HUYỆN THÁI GIA VÀ DAO MỔ LỢN - Chương 64: Tằm

Cập nhật lúc: 2026-02-02 14:51:43
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Văn Hồ giật đàn ông bất ngờ lao tới, vội rụt tay về, : "Tin tức bên các ông linh thông thế, nhanh chúng sắp đến ."

Người đàn ông cúi đầu khép nép, tướng mạo hiền lành, thở dài: "Ngài , cả nhà chúng đều đang đợi ngài đây. Tiên sinh đường vất vả, mau mau trong nghỉ ngơi, cơm nước chuẩn sẵn sàng, chỉ đợi để tẩy trần cho ngài."

Ánh mắt dừng Hưng Nhi, ông cũng khách sáo : "Tiểu ca đường vất vả ."

Đến khi thấy Lý Đào Hoa, đàn ông ngẩn , kìm hỏi: "Vị cô nương là?"

Hứa Văn Hồ mở miệng định giải thích: "Đào Hoa là..."

Người đàn ông bỗng lộ vẻ mặt " hiểu", ghé tai Hứa Văn Hồ nhỏ: "Tiên sinh cần nữa, thế đạo bây giờ như , quy tắc cũng thoáng hơn nhiều . Hiểu, hiểu mà."

Hứa Văn Hồ thì ngơ ngác, cảm thấy khó hiểu vô cùng.

Ba còn kịp định thần, đàn ông vẫy tay gọi đám gia nhân đến, vây quanh ba rước trong dinh thự.

Hứa Văn Hồ đẩy đến cửa, ngẩng đầu lên, chỉ thấy tấm biển đen tuyền là hai chữ lớn thếp vàng rực rỡ: Trần Trạch.

Hai bên câu đối, bên khắc: "Triều ẩm xuân tang lộ" (Sáng uống sương dâu xuân), bên trái khắc: "Tịch văn hạ ngải hương" (Tối ngửi hương ngải hạ).

Hứa Văn Hồ lẩm nhẩm câu đối, cảm giác như từng đó, bất giác trong lòng tiếp luôn vế : "Ty ty biên vũ vận, tuyến tuyến chức vân thường" (Từng sợi dệt vần mưa, từng đường thêu xiêm mây).

Quên mất là ai , nhưng nhớ mang máng, hình như là thơ vịnh tằm.

Trong lúc dòng suy nghĩ miên man, lơ đễnh bước qua ngạch cửa lúc nào .

"Tiên sinh cẩn thận chân." Người đàn ông nhắc nhở.

Hứa Văn Hồ hồn, khách sáo hỏi: "Không nên xưng hô với các hạ thế nào."

Người đàn ông đáp: "Tiểu nhân là quản sự ở đây, theo họ chủ nhà là họ Trần, tên chỉ một chữ Lượng, ngài cứ gọi tiểu nhân một tiếng Trần quản sự là ."

Hứa Văn Hồ gật đầu, ngước mắt lên, chỉ thấy ngay lối là một bức bình phong, đó vẽ cảnh Luy Tổ nuôi tằm. Bên cạnh bức tường trồng một cây dâu, tuy chớm thu nhưng lá dâu vẫn xanh mướt, rợp bóng mát rượi.

Qua khỏi bức bình phong là hai dãy nhà trái , ở giữa là một sảnh đường, mái cong vút, vô cùng bề thế.

Hứa Văn Hồ nhận đây là cửa , nơi bước tự nhiên cũng là nội trạch. chỉ là cửa phô trương sự giàu sang đến thế, thì cửa chính còn hoành tráng đến mức nào.

Năm mươi văn một phòng, chuyện thật sự đang mơ chứ?

Lý Đào Hoa cũng cảm thấy khó tin kém, nàng nghiêng đầu thì thầm với Hưng Nhi: "Ngươi thực sự nhớ nhầm chứ? Ở đây thật sự là năm mươi văn, năm mươi lượng?"

Hưng Nhi dõng dạc khẳng định một câu "Phải", nhưng cột chạm rồng vẽ phượng, kẻ hầu hạ tấp nập mắt, vẻ mặt bất giác chột , chẳng dám ho he.

Hứa Văn Hồ lên tiếng, hỏi Trần Lượng: "Để tránh nhầm lẫn, tại hạ mạo hỏi Trần quản sự một câu, nơi đây là hẻm Vi Diệp ?"

Trần Lượng gật đầu: " , đây chính là hẻm Ô Y. Tiểu nhân xưa nay chuẩn, liếc qua nhận tiên phong đạo cốt, kẻ phàm phu tục tử."

Trong lòng Hứa Văn Hồ càng thấy kỳ lạ hơn, nhưng là lạ ở chỗ nào.

"Dặn nhà bếp lên món, cứ là quý khách đến." Khi bước sảnh đường, Trần Lượng lớn giọng lệnh.

Đợi ba yên vị, Trần Lượng chê lên món chậm, chạy xuống bếp giục, chẳng mấy chốc các món ăn lượt bưng lên. Chỉ riêng món khai vị lạnh hơn mười đĩa, món nóng càng nhiều vô kể, bưng lên ngớt như nước chảy mây trôi.

Lý Đào Hoa bàn tiệc ê hề món ngon vật lạ, chỉ nhận trong đó gà vịt cá thịt, còn thì chịu c.h.ế.t. Nàng những món ăn gọi nổi tên, kịp thèm thuồng thốt lên kinh ngạc: "Thế thì thịnh soạn quá, cũng bao gồm trong năm mươi văn ? Hay là hỏi xem, kẻo lát nữa họ bắt đền chúng ."

Hưng Nhi kìm nữa, chẳng đợi nổi, chộp lấy cái đùi gà nhai ngấu nghiến, nuốt nước miếng : "Có gì mà hỏi, dù cũng là họ lôi chúng đây, chẳng lẽ còn là giả ?"

Hứa Văn Hồ tướng ăn khó coi của , bất lực : "Hưng Nhi, vô lễ."

Trần Lượng bước : "Cần gì câu nệ những lễ nghi sáo rỗng đó, ba vị bôn ba suốt dọc đường, cứ thoải mái mà dùng bữa, chỗ nào tiếp đãi chu đáo, cứ việc với ."

Hứa Văn Hồ bàn tiệc đầy ắp, khẽ nhíu mày.

Đây chu đáo, mà là chu đáo quá mức .

Trần Lượng bước tới rót rượu, nâng ly về phía Hứa Văn Hồ: "Tiên sinh đường vất vả, tiểu nhân kính một ly, cảm tạ hạ cố quang lâm."

Dứt lời, ông ngửa cổ uống cạn chén rượu.

Hứa Văn Hồ đành dậy, lấy rượu, đáp lễ.

Trần Lượng xuống cùng , chén chú chén một hồi, chén trong tay Hứa Văn Hồ chẳng từ lúc nào đổi thành rượu. Hơi men ngấm , sự cảnh giác cũng vơi nhiều, cử chỉ trở nên thoải mái hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/huyen-thai-gia-va-dao-mo-lon/chuong-64-tam.html.]

Hưng Nhi thì khỏi , ôm con ngỗng gặm lấy gặm để, sung sướng đến quên cả tên họ là gì.

Chỉ Lý Đào Hoa vẫn luôn giữ một sự cảnh giác, phàm là thứ gì bỏ miệng, đều dùng trâm bạc đầu thử , thấy chuyển sang màu đen mới dám ăn.

Đêm xuống, Hứa Văn Hồ loạng choạng đẩy cửa phòng, bước thấy Lý Đào Hoa đang lau tóc, mặc đồ ngủ bước từ bình phong.

Hứa Văn Hồ tỉnh cả rượu, hai chân như đeo chì, lắp bắp: "Đào Hoa? Ta nhầm chứ, là nàng?"

Mái tóc ướt sũng của Lý Đào Hoa xõa tung vai, sắc đen nhánh càng nổi bật làn da trắng như tuyết, mịn màng như ngọc. Nàng chỉ mải lau tóc, lườm Hứa Văn Hồ một cái rõ dài: "Là thì nào? Thấy vui ?"

Hứa Văn Hồ đỏ bừng mặt, luống cuống giải thích: "Không, , ý là dù chúng cũng nam nữ thụ thụ bất , họ sắp xếp và nàng ở chung một phòng?"

Lý Đào Hoa lau tóc: "Cái thì chịu, dù cũng đến , hai đứa từng ngủ chung một phòng, gì mà quá lên thế."

Nàng hất hàm về phía đất: "Kìa, trải nệm đất cho đấy."

Hứa Văn Hồ thấy ổ chăn đất, như thỏ tìm thấy hang, lao tới vạch chăn chui tọt trong, đến cái đầu cũng chẳng dám thò .

Lý Đào Hoa "hứ" một tiếng, ghét bỏ : "Người mùi rượu, định tắm rửa ?"

Hứa Văn Hồ lồm cồm bò dậy, chạy biến nhà tắm bình phong, ngẩn đó nửa ngày trời, chẳng thấy động tĩnh cởi quần áo gì cả.

Lý Đào Hoa tóc dày quá, lười lau khô, mới chỉ khô một nửa leo lên giường , ngáp dài một cái bảo: "Yên tâm mà tắm , trộm ."

Im lặng thêm một lúc, tiếng sột soạt cởi quần áo mới khe khẽ vang lên, tiếp đó là tiếng nước dội ào ào.

Lý Đào Hoa nhắm mắt nhưng ngủ , bèn mở mắt về phía bình phong.

Chỉ thấy ánh đèn vàng hắt lên tấm bình phong chập chờn, phác họa một bóng cao gầy thanh mảnh. Mười tám mười chín tuổi đang độ tráng kiện, khi giơ gáo nước lên dội, đường nét cánh tay rõ ràng dứt khoát. Lý Đào Hoa thậm chí còn thấy yết hầu chuyển động chiếc cổ thon dài .

Lý Đào Hoa ma xui quỷ khiến thế nào, nuốt nước miếng một cái.

Nàng trở mặt trong, cố gắng bình nhịp tim đang đập loạn xạ, chỉ thầm lẩm bẩm trong lòng: Không nha, vai rộng thế mà eo nhỏ ghê.

Tiếng nước ngừng , tiếng bước chân vang lên, Hứa Văn Hồ bước từ bình phong, thở hắt một trọc khí, về xuống nệm trải đất.

Trong phòng yên tĩnh lạ thường, chỉ thấy tiếng thở đều đều.

Hứa Văn Hồ ngửi thấy mùi hương thanh khiết quen thuộc, theo mùi hương sang, thấy Lý Đào Hoa đang lưng về phía .

Hắn do dự mãi, cuối cùng khẽ hỏi: "Đào Hoa, nàng ngủ ?"

"Ngủ ." Lý Đào Hoa ậm ừ trả lời.

Hứa Văn Hồ bật , giọng điệu càng thêm dịu dàng: "Vậy đang chuyện với bây giờ là ai?"

"Là em gái của Lý Đào Hoa, Lý Hạnh Hoa."

Hứa Văn Hồ cũng hùa theo diễn: "Hạnh Hoa cô nương vạn phúc, tại hạ một vấn đề thảo luận cùng cô nương, tiện ."

"Có gì thẳng, xem tâm trạng thế nào mới trả lời."

"Hạnh Hoa cô nương thấy nơi kỳ quái ?"

"Quái chứ, quái ở chỗ thoải mái quá."

Lý Đào Hoa rúc sâu trong chăn êm nệm ấm, cơn buồn ngủ ập đến khiến giọng nàng ngọt lịm như mật ong, thậm chí còn mang chút ý nũng: "Thoải mái thật đấy, năm mươi văn tiêu quá hời ."

Giọng Hứa Văn Hồ trầm xuống, nhưng cũng phụ họa theo: "Phải, hời thật."

Hời đến mức khiến sợ hãi.

Ngoài cửa sổ, tiếng sương đêm rơi tí tách, gõ lòng . Hứa Văn Hồ định thêm gì đó thì Lý Đào Hoa ngủ say, đáp chỉ còn tiếng thở đều đều mềm mại.

Hứa Văn Hồ xuống, một suy tư giây lát. Sự mệt mỏi do đường nhiều ngày ập đến như núi đè, mi mắt trĩu nặng, cũng dần chìm giấc ngủ.

Sáng hôm trời hửng sáng, ba đến tìm Trần Lượng cáo từ, đặc biệt đưa thêm hai trăm văn để cảm tạ.

sự chú ý của Trần Lượng đặt bốn năm trăm văn tiền , ông kinh ngạc Hứa Văn Hồ, sốt sắng : "Việc chính còn xong, vội ?"

Hứa Văn Hồ theo bản năng kinh ngạc hỏi : "Việc chính?"

Trần Lượng : "Chúng bỏ một đống tiền mời ngài đến đây, chẳng là để ngài trừ tà bắt ma cho chúng ."

 

Loading...