Kiều Loan - Chương 116: Phiên Ngoại · Phù Sinh Mộng 6

Cập nhật lúc: 2026-05-28 06:56:49
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngụy Tông Nguyên dường như quen với cảnh tượng , vội vàng tránh ánh mắt , thậm chí còn sang trò chuyện với bên cạnh, cố gắng để hai phát hiện .

Bên , Hoàng đế hàn huyên với Ngụy Tể tướng xong, tới bên bàn, kỹ thì phát hiện Thái t.ử bên trái Khương Ngâm Ngọc.

Thái t.ử chiếm chỗ của Ngụy Tông Nguyên, Ngụy Tông Nguyên ?

Hoàng đế xuống bên Khương Ngâm Ngọc, với Ngụy Tông Nguyên: "Tam lang, hôm nay Trẫm đến đúng lúc, chiếm mất chỗ của khanh, khiến khanh thể cùng Công chúa, Tam lang đừng để bụng nhé."

Ngụy Tông Nguyên vội vàng đáp: "Thần khi khai tiệc ăn chút điểm tâm lót , giờ cũng đói lắm. Bệ hạ khó khăn lắm mới ngoài một chuyến thăm Công chúa, thần dám để bụng, lát nữa thần đây hầu hạ Bệ hạ là ."

Lời của Ngụy Tam lang khiến Hoàng đế long tâm đại duyệt, Khương Huyền : "Đừng gọi Bệ hạ nữa, gọi là Phụ hoàng , khanh là Phò mã , còn quân thần gì nữa."

Ngụy Tông Nguyên một bên, gọi: "Phụ hoàng."

Hoàng đế và Ngụy Tam lang trò chuyện vài câu, sang cô con gái út bên cạnh, hỏi: "Gần đây ở Ngụy phủ sống thế nào? Có thoải mái ?"

Xung quanh ánh mắt đang dán chặt từng cử chỉ của Hoàng đế. Người Ngụy gia đều nín thở, sợ Công chúa Ngụy phủ một câu mặt Hoàng đế.

Khương Ngâm Ngọc suy nghĩ một chút, mỉm : "Con gái ở Ngụy phủ , Ngụy gia đối xử với con cũng tệ."

Hoàng đế nàng cũng yên tâm, tay xoa đầu gối, đùa: "Nếu Nhu Trinh chịu ấm ức ở Ngụy phủ, Tam lang bắt nạt, nhất định về kể khổ với Phụ hoàng, Phụ hoàng nhất định sẽ chủ cho con."

Lời khiến Ngụy Tông Nguyên nổi nữa.

Khương Ngâm Ngọc lanh lảnh đáp: "Vâng ạ."

Không khí bàn tiệc thoải mái, Hoàng đế Trưởng Công chúa Vĩnh Hoài đối diện, chủ động bắt chuyện với trưởng tỷ.

Còn Khương Diệu thấy Khương Ngâm Ngọc động đũa mấy, bèn gắp cho nàng mấy món bát.

Khương Ngâm Ngọc cũng từ chối, cầm đũa ngọc ăn vài miếng.

Khương Diệu : "Ăn nhiều chút , thấy gả Ngụy phủ, gầy hơn hồi ở trong cung nhiều đấy."

Khương Ngâm Ngọc nhẹ: "Cũng gầy , hôm qua cô cô may áo mùa đông đến đo kích thước cho , vòng eo so với cũng khác biệt mấy."

Khương Ngâm Ngọc run lên, rụt vai , đầu quanh, dường như đang tìm ai đó.

Khương Diệu hỏi: "Sao ?"

Ánh mắt Khương Ngâm Ngọc long lanh: "Muội đưa lò sưởi tay cho Hoàng , giờ thấy lạnh quá, bảo Bạch Lộ tìm cho cái khác."

Khương Diệu liền đưa trả lò sưởi tay sơn mài khắc hoa cho nàng, nhưng than trong đó cũng cháy gần hết , nhiệt độ dần nguội . Khương Ngâm Ngọc căn bản sưởi ấm tay .

Ngược tay Khương Diệu ấm hơn lúc nãy nhiều.

Hắn vươn tay nắm lấy cổ tay nàng, Khương Ngâm Ngọc chỉ thấy xương cổ tay nóng lên, sợ xung quanh thấy nắm tay , cũng may cùng ở phía trong bàn, dễ phát hiện.

Khương Ngâm Ngọc nép bàn gỗ t.ử đàn, cũng che khuất động tác của .

Khương Diệu ủ ấm cho nàng một chút, nhanh ngón tay trượt khỏi kẽ tay nàng.

Khương Ngâm Ngọc cúi đầu, chằm chằm bát đĩa mặt, tim đập như sấm.

Giọng Hoàng đế bỗng vang lên bên nàng, trầm thấp hỏi: "Hai đứa đang gì đấy?"

Khương Ngâm Ngọc sang Hoàng đế, giật thon thót, : "Không gì cả, là con thấy lạnh, Hoàng đưa lò sưởi tay cho con, còn giúp con ủ tay một chút."

Khương Diệu nghiêng , hạ thấp giọng : "Muội sợ lạnh, con giúp ủ ấm một chút."

Hoàng đế hai một lúc lâu, ậm ừ đầy ẩn ý, lông mày nhíu .

Vẻ mặt khiến Khương Ngâm Ngọc chột vô cùng, ngay đó Hoàng đế : "Đã thấy lạnh thì đưa tay qua đây, Phụ hoàng ủ cho con."

Khương Ngâm Ngọc từ từ đưa bàn tay giấu trong tay áo mặt Hoàng đế, Hoàng đế nắm lấy.

Bàn tay to lớn của đàn ông trung niên dày dặn ấm áp, xoa nắn lòng bàn tay nàng vài cái, ấm liền truyền sang.

Khương Ngâm Ngọc thấy Hoàng đế gì thêm, thở phào nhẹ nhõm, liếc Khương Diệu một cái, sợ hãi dời mắt .

Khương Diệu đưa cho nàng một chiếc hộp lưu ly.

Khương Ngâm Ngọc hỏi: "Đây là gì?"

Nàng cúi đầu mở xem, trong hộp lưu ly thế mà đựng nhiều mứt quả.

Khương Diệu : "Biết thích ăn mứt quả trong cung, đặc biệt mang cho ."

Khương Ngâm Ngọc nhón một viên mứt từ trong hộp đưa miệng, lớp đường bọc ngoài quả táo đỏ từ từ tan chảy nơi đầu lưỡi, mặt hiện lên nụ ngọt ngào.

Mọi xa, cũng Thái t.ử và Công chúa gì, còn tưởng Công chúa đang với Ngụy gia Tam lang đối diện.

Khương Ngâm Ngọc một tay đóng nắp hộp lưu ly , khẽ : "Ngon lắm."

Khóe môi Khương Diệu cũng cong lên một nụ : "Nếu ngon thì sai cung nhân mang đến cho ."

Khương Ngâm Ngọc "ừm" một tiếng, cúi đầu những viên mứt quả bóng loáng trong hộp.

Dùng bữa xong, Hoàng đế chơi ở Ngụy gia một lúc.

Ông xem viện của Công chúa một vòng, thấy viện của Công chúa rộng rãi, cây cối cắt tỉa trang nhã, thấy sự tận tâm của Ngụy gia đối với Công chúa, cũng yên tâm rời .

Khương Ngâm Ngọc đích cổng Ngụy phủ tiễn Hoàng đế.

Sau khi nghi trượng của Hoàng đế rời , Bạch Lộ khoác áo choàng cho Khương Ngâm Ngọc, đỡ nàng cùng về viện.

Trời đất trắng xóa một màu, bông tuyết bay lả tả rơi xuống.

Ngụy Tông Nguyên bóng lưng Khương Ngâm Ngọc, đang định theo thì thấy phía gọi , đầu , thấy cha .

Ngụy Tể tướng chắp tay trong ống tay áo : "Tam lang, lúc nãy vi phụ chuyện với Bệ hạ một lúc. Ý của Bệ hạ là con quan ở Giang Nam, rèn luyện năng lực."

Ngụy Tông Nguyên vui mừng khôn xiết: "Bệ hạ đồng ý ạ?"

Ngụy Tể tướng vuốt râu, cùng Ngụy Tông Nguyên tản bộ trong tuyết, : "Con Giang Nam nhậm chức, Quận thủ, cai quản vùng đất trù phú Ngô địa, cơ hội hiếm , con nhờ ai con mới nhậm chức."

Ngụy Tông Nguyên cung kính đáp: "Đương nhiên là nhờ Công chúa."

Ngụy Tể tướng gật đầu, thấm thía : "Con cưới Công chúa Nhu Trinh, Hoàng đế tự nhiên sẽ trọng dụng con, dù đó cũng là đứa con gái ông yêu thương nhất, thể để con gái gả cho một kẻ bất tài, đúng ?"

Ông vỗ vai con trai : "Đến nơi nhậm chức cho , trở về còn thăng chức. Đợi sang xuân thì cùng Công chúa phương Nam ."

Ngụy Tông Nguyên vội vàng : "Con nhất định phụ sự kỳ vọng của phụ ."

Ngụy Tể tướng gật đầu, : "Còn chuyện biểu con, con yên tâm, phụ tìm cho con bé một nơi kín đáo, sẽ để nó bình an sinh đứa bé , nhưng để tránh nghi ngờ, dạo con đừng gặp nó nữa."

Ngụy Tông Nguyên sững sờ, ngay đó đáp ứng, đảm bảo với phụ sẽ lén lút thăm biểu .

...

Nếu những ngày , điều đáng chú ý nhất là hôn sự giữa Công chúa Nhu Trinh và Ngụy gia Tam lang. Thì gần đây, triều đình đều quan tâm xem vị trí Thái t.ử phi rốt cuộc sẽ thuộc về ai.

Chỉ tại Thái t.ử sắp cưới Thái t.ử phi, Phò mã gia cũng vui lây, dạo lên triều thần thanh khí sảng, vẻ mặt ủ rũ tan biến sạch sẽ.

Hôm nay Ngụy Tông Nguyên về đến phủ chạy ngay đến Tình Tuyết viện, kể chuyện cho Khương Ngâm Ngọc .

Ngụy Tông Nguyên vẻ mặt hòa nhã : "Công chúa, dạo ngày nào cũng ở trong phủ ngoài, e là chuyện Thái t.ử điện hạ tuyển Thái t.ử phi nhỉ. Người đoán xem Thánh thượng chọn trúng nữ lang nhà ai cho Thái tử?"

Quả nhiên lời thốt , tay đang cắm hoa bên cửa sổ của Khương Ngâm Ngọc khựng .

Khương Ngâm Ngọc đặt kéo bạc xuống, nhận lấy khăn tay Bạch Lộ đưa tới lau tay, khẽ hỏi: "Nhà nào?"

Ngụy Tông Nguyên : "Chính là Lục gia ở Cự Dương."

Lục gia Cự Dương tổ tiên từng ít danh thần, nếu con gái Lục gia gả Đông Cung Thái t.ử phi, thì với Thái t.ử đúng là môn đăng hộ đối.

Trước đây Hoàng đế ưng ý Ngụy Dữ Thái t.ử phi Đông Cung, tiếc là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, Thái t.ử hứng thú với Ngụy Dữ, từ chối đề nghị của Hoàng đế.

nếu hôn sự thành, Ngụy gia cũng sẽ để Ngụy Tông Nguyên kết với Khương Ngâm Ngọc nữa.

Khi lời , Ngụy Tông Nguyên chú ý đến biểu cảm mặt Khương Ngâm Ngọc, bỏ sót một chi tiết nào, trong lòng sảng khoái vô cùng, bước lên : "Công chúa, Thái t.ử Đông Cung tuy , nhưng e là cũng tam cung lục viện, tả ôm hữu ấp thôi. Chẳng bù cho cả đời chỉ một lòng một với mỗi Công chúa."

Thần sắc Khương Ngâm Ngọc đổi nhiều, chỉ nhàn nhạt một câu: "Ta ."

Ngụy Tông Nguyên định nhân cơ hội hòa giải quan hệ với Khương Ngâm Ngọc, xuống bên cạnh Khương Ngâm Ngọc, đối phương dậy tránh xa , dịu dàng: "Ta chuẩn ngủ trưa , Phò mã về ."

Ngụy Tông Nguyên ý đuổi khách của Khương Ngâm Ngọc, Khương Ngâm Ngọc quả nhiên chuyện lòng d.a.o động, dậy : "Vậy Công chúa nghỉ ngơi cho khỏe, về sương phòng."

Hắn và Khương Ngâm Ngọc còn nhiều thời gian, vội lúc .

Buổi sáng Ngụy Tông Nguyên đến Tình Tuyết viện chuyện Thái t.ử phi, đến chiều, trong cung liền truyền chiếu lệnh, Hoàng đế gọi Công chúa cung.

Trong Cung Vị Ương.

Hoàng đế kéo Khương Ngâm Ngọc , dặn dò nàng tỉ mỉ. Nói cũng chẳng chuyện gì khác, chính là sang xuân Ngụy Tam lang Giang Nam quan, bảo Khương Ngâm Ngọc cùng xem thử.

Khương Huyền : "A Ngâm, để con và Tam lang cùng , ở đó một năm nửa năm về, thế nào?"

Hoàng đế cũng nỡ xa con gái, nhưng cũng để nàng ngoài ngắm cảnh.

Lúc , Khương Ngâm Ngọc chú ý thấy động tĩnh từ trắc điện truyền đến, theo hướng đó, hỏi: "Phụ hoàng, trắc điện ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/kieu-loan/chuong-116-phien-ngoai-phu-sinh-mong-6.html.]

Hoàng đế một cái : "Là Hoàng hậu ở đó, đang chuyện với nữ lang nhà họ Lục, chính là Thái t.ử phi định cho Hoàng con đấy."

Khương Ngâm Ngọc chằm chằm rèm châu chớp mắt, Hoàng đế hỏi: "Nhu Trinh, con ?"

Khương Ngâm Ngọc hồn : "Không gì ạ. Con gái chút bình thường ? Vừa nãy chỉ hoảng hốt, cảm thấy hóa nhanh như , con và Hoàng đều lập gia đình ."

Hoàng đế nàng u ám, gật đầu, hỏi tiếp nữa, khiến Khương Ngâm Ngọc thở phào nhẹ nhõm.

Hai cha con trò chuyện thêm một lúc, bên ngoài Cung Vị Ương tiếng bẩm báo, đại thần cầu kiến.

Khương Ngâm Ngọc hành lễ cáo lui, phiền Hoàng đế.

Khi nàng qua trắc điện, khéo một nữ lang dáng cao ráo vén rèm .

Khương Ngâm Ngọc nghiêng , thấy thiếu nữ dung mạo đoan trang, khí chất nhã, tóc cài một cây trâm hoa mẫu đơn, tôn lên khí chất ung dung hoa quý của nàng .

Đây chính là nữ lang Lục gia .

Khương Ngâm Ngọc gật đầu chào nàng , nữ lang Lục gia mỉm đáp , trông dễ gần.

Hai sóng vai bước khỏi cung điện, Lục gia nữ nhiệt tình bắt chuyện với nàng: "Ta Công chúa và Thái t.ử điện hạ từ nhỏ lớn lên cùng , quan hệ , hỏi thăm một chút chuyện nội tình ?"

Khương Ngâm Ngọc hỏi: "Tỷ tỷ hỏi chuyện gì?"

Lục gia nữ ngượng ngùng : "Cũng gì, là tìm hiểu một sở thích của Thái tử, ví dụ như thói quen ăn uống, ăn mặc, dùng đồ của ngài thế nào?"

Khương Ngâm Ngọc : "Chuyện tỷ tỷ , thực cũng hiểu rõ lắm, bằng thái giám hầu hạ bên cạnh Hoàng . Tỷ tỷ thể hỏi thăm bọn họ xem ."

Thực về sở thích của Khương Diệu, Khương Ngâm Ngọc một chút. liên quan đến thói quen của Trữ quân, nàng cũng thể tùy tiện cho ngoài .

Nghĩ đến Hoàng việc chu , nếu thực sự nhận định đối phương là Thái t.ử phi, cũng sẽ chủ động sở thích cho đối phương , càng sẽ vì đối phương hiểu mà trách tội.

Khương Ngâm Ngọc khéo léo khuyên nữ lang Lục gia hỏi hoạn quan Đông Cung, ai ngờ đối phương dường như hiểu ý, sắc mặt đổi, một câu "Ta ", thái độ còn nhiệt tình như .

Khương Ngâm Ngọc hậu tri hậu giác nhận , đối phương cảm thấy nàng cố tình giấu giếm, thật, lẽ trong lòng thoải mái.

Hai đến ngã rẽ hành lang, nữ lang Lục gia buông tay Khương Ngâm Ngọc , : "Vậy phiền Công chúa nữa, Hoàng hậu nương nương còn bảo đến điện Tiêu Phòng đợi ."

Khương Ngâm Ngọc "ừ" một tiếng, theo bóng lưng nữ lang rời .

Cũng chính lúc nữ lang rời , Khương Ngâm Ngọc chú ý thấy cô cô cùng bên cạnh nàng , chính là đại cung nữ bên cạnh Hoàng hậu, Tống cô cô.

Tống cô cô tụt phía một bước, Khương Ngâm Ngọc, dừng .

Khương Ngâm Ngọc hỏi: "Cô cô việc gì ?"

Tống cô cô nhạt, : "Cũng việc gì, chỉ là Hoàng hậu nương nương bảo nô tỳ nhắc nhở Công chúa một câu, Công chúa nên giữ cách nhất định với Thái t.ử điện hạ . Hai một thành , một là Trữ quân tương lai, Công chúa cứ ba ngày hai bữa chạy cung, gặp gỡ Điện hạ, như thực sự thích hợp."

Tống cô cô xong hành lễ cáo lui.

Khương Ngâm Ngọc ở đó, chút ngẩn ngơ, nắm chặt lòng bàn tay.

...

Tuyết rơi lả tả, hành lang quanh co ôm lấy tuyết.

Khương Ngâm Ngọc hành lang, mặt hồ đóng băng, hồi lâu cuối cùng cũng hiểu lời cảnh cáo của Hoàng hậu đối với .

Buổi chiều nàng trở Cung Vị Ương.

Người bảo nàng Bệ hạ đến cung Tôn tiệp dư . Tôn tiệp dư là mỹ nhân nào, Khương Ngâm Ngọc nhớ rõ lắm, mỹ nhân trong cung Phụ hoàng luôn nhiều, thường xuyên nạp phi tần, nàng khó nhớ mặt.

Nàng trở về tẩm điện của , đẩy cửa thấy một bóng cao ráo bên cửa sổ.

Theo tiếng đóng cửa nhẹ nhàng vang lên, đàn ông bên cửa sổ thấy tiếng động, mặt , : "Về ?"

Khương Ngâm Ngọc dựa lưng cửa, Khương Diệu từng bước tiến gần , hỏi: "Đêm nay về Ngụy phủ, trong cung?"

Khương Ngâm Ngọc đưa tay sờ khuyên tai, lựa lời mở miệng: "Hoàng , sắp cùng Ngụy Tam lang Giang Nam ."

Bước chân Khương Diệu dừng , lẳng lặng nàng.

Sự im lặng khiến Khương Ngâm Ngọc vô cùng khó chịu, nàng thẳng : “Ngụy Tam lang Giang Nam quan hai năm, là vợ , đương nhiên cùng ."

Khương Diệu im lặng hết, Khương Ngâm Ngọc : "Trước hiểu nam nữ đại phòng, ai dạy cả, bây giờ Hoàng sắp cưới Thái t.ử phi , chú ý một chút với Hoàng , thể cứ như lúc nào cũng cung gặp ."

Khương Diệu nàng, nàng sẽ vô duyên vô cớ đột nhiên đổi tính nết, : "Hôm nay ai gì với ?"

Khương Ngâm Ngọc đáp: "Cô cô bên cạnh Hoàng hậu."

Khương Diệu : "Không cần để ý đến họ, là Công chúa, về cung lúc nào thì về lúc đó, và Phụ hoàng sẽ chê ."

Thiếu nữ duyên dáng, giọng như ngọc: "Muội Hoàng đương nhiên sẽ chê , cũng sẽ chê Hoàng . thực hiện giờ sống ở Ngụy gia cũng khá thoải mái, ban ngày thì cùng tỳ nữ uống rượu thưởng , đến đêm thì đ.á.n.h cờ vẽ tranh, vui vẻ tự tại hơn trong cung nhiều. Gả Ngụy gia đối với cũng là lựa chọn tồi, Phụ hoàng và Hoàng lúc đầu chẳng cũng như ?"

Lông mày Khương Diệu khẽ cau .

Thiếu nữ kiễng chân, kéo gần, nụ mặt vụt tắt.

Nàng : "Cũng là do dám phản kháng, đào hôn một , thể đào hôn thứ hai. Dù khi cưới cũng thích Ngụy Tam lang, nhưng cả đời cũng chỉ thể là vợ thôi."

Giọng nàng trầm xuống, đuôi mắt cũng rũ xuống, buồn bã đáng thương.

Khương Diệu vẻ mặt của nàng, hỏi: "Muội và Ngụy Tam lang viên phòng ?"

"Chưa, nhưng sớm muộn gì cũng viên thôi, là vợ , sinh con đẻ cái cho ." Thiếu nữ cau mày trầm tư : "Cô cô Trưởng Công chúa và Phò mã bất hòa, hai thường xuyên ở riêng, nhưng chẳng cũng sinh ba đứa con ?"

Khương Diệu gật đầu: "Phải."

Hoàng đế và Hoàng hậu tình cảm bất hòa, cũng vẫn sinh và An Dương.

Vợ chồng đến một giai đoạn nhất định, chuyện chăn gối sinh con đẻ cái liền trở thành nghĩa vụ đương nhiên. Dù đến , đối mặt với áp lực bên ngoài, cũng .

Khương Ngâm Ngọc nghiêng mặt, để khuyên tai lắc lư hướng về phía , lẩm bẩm: "Dù chuyện phòng the cũng chỉ là tắt đèn, vợ chồng đắp chung chăn thôi. Còn chuyện ma ma sẽ thấy vui vẻ, thể vui vẻ chứ."

Thiếu nữ cũng buồn bã nữa, đầu : "Hoàng cũng sẽ con cái của , đợi theo Ngụy Tam lang về kinh, Hoàng cưới Thái t.ử phi, gối mấy đứa con, đều thể cô cô ."

Sắc mặt Khương Diệu trầm xuống như sắp nhỏ nước, ánh mắt dời sang chỗ khác, vẻ mặt dường như vui. Ánh tuyết ngoài cửa sổ chiếu , soi sáng khuôn mặt tuấn tú như tuyết của .

Khương Ngâm Ngọc khẽ hỏi ngược , như đang tự với chính : "Sự đến nước , còn thể nữa, chẳng lẽ còn ai thể đưa rời khỏi Ngụy gia, giải trừ hôn ước ? Ngoài Phụ hoàng còn ai chứ..."

Còn ai chứ?

Hai hẹn mà cùng rơi im lặng.

Khương Diệu giơ tay lên, vuốt tóc mai cho nàng, : "Nếu giải trừ hôn ước, những lời đồn đại bên ngoài sẽ vĩnh viễn dứt, nên như ."

Hắn dịu dàng quyến luyến, giọng trầm thấp, như đang lời tình tứ: “Dù đó khả năng , cũng thế tục chỉ trích."

Hắn thiếu nữ mặt cúi đầu xuống, hồi lâu đôi môi nàng thốt một câu: "Thế . nếu hy vọng đó như thì ."

Nàng ngẩng đầu lên, trong mắt sóng nước long lanh, nở nụ rạng rỡ: “ cũng liên lụy đến đó."

Có những chuyện phát sinh từ tình cảm, nhưng dừng ở lễ nghĩa. Không thể để mặc vọng niệm như cỏ dại sinh sôi nảy nở.

Một giọt nước mắt rơi xuống từ mắt nàng, Khương Ngâm Ngọc lau giọt nước mắt, đẩy cửa: “Muội về Ngụy phủ đây."

Khương Diệu thấp giọng : "Ngày rời khỏi Trường An sẽ tiễn ."

Thiếu nữ xách váy : "Không cần ."

Nàng trong đại điện, tà váy quét mặt đất phát tiếng xào xạc.

vài bước, Khương Ngâm Ngọc vẫn , trở về mặt Khương Diệu, ôm lấy .

Yết hầu Khương Diệu chuyển động, nhẹ nhàng ôm nàng lòng, gọi: "Nhu Trinh."

Thiếu nữ ngẩng đầu, khóe mắt còn vương giọt lệ chực rơi, : "Đợi trở về, con của cũng thể gọi , đến lúc đó, sẽ đối xử với nó giống như đối xử với chứ?"

Khương Diệu vuốt ve lưng nàng, như kìm nén thì thầm tai nàng: "Đương nhiên."

Khương Ngâm Ngọc liền buông , lùi một bước, : "Muội đây."

Ánh hoàng hôn chiều tà xuyên qua cửa sổ lọt đại điện, Khương Diệu trong bóng tối, nàng rời , khuôn mặt ánh tà dương phủ lên một lớp bóng râm, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.

...

Đầu xuân, dương liễu thướt tha, gió thổi mặt sông gợn sóng.

Ngụy Tam lang Giang Nam nhậm chức, Công chúa Nhu Trinh cùng.

Thuyền mặt sông, mái chèo khuấy động sóng xanh, giai nhân bên mạn thuyền, ngắm non nước hữu tình.

Thuyền rời khỏi sông Vị, xuôi dòng về Nam, Ngụy gia Tam lang cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm ...

Cuối cùng cũng rời khỏi Trường An, đợi đến Giang Nam, Khương Ngâm Ngọc còn Thái t.ử và Hoàng đế chỗ dựa, sẽ nhẫn nhịn nữa, thể ngẩng cao đầu .

Đến lúc đó, nhất định dạy dỗ Khương Ngâm Ngọc một trận trò, cho ả cũng cái gì cũng nhịn .

Thử hỏi chồng nào thể dung thứ cho vợ còn trinh trắng khi cưới chứ?

...

 

Loading...