Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 75: Anh Thương đến đây, dạt hết ra!
Cập nhật lúc: 2026-06-21 14:18:07
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay là ngày Phương Thương chính thức đun nước dùng đồ kho. Ngoài các loại thịt dùng để nấu nước cốt, còn phần đồ kho chuẩn bán trong ngày hôm nay.
Bên cạnh sườn non, chân gà và đùi gà, Phương Thương còn nhờ bố mua thêm hai cái thủ lợn to bự. Theo quan điểm của , đồ kho mà thiếu món thịt thủ lợn thì còn thể thống gì nữa, đây mới chính là món "ngon, bổ, rẻ" nhất trong các món đồ kho.
Để đảm bảo các nguyên liệu xử lý sơ chế đạt tiêu chuẩn như mong , Phương Thương còn cẩn thận hẳn một bản quy trình chi tiết đưa cho bố. Trong đó ghi rõ rửa sạch đến mức nào, ngâm nước bao lâu để hết m.á.u tanh.
Phương Quân trợn ngược mắt: "Con đúng là coi thường bố quá đáng! Bố con đường đường là một đầu bếp mở quán cơm bao nhiêu năm nay, lăn lộn trong bếp của ông nội con từ hồi bé tí. Mấy cái trò sơ chế lặt vặt với bố chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ."
Thật hiểu lầm ý của Phương Thương .
"Bố ơi, tờ giấy con cho cô Trần xem đấy, chứ chẳng lẽ bố định tự ôm hết đống nguyên liệu ?"
Phương Quân huênh hoang vỗ ngực: "Có tí tẹo đồ ăn thế , bố múa tay loáng một cái là xong ngay, con cứ yên tâm học ."
Phương Thương liếc thau chân gà đầy ắp ngâm trong chiếc chậu inox siêu to khổng lồ, lắc đầu ngán ngẩm. Cậu chỉ nhờ bố mua 10 kg chân gà, kết quả bố thấy thích ăn nên mua luôn 25 kg. Đống chân gà ngập ngụa thế , cái nào cũng cắt móng cẩn thận, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng tin một bố xử lý xong .
Cậu lẳng lặng dán tờ giấy A4 ghi quy trình sơ chế lên cửa sổ. Phương Quân thấy thế thì chẹp miệng, con trai đúng là hết t.h.u.ố.c chữa , tí tài năng là coi lời bố như gió thoảng bên tai.
Đợi con trai khỏi, hùng hổ xắn tay áo lên, hầm hực bắt đầu rửa thịt, bụng bảo nhất định rửa cho thật sạch , để lát con trai về còn lấy le.
Nào ngờ đầu , đập mắt là cái chậu siêu to khổng lồ ngồn ngộn chân gà và mấy cái đầu lợn bự chảng, lập tức thấy nhức đầu. Một dọn chỗ thì đến bao giờ mới xong? Anh dứt khoát đẩy chậu chân gà sang một bên.
Cái món đơn giản chẳng đòi hỏi chút kỹ thuật nào thế , nhất là cứ giao cho cô Trần xử lý. Anh chỉ cần lo rửa sạch hai cái thủ lợn là đủ .
Mới sáng sớm tinh mơ, các cư dân sống ở khu Hoa Viên Hạnh Phúc cũng rục rịch. Họ thèm thuồng suốt mấy ngày nay, ngóng cổ chờ đợi cuối cùng cũng đến ngày thứ sáu. Sáng sớm ăn gì, thấy quán A Quân mở cửa là họ nối đuôi tới tấp hỏi thăm.
"Cô em, tối nay đồ kho bán đúng ?"
"Chị Hân ơi, chị tuyệt đối đừng với em là hôm nay vẫn đấy nhé! Thằng con ba tuổi nhà em nó đang dọn đồ dọa bỏ nhà bụi kìa."
"Bà chủ ơi, cô định hành hạ bọn đến bao giờ nữa hả? Định thèm c.h.ế.t để kế thừa khoản nợ ngân hàng với thẻ tín dụng của chắc?"
Ngô Hân vốn đang định bếp phụ giúp một tay, kết quả là nguyên cả buổi sáng chỉ bận rộn với việc tiếp đón đám hàng xóm láng giềng.
Cô nở nụ cứng đơ mặt, ban đầu còn chủ động lắng mới trả lời. Đến cùng, cứ hễ thấy là cô tua tua một điệp khúc: "Tối nay đồ kho ạ, hoan nghênh quý khách tới nếm thử."
Cuối cùng, cảm thấy cái cảnh con vẹt nhại nhại thật quá sức chịu đựng, cô dứt khoát bê tấm bảng đen nhỏ đặt cửa, sẵn câu trả lời lên đó. Ai dè, xong vẫn cố hỏi cô một câu mới chịu yên tâm.
Ngô Hân bất lực: ... Lần sắm luôn cái loa phát thanh cho rảnh nợ.
Tại trường học, Phương Thương lúc nào cũng thấp thỏm nghĩ về nồi đồ kho của , suốt cả buổi sáng chỉ mong mỏi giờ tan học. dẫu , vẫn cố ép bản lắng bài giảng lớp. Hết cách , nếu học hành t.ử tế sẽ cấm túc khỏi nhà bếp, đành chăm chỉ học tập ngày ngày tiến lên thôi.
Người học giỏi để tìm việc , còn thì học giỏi để mất việc, đúng là ngược đời quá mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-75-anh-thuong-den-day-dat-het-ra.html.]
Cuối cùng thì tiếng chuông báo giờ tan học cũng vang lên. Gần như ngay khi cô giáo dứt lời tuyên bố hết giờ, vắt chân lên cổ lao thẳng cửa. Một nhóm đàn em do Đới Thiên Vũ đầu nắm bắt thông tin hôm nay sẽ đồ kho, nên nhanh nhảu lên dẹp đường.
"Nhanh nhanh lên, Thương đến đây, dạt hết ! Đừng ngáng đường cản trở Thương về nhà, ảnh hưởng tới thời gian đồ kho của đại ca bây giờ!"
"Các bạn tổ ba im đấy, đợi Thương khuất hẵng về."
"Cậu đằng , gọi đấy! Đã bảo đừng ngáng đường Thương cơ mà? Chiều nay ăn đồ kho sớm ?"
Một đám "tiểu " hung hăng chặn hai bên cửa lớp, mạnh bạo ngăn cản những bạn học khác ngoài, để mở một lối thông thoáng vật cản cho Phương Thương. Cái cảnh tượng đó trông hệt như đại ca học đường đang thu tiền bảo kê .
Mí mắt Phương Thương giật giật liên hồi. Cậu liếc thấy vẻ mặt xám xịt của cô giáo Vương, nhưng lòng như lửa đốt lo cho nồi đồ kho ở nhà. Thôi thì c.ắ.n răng liều, giả vờ như thấy, chui tọt qua "đại lộ danh vọng" chuồn thẳng.
Cô giáo Vương dùng bộ ý chí kiềm chế xúc động gào . Thôi bỏ , nể mặt nồi đồ kho, cô sẽ chấp nhặt với đám nhỏ. Dù thì cũng tan học , mấy chuyện khác cũng quan trọng lắm. , thế chứ, là một giáo viên chủ nhiệm bao dung độ lượng!
Phương Thương cắm đầu chạy đằng , đám đàn em lũ lượt bám theo đằng . Rất nhanh chóng, cả đám hòa dòng đông đúc. Đến khi khỏi cổng trường, chỉ còn mỗi Đới Thiên Vũ là vẫn bám trụ bên cạnh .
Với tốc độ nhanh như chớp, Đới Thiên Vũ nhanh tay xí chiếc xe đạp, dắt cho Phương Thương. Cậu nhóc đắc ý quanh một vòng, vênh mặt tự hào.
"Anh Thương, thời khắc mấu chốt vẫn nhờ cậy em thôi. Quả nhiên, em mới là thằng trung thành nhất của ."
Phương Thương đặt một chân lên bàn đạp, bảo Đới Thiên Vũ: "Người em , tối nay phần chú mày một cái đùi gà to bự!"
Nói xong, Phương Thương gò lưng đạp xe lách qua đám đông. lúc , một chiếc SUV màu đen đỗ xịch bên lề đường, cửa xe đột ngột mở tung. Hai gã đàn ông lực lưỡng từ xe nhảy xuống, thấy Phương Thương lập tức lao tới.
Một gã xốc bổng Phương Thương lên, nhét tọt ghế . Gã còn thì tóm lấy chiếc xe đạp, mở cốp xe . Gã quăng chiếc xe đạp trong cốp, đồng thời nhảy tót theo, đóng nắp cốp đ.á.n.h "rầm" một cái, cứ thế trườn từ cốp xe lên băng ghế .
Toàn bộ chuỗi hành động diễn liền mạch lưu loát, mượt mà vô cùng. Tên tài xế ghế lái thấy cốp xe đóng kín bèn đạp thốc ga, chiếc SUV gầm rú lao vút .
Phương Thương chỉ cảm thấy ai đó bế thốc lên nhét xe, bên cạnh còn bá đạo hơn, trườn thẳng từ cốp xe lên. Cậu hoảng hồn cứ tưởng lọt tay băng đảng bắt cóc buôn .
Đang lúc đầu óc còn m.ô.n.g lung hiểu mô tê gì thì một que kem chìa ngay mặt .
"Tiểu Phương Thương, đây, que kem cho hạ hỏa nào, mát mẻ về nhà mới sức đồ kho chứ."
"Chỗ còn dưa hấu với thanh mai ướp lạnh nữa. Cháu cứ từ từ mà ăn, rửa sạch thái sẵn hết đấy, dùng tăm xiên mà ăn nhé."
Phương Thương ngẩng đầu lên . Người đang đưa que kem cho ai khác chính là chú Vương trong khu chung cư, tức là con trai của bác Vương - Vương Cao Quân.
Nhìn lên ghế lái, hóa tài xế là Trương: “đầu gấu trẻ con" trong khu chuyên trị chơi với tụi nhóc tì. Còn ngay bên cạnh , là Liêu Bằng, đồn từng lính xe tăng.
Phương Thương lập tức thở phào nhẹ nhõm, cạn lời : "Chú Vương, Trương, Liêu, mấy đang cái trò gì ! Người dọa là c.h.ế.t đấy, cháu còn tưởng sa tay bọn mổ cướp nội tạng chứ!"
Vương Cao Quân hiền hậu, nụ còn hiền từ hơn cả lúc thấy con đẻ của .
"Làm gì mà căng thế! Bọn chú rảnh rỗi sinh nông nổi, thèm đồ kho quá mà cháu cứ mải học mãi chịu về. Vừa khéo giờ cháu tan học nên chú tiện thể rủ mấy đón cháu luôn đấy mà."