Kiều Loan - Chương 20: Huyết Thư

Cập nhật lúc: 2026-04-17 09:32:06
Lượt xem: 203

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng Khương Ngâm Ngọc run rẩy: "Vậy Phụ hoàng chuyện phản ứng gì?"

Ngô Hoài đáp: "Vẫn ngóng rõ ràng. Nghe khi c.h.ế.t, Vương a mẫu gào to rằng Công chúa con ruột Bệ hạ, còn để một bức huyết thư, đó kể chi tiết về thế của Công chúa. Hiện giờ bức thư đại thái giám lấy , dâng lên cho Thánh thượng xem . Nhất thời cũng thái độ của Bệ hạ ."

Khương Ngâm Ngọc cố trấn tĩnh , gật đầu nhẹ.

Nàng nghĩ mãi thông. Vú nuôi tuy lớn tuổi, tinh thần , thần trí đôi lúc lẫn lộn, nhưng bà ít khi tùy tiện khỏi phòng. Hôm nay rốt cuộc bà chịu kích động gì mà đột nhiên những lời như ?

Trần Kỳ?

Hôm đó Trần Kỳ rời , từng sẽ nghĩ cách để thuyết phục Khương Ngâm Ngọc tin .

Bên ngoài cửa điện vang lên tiếng gõ cửa: "Công công, việc gấp cầu kiến."

Ngô Hoài bước tới mở cửa, hé một khe nhỏ hỏi: "Chuyện gì?"

Thị vệ ngoài bẩm báo: "Bên ngoài một hoạn quan , tự xưng là của Vệ Hầu, tên là Trần Kỳ."

Vừa cái tên , mày Ngô Hoài liền nhíu chặt, xua tay : "Đi , thứ đen đủi gì cũng dám nhắc tới, mau đuổi !"

Thị vệ nhúc nhích, tiếp: "Thuộc hạ hỏi đến việc gì thì chịu . Cuối cùng đưa cái , bảo giao tận tay cho quý nhân trong Đông Cung. Thuộc hạ trộm nghĩ quý nhân chẳng là Thái t.ử ?"

Đa thị vệ Đông Cung đều canh gác ngoài cổng, kiểm tra nên hề sự hiện diện của Khương Ngâm Ngọc.

Ngô Hoài liếc túi thơm , nhận lấy đại điện, vẻ mặt chán ghét: "Gửi cho Điện hạ ?"

Lời dứt, thấy Khương Ngâm Ngọc về phía .

Nàng cầm lấy túi thơm tay , rút một tấm lụa trắng bên trong. Mở xem, tấm lụa đầy những chữ bằng máu, khiến Ngô Hoài kinh hãi thất sắc, lùi một bước.

Là bức huyết thư của Vương a mẫu.

Khương Ngâm Ngọc nhanh như gió.

Từng chữ từng chữ đỏ lòm như m.á.u tranh đập mắt nàng, ép chặt lấy tầm của nàng.

"Năm xưa Lan Chiêu nghi chính miệng ủy thác, lệnh cho che giấu thế Công chúa, chỉ đợi khi Công chúa cập kê trưởng thành, sẽ cho giọt m.á.u của Thánh thượng."

"Ta chuyện liên quan trọng đại, sợ liên lụy nên dám , thực sự hổ thẹn với Công chúa."

Ngô Hoài liếc một cái, trong lòng dậy sóng kinh hoàng.

"Công chúa, đừng xem nữa! Bức huyết thư chắc chắn là Vương a mẫu bậy bạ! Bà thần trí điên loạn, gần như phát cuồng, lời mấy phần tin chứ!"

Ánh mắt Khương Ngâm Ngọc khẽ động, thấy trong túi thơm màu xanh bảo lam còn một bức thư khác, vội vàng rút .

Lần là thư do Trần Kỳ .

Hắn giải thích rằng, sáng nay đến phòng ngủ của Vương a mẫu, định moi móc chút thông tin từ bà. Hắn khuyên nhủ Vương a mẫu một bức thư cho Khương Ngâm Ngọc sự thật, nhưng ngờ Vương a mẫu điên loạn, chịu nổi một chút kích động nào.

Vương a mẫu c.ắ.n ngón tay huyết thư, gào thét ầm ĩ, lặp lặp những lời trong huyết thư, cản thế nào cũng . Cuối cùng, bà nuốt trang sức bằng vàng, tự sát mà c.h.ế.t.

Trần Kỳ vốn ý giúp Khương Ngâm Ngọc, nhưng ngờ sự việc rùm beng đến mức kinh động bên ngoài...

Khương Ngâm Ngọc hít sâu một .

Nàng , những lời trăng trối của một tinh thần thất thường lúc lâm chung, chắc chắn là những điều khắc sâu trong tâm trí họ.

Tào công công thấy nàng run rẩy, lập cập bước tới an ủi: "Công chúa đừng hoảng, chuyện cứ đợi Thái t.ử về xử lý, sẽ vấn đề gì lớn ."

Khương Ngâm Ngọc chằm chằm bức huyết thư, mỉm dịu dàng: "Hoàng ?"

Nàng còn thể gọi Thái t.ử một tiếng Hoàng nữa ?

Giờ khắc , nàng chỉ cảm thấy lưỡi d.a.o vô hình treo lơ lửng đầu cuối cùng cũng rơi xuống. Trong lòng nàng hề hoảng loạn, trái bình tĩnh đến lạ thường, như quả cân rơi xuống đáy giếng, một tiếng động.

Khoảnh khắc bức huyết thư xuất hiện, nàng còn nghi ngờ gì nữa.

Nàng thực sự con gái Thiên tử.

Còn về Hoàng , nếu nàng ruột thịt, thì sẽ phản ứng gì...

Liệu giống như lời từng , sẽ thật sự ém nhẹm chuyện xuống?

Khương Ngâm Ngọc tắm trong ánh nắng, sắc trời ngoài cửa sổ, đôi mắt ửng đỏ, khẽ .

Giọng nàng tĩnh lặng: "Ta đợi Thái t.ử điện hạ trở về."

...

Bóng nắng chiếu đại điện, mang theo hương hoa nồng nàn.

Trong Tiêu Phòng Điện, Công chúa An Dương bên bàn, để mặc thị nữ nhuộm móng tay bằng nước hoa móng tay, miệng hỏi hoạn quan bên cạnh: “Xảy chuyện lớn như , bên phía Phụ hoàng tin tức gì ?"

Tên hoạn quan cúi , ghé sát tai Công chúa: "Có chứ ạ, truyền rằng Bệ hạ nổi trận lôi đình, mắng Vương a mẫu thần trí điên loạn, vọng bàn chuyện hoàng tộc, sai vứt xác bà bãi tha ma ."

Công chúa An Dương bĩu môi: " là việc khỏi cửa, việc truyền ngàn dặm. Chắc là chuyện ngày mai cả trong lẫn ngoài cung đều hết thôi."

Tuy thích Khương Ngâm Ngọc, nhưng từ khi Công chúa An Dương thấy t.h.ả.m trạng Khương Ngâm Ngọc ch.ó săn c.ắ.n c.h.ế.t, mặt mũi biến dạng, nàng cũng từng rơi vài giọt nước mắt thương xót.

Có lẽ là cảm thương cho phận cùng cảnh ngộ.

Công chúa An Dương đầu, khoe bộ móng mới với Vi Hoàng hậu đang bảo tọa.

Nàng : "Vương a mẫu đó là cũ của Lan Chiêu nghi để , nhỡ thật thì ? Phụ hoàng mà chẳng thèm điều tra vội kết luận, đúng là quá thiên vị Khương Ngâm Ngọc."

Vi Hoàng hậu liếc con gái: "Sao con bản lĩnh dỗ Phụ hoàng con vui vẻ như Khương Ngâm Ngọc ?"

Công chúa An Dương hừ nhẹ một tiếng, thở dài: “Cũng may là Khương Ngâm Ngọc c.h.ế.t , nếu chuyện chẳng thu dọn thế nào. Trước đây Phụ hoàng còn ban mảnh đất phong ở phía đông Lạc Dương cho nó. Đợi lát nữa Hoàng về, con sẽ bảo đến mặt Phụ hoàng, xin mảnh đất phong đó cho con."

Nhắc đến Hoàng , Công chúa An Dương chợt nhớ một chuyện, hỏi: "Mẫu hậu, bên cạnh Hoàng nữ nhân, cô trông thế nào, ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/kieu-loan/chuong-20-huyet-thu.html.]

Vi Hoàng hậu vẻ mặt chán chường: "Nghe dung mạo tầm thường."

Công chúa An Dương ngạc nhiên: "Dung mạo tầm thường?"

"Nếu con tò mò quá thì tự xem , Hoàng con hôm nay khéo ở Đông Cung." Vi Hoàng hậu với vẻ đầy hứng thú.

Công chúa An Dương quả thực tò mò, đôi mắt sáng rực lên.

Buổi chiều, nàng dẫn theo đoàn thị nữ rầm rộ tiến về phía Đông Cung.

Trên đường thật khéo gặp Ngụy Vũ Vi Hoàng hậu triệu cung. Công chúa An Dương tâm ý của nàng đối với Thái tử, bèn rủ Ngụy Vũ cùng.

Hai trò chuyện phiếm, chẳng mấy chốc đến Đông Cung.

Công chúa An Dương sải bước định , nhưng mới vài bước trường thương chặn đường.

Công chúa An Dương nhíu mày: "Biết là ai mà dám cản?"

Thị vệ đáp: "Điện hạ căn dặn, bất kể là ai cũng ."

"Ta là bào của Thái t.ử cũng ?"

Thị vệ lắc đầu, vẫn sừng sững như pho tượng Phật.

Công chúa An Dương lạnh, sai đại cung nữ phía lên giao thiệp. dù nàng ngon ngọt dọa dẫm thế nào, đám thị vệ vẫn bất động như núi. Tóm , hôm nay dù thế nào cũng cho ai .

Công chúa An Dương càng thêm tò mò, Đông Cung phòng nghiêm ngặt như thế từ bao giờ? Lần nàng đến, cửa vắng tanh vắng ngắt, một mạch trong chẳng ai cản trở.

Giằng co nửa khắc, Công chúa An Dương cảm thấy tức n.g.ự.c khó thở, một cơn uất ức dâng lên.

Ngụy Vũ tiến lên an ủi: "Nếu thì mai đến . Công chúa mới khỏi phong hàn, nên lâu nơi đầu gió, cẩn thận kẻo lạnh."

Công chúa An Dương đáp, chằm chằm phía , khẽ ho khan một tiếng. Gần đây sức khỏe nàng quả thực , sắc mặt tái nhợt.

Lại giằng co thêm một lúc lâu, Công chúa An Dương đột nhiên mềm nhũn , hề báo ngã quỵ sang một bên.

Xung quanh vang lên tiếng kinh hô: "Công chúa!"

Ngụy Vũ thụp xuống, vỗ nhẹ má Công chúa An Dương, thấy nàng hôn mê bất tỉnh, vạch mi mắt xem thử thấy đồng t.ử giãn , bèn lo lắng hét lên: "Mau mời thái y!"

Vừa nàng sang quát đám thị vệ ở cửa: "Mau đỡ Công chúa trong nghỉ!"

Thị vệ nhíu mày: "Chuyện ."

Ngụy Vũ ngắt lời: "Công chúa là cành vàng lá ngọc, phận tôn quý, nhỡ chậm trễ cứu chữa xảy chuyện gì thì ?"

Quả nhiên lời dứt, đám thị vệ lộ vẻ do dự.

Ngụy Vũ cùng thị nữ đỡ Công chúa An Dương dậy, hạ giọng : “Cho chúng nghỉ một lát, sẽ ảnh hưởng đến công việc của các ngươi . Mạng quan trọng, cho dù Thái t.ử điện hạ ở đây cũng sẽ bỏ mặc."

Giọng nàng nhẹ nhàng, sắc mặt thản nhiên: "Đợi Công chúa tỉnh , chúng sẽ ngay."

Đám thị vệ , thì thầm bàn tán.

Ngụy Vũ nhỏ nhẹ thuyết phục: "Gần đây chỉ mỗi cung điện Đông Cung , chúng thể khiêng Công chúa về tận cung để chữa trị , đúng ?"

Thấy thị vệ vẫn nhúc nhích, Ngụy Vũ tiếp: "Thế , nếu các ngươi lo chúng gây chuyện, cứ cử một đội theo giám sát chúng , ?"

Lần , thái độ của tên thủ lĩnh cuối cùng cũng lung lay: "Được thì ... nhưng hỏi ý kiến Tào công công ."

Thái t.ử nhà, tiếng nhất trong Đông Cung đương nhiên là Tào công công.

Ngụy Vũ gật đầu đồng ý.

Lát , truyền lời của Tào công công, bảo thị vệ gác cửa cho hai .

Ngụy gia nương t.ử một đỡ Công chúa An Dương yếu ớt bước Đông Cung. Đoàn thị nữ đông đúc phía chặn bên ngoài.

Thị vệ dẫn đường đưa hai đến một gian thiên điện.

Ngụy Vũ điện, đặt xuống giường, dùng khăn tay lau mồ hôi trán Công chúa An Dương. Một lúc lâu , giường mới yếu ớt mở mắt.

Ngụy Vũ đầu, nghiêm túc với thị vệ: "Ngươi ngoài chờ , kiểm tra thể cho Công chúa."

Thị vệ đương nhiên dám ở trong phòng, lui ngoài.

Người khỏi, Công chúa An Dương lập tức bật dậy.

"Suỵt!"

Công chúa An Dương đặt ngón tay lên môi Ngụy Vũ: "Ta tỉnh , ngươi đừng lên tiếng."

Vừa Công chúa An Dương giả vờ ngất, là nàng thực sự thấy khỏe nên ngất . lúc nàng chẳng còn tâm trí mà lo cho sức khỏe của , quan trọng là nàng Đông Cung trót lọt.

Trên mặt Công chúa An Dương nở nụ , màng đến thể bệnh tật, : "Ngươi ở đây đợi, ngoài xem ."

Ngụy Vũ định ngăn cản nhưng chậm một bước. Công chúa An Dương đến bên cửa sổ, nhẹ nhàng trèo ngoài.

Trên hành lang dài hun hút, chỉ Công chúa An Dương mang guốc gỗ độc hành. Điều khiến nàng thấy kỳ lạ là bên ngoài Đông Cung canh phòng cẩn mật, mà bên trong chẳng thấy bóng dáng tên thị vệ nào.

Công chúa An Dương kéo lê tà váy, chậm rãi bước , mắt dáo dác tìm kiếm bóng dáng thị nữ.

Bất tri bất giác, nàng về phía đại điện Đông Cung.

Lúc mặt trời lặn về tây, ánh tà dương vàng vọt chiếu xiên lên mái cong đài cao của hoàng cung, kéo dài bóng lê thê mặt đất.

Hoàng hôn chập chờn, sắp sửa chìm bóng tối.

Công chúa An Dương nhướng mày, rảo bước lên thềm ngọc. Nàng xem thử, rốt cuộc Đông Cung đang giấu giếm giai nhân nào.

Mờ ám lén lút như , chẳng lẽ là gian tình gì thể cho ai ?

 

Loading...