gì, một mạch phi ngựa đến Tây Bắc.

Sắc mặt Khương Diệu đổi, chỉnh y phục, dậy với Di Thư: "Nhị vương t.ử nhất quyết đòi liên hôn với Đại Chiêu, sự đồng ý của mang , bây giờ xảy chuyện thế , hôn sự coi như hủy bỏ, Vương t.ử dị nghị gì ?"

Di Thư cũng là vương t.ử một nước, ở địa vị cao nhiều năm, nhưng khi đối diện với Khương Diệu, khí thế của đối phương rõ ràng áp đảo hơn hẳn, chỉ một ánh mắt nhẹ nhàng cũng khiến thẳng lưng.

Di Thư cảm kích ơn cứu mạng của , cũng đoán mục đích đến đây, : "Không chút dị nghị nào."

Khương Diệu liếc một cái: "Ta để một hai trông chừng ngươi." Nói xong liền bước khỏi lều.

Trời tối hẳn, binh lính đang nghỉ ngơi, thấy Thái t.ử từ trong lều bước , lên ngựa, lập tức cũng theo.

Thái t.ử mang trọng thương, nhất quyết đòi hành quân, khi cao lưng ngựa, vẻ mặt bình thản, ai chút khác thường nào .

Chỉ mấy thuộc hạ nội tình, tiến lên khuyên can hết lời.

"Biên ải khổ hàn, thời tiết khắc nghiệt, nếu Điện hạ cứ cố chấp, e là sẽ để di chứng cả đời."

Khương Diệu bỏ ngoài tai, chỉ với binh sĩ một câu "Đi thôi", dẫn đầu thúc ngựa, lao màn đêm.

Thuộc hạ , bất lực theo.

Vương thành còn cách xa mấy trăm dặm.

...

Một đêm mờ, mặt trời mọc, trời sáng rõ.

Thảo nguyên biên ải, Khương Ngâm Ngọc cưỡi ngựa giữa đội ngũ đón dâu. Đội ngũ tiến bước trật tự, như thể chuyện đêm từng xảy .

Ngựa của Hô Lâm Lũy song song với nàng, cách một sải tay.

Xung quanh Khương Ngâm Ngọc đều là Hồ canh gác, chằm chằm nhất cử nhất động của nàng, cho nàng cơ hội trốn thoát.

Hô Lâm Lũy thấy Khương Ngâm Ngọc thất thần, : "Công chúa vẫn đang lo lắng cho Di Thư ? Di Thư vô dụng, bảo vệ Công chúa, Công chúa đem lòng yêu chứ?"

Khương Ngâm Ngọc đầu , đón làn sương sớm, nhạt : "Ý của Ngũ Đại Vương là nên đem lòng yêu ngài ?"

Hô Lâm Lũy : "Trên thảo nguyên, đàn ông lý lẽ bằng nắm đấm. Một đàn ông nắm đ.ấ.m cứng, bảo vệ phụ nữ của , thì đồ của cướp cũng là đáng đời."

Lúc , một tiếng vó ngựa dồn dập vọng từ phía .

Khương Ngâm Ngọc và cùng về phía sườn đồi bên , thấy một kỵ binh lao xuống: "Đại Vương...”

Gã đàn ông dừng mặt Hô Lâm Lũy, thở hồng hộc, móc từ trong n.g.ự.c một xấp giấy nhàu nát.

Hô Lâm Lũy hỏi: "Cái gì thế?"

Gã đàn ông đáp: "Thư, thư từ Đại Chiêu gửi tới!"

Hô Lâm Lũy nhận lấy, chữ Hán thư đập mắt, hỏi: "Gửi cho ai?"

Gã đàn ông dời mắt khỏi mặt Hô Lâm Lũy, về phía Khương Ngâm Ngọc lưng : "Là gửi cho Công chúa, gửi đến Tây Bắc từ ."

Hô Lâm Lũy vốn định bóc thư xem, thì từ từ đưa thư cho Khương Ngâm Ngọc, tỏ vẻ tôn trọng nàng.

Còn Khương Ngâm Ngọc, khi thấy hai chữ "Nhu Trinh" phong bì, tim như thiêu đốt.

Nàng run rẩy bóc phong bì, thư.

Hô Lâm Lũy chữ Hán, cũng lén nội dung thư, chỉ chăm chú quan sát biểu cảm của Khương Ngâm Ngọc...

Chỉ thấy vị tiểu công chúa đến từ Trung Nguyên , ngón tay thon dài siết chặt tờ giấy, như bóp nát nó, cơ mặt nàng căng cứng, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch, hàng mi dài run rẩy ngừng.

Như thể thư điều gì đáng sợ lắm, dọa cho nàng sợ mất mật.

Hô Lâm Lũy bỗng thấy hứng thú, đêm qua Khương Ngâm Ngọc bắt cóc cũng chẳng đến mức hồn xiêu phách lạc thế .

Nét chữ phong bì bay bổng tuấn tú, tầm thường.

Hô Lâm Lũy hỏi: "Thư gì thế?"

Khương Ngâm Ngọc trả lời, cúi đầu nhét tờ giấy phong bì: "Không gì."

Nàng cưỡi ngựa lên một bước, cách xa Hô Lâm Lũy một chút.

Còn về thư gì?

Trên thư chỉ vỏn vẹn vài câu, hỏi nàng, là lấy chồng ? Tại nàng nghĩ chạy đến Bắc Lương là thể trốn ?

Tim Khương Ngâm Ngọc đập thình thịch, đầu thảo nguyên phía .

Ngày tháng ghi thư là một tháng , tính thời gian, lúc đó Hoàng đế mới hạ chiếu ban hôn, e là tin tức truyền đến chiến trường phương Nam, Khương Diệu tin nàng hòa bèn thư chất vấn nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/kieu-loan/chuong-78-ao-cuoi.html.]

Khương Ngâm Ngọc cất kỹ thư tay áo, Hô Lâm Lũy thấy nàng chịu cũng gặng hỏi nữa, đầu hô hoán : "Đi nhanh lên!"

Đội ngũ ngày đêm.

Cuối cùng một buổi chiều, bọn họ đến vương đô.

Dân chúng vương thành sớm tin Công chúa sắp đến, trong ngõ ngoài phố đều bàn tán xôn xao về việc .

Nhan sắc của Công chúa, xuất cao quý của Công chúa, Công chúa đến liên hôn...

Cổng thành dày nặng mở sang hai bên, Công chúa Trung Nguyên cưỡi ngựa tiến đường phố, đám đông reo hò phấn khích, từng đợt sóng hoan hô vang lên.

Công chúa dung mạo khuynh thành, rực rỡ đoan trang, toát lên vẻ tao nhã đặc trưng của nữ t.ử Trung Nguyên, từng cử chỉ lời đều hết mực xinh , tuyệt giống sự phóng khoáng của nữ t.ử Tây Vực, tựa như thần nữ giáng trần từ chín tầng mây.

Đường phố đông nghịt , cảm xúc dâng trào. Hô Lâm Lũy lòng đầy phấn khích, giơ tay hô lớn!

Bắc Lương và Đại Chiêu đời đời là láng giềng thiện, mấy chục năm nay vô cầu xin liên hôn với Đại Chiêu đều thất bại về.

Nay Hô Lâm Lũy mang về, trong lòng dân chúng, chính là hùng!

Dân chúng hai bên đường vây quanh xe ngựa, đám đông ca múa tưng bừng, chào đón Công chúa đến.

Đường phố chật như nêm cối, mãi đến chiều, Khương Ngâm Ngọc mới vương đình Bắc Lương.

...

Vương đình Bắc Lương chiếm diện tích rộng lớn, phong cách khác biệt với hoàng cung Trung Nguyên, tường thành xây bằng đá, cũng thấy những bức bích họa lộng lẫy tráng lệ.

Khương Ngâm Ngọc mặc bộ váy dài màu vàng nhạt, tà váy quét nền đá, sự dẫn dắt của nữ sứ, bước cung điện Bắc Lương.

Cánh cửa điện hùng vĩ mở , vô ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cửa, theo bước chân hai tiến , trong điện im phăng phắc, thậm chí thể thấy tiếng gió khe khẽ.

Hô Lâm Lũy hoa phục, quỳ một gối tấm t.h.ả.m dài, hành đại lễ: "Hô Lâm Lũy tham kiến Vương thượng!"

Lão quốc vương Bắc Lương bảo tọa, tóc bạc trắng, hốc mắt sâu hoắm, khuôn mặt gầy gò, thấy tiếng gọi liền toét miệng .

Dưới sự dìu dắt của bên cạnh, ông bước xuống bậc thềm.

Khương Ngâm Ngọc thấy ông , khuỵu gối hành lễ.

Ánh mắt đục ngầu của Bắc Lương Vương chằm chằm nàng, một tràng với Khương Ngâm Ngọc.

Một lúc , một Hồ mới bước , dùng tiếng Hán : "Đại Vương , Công chúa Nhu Trinh gả xa đến đây, chính là Bắc Lương chúng ! Ngài gửi lời chào trân trọng nhất đến Phụ hoàng của !"

Khương Ngâm Ngọc mỉm đáp : "Đa tạ Đại Vương."

Nàng tiếp: "Phụ hoàng đồng ý cho hòa , là chọn trúng Nhị vương t.ử Di Thư của ngài, nhưng ruột của ngài ám sát , bỏ mặc thảo nguyên."

Nàng đơn độc một giữa vương đình rộng lớn , những lời xung quanh , vô cùng khó khăn, nhưng dù cũng thể lộ chút sợ hãi nào.

Đại thần Bắc Lương dịch lời Khương Ngâm Ngọc sang tiếng Hồ cho vương đình Bắc Lương.

Hô Lâm Lũy quỳ xuống nữa, giải thích với ca ca, qua loa về những chuyện xảy thảo nguyên.

Bắc Lương Vương trầm ngâm giây lát, Hô Lâm Lũy, : "Chuyện quả thực là của Hô Lâm Lũy, Công chúa sợ hãi. khi bản vương phái Di Thư đến Trung Nguyên, cũng từng hứa với nó là sẽ gả Công chúa cho nó. Ý định ban đầu là để nó đưa Công chúa về, so tài với mấy khác. Ai dũng mãnh nhất thì gả Công chúa cho đó."

"Hô Lâm Lũy g.i.ế.c Di Thư, bản vương cũng thể trách tội nó, vì nó dũng mãnh hơn, nếu Di Thư g.i.ế.c nó, thái độ của bản vương cũng như ." Bắc Lương Vương chậm rãi .

Lời thốt , cả cung đình đều về phía vị công chúa phương xa đang giữa điện.

Mọi chờ đợi nàng mở lời.

Khương Ngâm Ngọc : " chuyện hòa cũng tôn trọng ý kiến của chứ, ? Di Thư là phò mã do Phụ hoàng đích chỉ định, thể tùy tiện đổi, vẫn c.h.ế.t, đang ở thảo nguyên."

Hô Lâm Lũy : "Đã một ngày một đêm , chắc chắn c.h.ế.t cóng ."

Thảo nguyên biên ải, ban đêm lạnh giá thế nào ai cũng rõ.

Bắc Lương Vương : "Sự , Công chúa tưởng niệm Di Thư cũng là chuyện , việc cấp bách là mau chóng tổ chức hôn lễ."

Bắc Lương Vương giơ ngón tay gầy guộc chỉ về hàng bên .

"Công chúa, xem, còn mấy đứa con trai , tùy chọn lựa, thích đứa nào thì gả cho đứa đó, thế nào?"

Khương Ngâm Ngọc nghiêng đầu sang, những hoàng t.ử đó đều mỉm hành lễ với nàng, trong đó nhỏ nhất mới mười một mười hai tuổi.

Lão Bắc Lương Vương : "Nhập gia tùy tục, Công chúa đến thì tuân theo lễ tiết của chúng . Phụ nữ khi chồng c.h.ế.t tái giá với con trai hoặc của chồng."

Thậm chí mấy con trai của Lão Bắc Lương Vương chính là do ông sinh với phi t.ử của cha .

Không đợi Khương Ngâm Ngọc trả lời, Hô Lâm Lũy bước , cao giọng : "Ta nguyện ý cưới Công chúa!"

Hắn đến mặt các hoàng tử, hỏi từng : "Các ngươi cưới công chúa Trung Nguyên ?"

Các hoàng t.ử thẳng lưng , ai trả lời.

Trong các con trai của Bắc Lương Vương, bản lĩnh nhất là Di Thư, kết cục của thế nào? Tình cảnh , ai còn dám chim đầu đàn?

Đối mặt với Hô Lâm Lũy, các hoàng t.ử căng cứng, chỉ cảm nhận ánh mắt của Hô Lâm Lũy, mà còn cảm nhận ánh mắt cảnh cáo từ Bắc Lương Vương.

Hô Lâm Lũy một vòng, thấy một tiếng phản đối nào, ha hả, đến mặt Hoàng đế, ưỡn bụng : "Bọn họ đều cưới Công chúa !"

"Vậy bây giờ?" Lão Bắc Lương Vương lo lắng Khương Ngâm Ngọc.

Thuộc hạ của Hô Lâm Lũy bước : "Công chúa, Đại phi của Ngũ Đại Vương qua đời vì khó sinh, Đại Vương của chúng đến nay vẫn cưới vợ mới, nếu Công chúa gả cho ngài sẽ Ngũ Đại phi, phụ nữ tôn quý nhất thảo nguyên. Ngũ Đại Vương của chúng đang độ tráng niên đấy!"

Hô Lâm Lũy tiến lên nắm tay Công chúa, : "Công chúa nguyện ý gả cho ?"

Khương Ngâm Ngọc rút tay khỏi tay , : "Của hồi môn của vẫn đến, nô bộc của đều ở Đại Chiêu, bây giờ bàn chuyện hôn lễ còn quá sớm, đợi của hồi môn đến hãy ."

Khương Ngâm Ngọc cố tình trì hoãn thời gian, Bắc Lương Vương đương nhiên hiểu rõ.

Ông : "Được, đưa Công chúa về nghỉ ngơi ."

Cửa đại điện mở , ánh nắng chiếu trải thảm, Khương Ngâm Ngọc ngoài.

Sau khi lui hết, Bắc Lương Vương giữ Hô Lâm Lũy , nội đình chuyện.

Lão quốc vương hạ giọng hỏi: "Di Thư công, nó là con của Đại phi yêu nhất sinh , nỡ tay với nó?"

Hô Lâm Lũy : " chẳng ca ca đồng ý truyền ngôi cho ? Di Thư còn sống, đòi cưới Công chúa, lúc đó ? Ca ca yêu hơn yêu Di Thư mà?"

Bắc Lương Vương chỉ mặt mắng, một lúc , thở hồng hộc phịch xuống ghế, ánh mắt đau thương ngoài: "Ta với Đại phi."

Hô Lâm Lũy thở dài: "Di Thư là do nó lớn lên, cũng nỡ, nhưng , cũng g.i.ế.c , hôn lễ thể trì hoãn thêm nữa. Nhỡ Trung Nguyên đưa của hồi môn đến, Công chúa kể khổ với họ, truyền tin báo cho Hoàng đế Trung Nguyên thì ?"

Bắc Lương Vương chống tay lên trán: "Đệ xem . Việc thì tự giải quyết."

Hô Lâm Lũy đến bên cạnh Bắc Lương Vương, cúi thì thầm tai ông vài câu.

Một lát , sắc mặt Bắc Lương Vương giãn , xua tay: "Cứ theo lời ."

Hô Lâm Lũy là: Cứ xong chuyện , cưỡng ép cưới Công chúa, cho dù đến lúc đó Trung Nguyên đến cũng bó tay hết cách.

Chỉ là một công chúa hòa thôi mà, đối với Đại Chiêu, chỉ là một quân cờ bỏ , tay họ còn thể vươn dài đến mức quản cả chuyện Bắc Lương ?

Hơn nữa bọn Trung Nguyên đó đạo đức giả nhất, coi trọng lễ nghi. Đã , đợi hôn lễ xong xuôi, Công chúa m.a.n.g t.h.a.i con của , Đại Chiêu còn chấp nhận nàng nữa ? Lúc đó nàng về cũng nữa.

Hô Lâm Lũy , ha hả ngoài...

Chuyện thể chậm trễ, càng nhanh càng , ngày mai sẽ là hôn lễ của và Công chúa.

...

Mặt trời lặn về Tây, đêm xuống, tại một cung thất trong Vương đình.

Cửa sổ đóng chặt, nến lay động, Khương Ngâm Ngọc bên mép giường, khí nồng nặc mùi tanh hôi.

Mọi thứ ở Bắc Lương đối với nàng đều vô cùng xa lạ.

Nàng dám ngủ, bó gối bên mép giường.

Một lúc , nàng đến gương, lén lấy lá thư Khương Diệu gửi cho nàng xem.

Từng con chữ nhảy mắt nàng, cổ họng nàng như ai bóp nghẹt, gần như thở nổi.

Trong thư, hỏi nàng tại lén lút bỏ lưng , mà hỏi nàng phong tục Bắc Lương thế nào, ở quen , nàng sống .

Những lời lẽ tưởng chừng bình thường, Khương Ngâm Ngọc cảm nhận ý vị khác thường trong đó.

Trong lời mang theo vài phần chế giễu, hỏi nàng hối hận .

Khương Ngâm Ngọc cất kỹ lá thư, đưa tay tháo trâm ngọc tóc, nở nụ với gương, nhưng nàng vẫn kìm nước mắt, gục xuống bàn nức nở.

Tóc thiếu nữ xõa tung, vai run lên bần bật, nước mắt đầm đìa ướt đẫm vạt áo.

Ban ngày nàng còn thể giả vờ trấn tĩnh, chút sợ hãi đối mặt với Bắc Lương, nhưng khi đêm về, vạn vật tĩnh lặng, còn ai bên cạnh, sự yếu đuối trong lòng trỗi dậy, cuối cùng nhịn thầm.

Cũng nhanh, nàng thẳng dậy, lau khô nước mắt.

Nàng vuốt phẳng lá thư của Khương Diệu, gấp ngay ngắn, cẩn thận cất , áp ngực, đóng cửa sổ, lên giường .

Lúc bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

Khương Ngâm Ngọc cảnh giác, sợ là Hô Lâm Lũy, xỏ giày xuống giường, chạy cửa, tay chặn cửa hỏi: "Là ai?"

Bên cửa truyền đến giọng nữ: "Công chúa, nô tỳ đến đưa y phục cho ."

Khương Ngâm Ngọc hé cửa một khe nhỏ, thấy bên ngoài quả thực chỉ một nữ sứ đó mới dám cho nàng .

Trên khay trong tay nữ sứ là một chiếc váy đỏ dệt kim, bên chất đầy các loại châu ngọc đá quý, vòng cổ, ánh sáng lấp lánh chói mắt.

Khương Ngâm Ngọc dùng tiếng Hồ đơn giản giao tiếp với nàng , hỏi: "Cái gì đây?"

Nữ sứ mỉm , đặt tay lên vai hành lễ: "Ngũ Đại phi, đây là hỉ phục Ngũ Đại Vương chuẩn cho , ngày mai là hôn lễ của hai ."

...

 

Loading...