Hoa Đẫm Thành Cẩm Quan - Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-05-25 11:33:24
Lượt xem: 285

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tốc độ của thứ đó khá nhanh, hình thể cũng hề nhỏ, mang đậm dáng dấp của loài thủy quỷ tà túy. Thấm Dao dốc sức bơi một hồi lâu mới miễn cưỡng kéo gần cách với đối phương.

Đáy nước đương nhiên tăm tối hơn bờ nhiều, Thấm Dao vốn hy vọng thể rõ lai lịch của thứ . Thế nhưng nhờ đám cung nhân tiếc công sức chong đèn khắp nơi, ánh sáng hắt xuống mặt nước chiếu rọi cảnh vật đáy rõ mồn một đến bảy tám phần.

Nhờ ánh đèn bờ rọi xuống, Thấm Dao mới phát hiện thứ đó tay chân, hình dáng y hệt con . Hơn nữa, bao phủ bởi một lớp huỳnh quang leo lét, tỏa ánh sáng xanh lè âm u xuống tận đáy nước. Kỳ lạ hơn cả là lúc bơi, động tác của "" vô cùng cứng nhắc, hề dùng tay chân để quạt nước mà lao thẳng tắp về phía một cách cứng đơ. Trông nó chẳng khác nào một con rối gỗ khổng lồ, kẻ nào đó dùng những sợi dây tàng hình kéo . Từ xa , cảnh tượng quỷ dị khôn tả.

Thấm Dao mãi đuổi kịp, nhịp thở dần trở nên rối loạn. Lồng n.g.ự.c tức tối như nổ tung, trong cổ họng cũng dâng lên mùi tanh ngọt. Nàng vội vàng ngoi lên mặt nước, hoa mắt váng đầu thở hổn hển mấy ngụm lớn. Đợi đến khi cảm thấy hô hấp thông suốt, nàng chẳng kịp xem tình hình bờ , lập tức ngụp xuống nước.

Nào ngờ, chỉ trong khoảnh khắc trồi lên đổi khí , khi đáy hồ, phía trống , thứ sớm bốc còn tăm tích.

Thấm Dao tức tối đập nước cái chát, lặn qua lặn tìm kiếm một hồi nhưng chẳng thu hoạch gì. Nàng rõ thứ đó là sinh vật nước thì tất chiếm trọn thiên thời địa lợi nhân hòa, còn chiếc Phệ Hồn Linh nàng mang theo vô dụng khi ở nước. Có cố đuổi theo cũng chẳng xơ múi gì, đành từ bỏ ý định truy tung.

ló đầu lên mặt nước, nàng cẩn thận chạm mắt ngay với một đang bờ.

Người nọ ban nãy thấy động tĩnh bèn , vốn rời bến, nhưng vì sinh nghi nên mới xem xét.

Chỉ nọ kinh ngạc kêu lên: "A Dao?"

Thấm Dao vuốt mớ nước đọng mặt, lúc mới mặt là Lận Hiệu.

Dường như cũng từ hồ nước lên bờ lâu, tóc mai vẫn còn ướt sũng. Hắn chân trần, tay xách đôi hài, đai lưng vẫn thắt , chiếc áo choàng màu lam ngọc mở hờ hững, để lộ lớp áo trong màu trắng như tuyết.

Mặt nước lấp loáng hắt bóng lên mặt , khiến làn da vốn dĩ trắng trẻo nay càng thêm sạch sẽ, đôi môi mỏng đỏ thắm, cặp mắt đen láy như ngọc đen.

Khi rõ tình trạng của Thấm Dao, tiên là sửng sốt, đó mặt đỏ bừng, ngoắt đầu quát khẽ hai gã cận vệ phía : "Lui xuống hết !"

Thường Vanh và Ngụy Ba sợ tới mức run rẩy, dám xuống nước thêm một cái nào. Bọn họ vội vàng cúi đầu lùi sang một bên, chỉ hận thể rụt cổ cho nhanh để Thế t.ử khỏi khó chịu trong lòng.

Hai tên chuồn lẹ xa, vô cùng tự giác đảm nhận nhiệm vụ gác cổng, chặn lối để phòng ngừa kẻ điều hấp tấp xông tới.

Thấm Dao ngẩn một hồi lâu mới phản ứng , vội vàng chìm xuống nước, che chắn cơ thể kín mít, chỉ để lộ mỗi cái đầu mặt nước.

Cả hai đều cảm thấy tự nhiên, riêng Thấm Dao càng thêm bối rối.

May , phong khí triều đại khá cởi mở, nữ t.ử thường coi việc để lộ da thịt là . Cảnh tượng Thấm Dao chỉ mặc mỗi chiếc yếm như cũng tính là quá hiếm gặp, đến mức khiến hổ tột cùng đến độ còn mặt mũi ai.

Trầm mặc một lát, cuối cùng Thấm Dao bỗng nhớ tới chuyện quan trọng , cố vẻ trấn định mở miệng: "Thế tử, nước quái vật! Ta đuổi theo một đoạn dài, khó khăn lắm mới đến chỗ , nhưng cẩn thận để nó trốn thoát."

Lận Hiệu lơ đãng hỏi : "Tà túy ?"

Trong đầu lúc tràn ngập dáng vẻ đường cong linh lung cùng làn da trắng như tuyết xẹt qua mắt ban nãy. Tâm trí đang chạy chơi, lọt tai mấy lời Thấm Dao .

Thấm Dao kỳ quái Lận Hiệu, lặp : "Thế tử, nước tà túy, e rằng lát nữa nó sẽ . Ngài cần thông báo cho một tiếng, bảo bọn họ đừng đến suối Ngọc Tuyền tắm gội nữa."

Lận Hiệu rốt cuộc cũng hồn, kinh ngạc hỏi: "Dưới suối tà túy?"

Thấm Dao gật đầu: "Hơn nữa hành tung của thứ đó cực kỳ kỳ quái, giống bầy thủy quái thông thường, cũng giống quỷ mị bình thường. Ta e rằng nó chỉ ẩn nấp nước mà chừng còn lên bờ hại . Đáng tiếc bây giờ trời quá muộn, lập tức xuống núi là điều thể... Thế tử, đêm nay e là ngài tăng cường tuần tra, vạn phần cẩn thận, tránh để tà túy đó thừa cơ loạn."

Sắc mặt Lận Hiệu chuyển sang vẻ nghiêm túc: "Tuy nay từng núi Ngọc Tuyền yêu ma, nhưng nếu chính mắt nàng thấy, tin rằng tà túy đó tuyệt đối từ trời rơi xuống, phần nhiều là lai lịch. Ta sẽ sai sắp xếp ngay."

Nói xong, ánh mắt lướt qua Thấm Dao, chần chừ một lát hắng giọng : "A Dao, nếu quái vật sẽ còn , nàng ngâm nước mãi cũng . Hay là để kéo nàng lên bờ, nàng mặc tạm y phục của ở đây đợi, sẽ sai mang y phục tới cho nàng."

Thấm Dao liếc chiếc áo choàng màu lam ngọc hoa văn phức tạp , mặt mày bỗng chốc đỏ ửng, vội vàng đáp: "Không cần cần! Vừa mải đuổi theo quái vật, kịp tiếng nào với đồng môn. Nếu lâu thấy mặt, bọn họ sẽ lo lắng gặp chuyện may mất. Ta vẫn nên bơi theo đường cũ về thì hơn, kẻo các nàng tìm khắp nơi."

Bị từ chối, tuy nét mặt Lận Hiệu hề tỏ vẻ hổ, nhưng trong lòng khó tránh khỏi chút thất vọng. Khó khăn lắm mới ở riêng với Thấm Dao, nỡ cứ thế để nàng .

Thấy Thấm Dao toan lặn xuống nước, vội cất tiếng: "Tà túy thường bản lĩnh che mắt . Ta và thuộc hạ đều là mắt trần xác phàm, dễ gì thấu mánh khóe của chúng. Lát nữa e rằng vẫn cần nàng âm thầm trợ giúp bố trí phòng vệ."

Động tác của Thấm Dao khựng , nàng gật đầu: "Ta về dọn dẹp một chút, lát nữa sẽ tìm ngài. Chỉ là, chốc nữa chúng gặp ?"

Lận Hiệu ngẫm nghĩ một lát đáp: "Chỗ cách tẩm cung của xa, lát nữa nàng cứ tới thẳng đây . Tới lúc đó sẽ sai Thường Vanh tìm nàng. Dọc đường đều dọn đường, tuyệt đối sẽ ai phát hiện."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/hoa-dam-thanh-cam-quan/chuong-63.html.]

Thấm Dao , nghi ngờ liếc Lận Hiệu. Nàng luôn cảm thấy chỗ nào đó sai sai. Rõ ràng là hợp sức đối phó tà túy, miệng Lận Hiệu biến thành hai lén lút hẹn hò thế ?

tình thế hiện tại cho phép nàng nghĩ nhiều. Ra ngoài lâu, nếu còn về, Vương Ứng Ninh và Bùi Mẫn sẽ sốt ruột thế nào. Hạ Nguyên và Trần Du Kỳ hạng hiền lành gì, chỉ sợ sẽ sinh thêm rắc rối, vì thế nàng bèn gật đầu: "Vậy quyết định thế nhé."

Nói xong, nàng lặn tuột xuống nước, nhanh chóng bơi ngược về phía cũ.

Lận Hiệu tiếp tục đực tại chỗ theo bóng dáng Thấm Dao, cho đến khi còn thấy những bọt nước li ti gợn lên mặt hồ nữa mới xoay về.

Thường Vanh và Ngụy Ba ban đầu tưởng Lận Hiệu sẽ nán trong rừng lâu, ngờ nhanh như , hơn nữa bên cạnh chẳng thấy bóng dáng Cù tiểu thư . Cả hai lấy lạ, hỏi thăm xem nàng đường nào, nhưng nghĩ nghĩ , cuối cùng vẫn dám liều.

Lận Hiệu về tẩm cung y phục, đeo thanh kiếm Xích Tiêu ngang hông, sai Thường Vanh truyền lời cho Hứa Thận Minh và những khác, hạ lệnh ai đến suối Ngọc Tuyền tắm gội nữa. Còn thì về phía tiền điện, định bẩm báo chuyện với Hoàng thượng.

Hoàng thượng xuất cung , chỗ dựa duy nhất là các võ tướng của Ngự lâm quân. Do đó lúc bố phòng vực dậy mười hai phần tinh thần, cực kỳ thận trọng, tuyệt đối để xảy bất cứ sai sót nào.

Chỉ là Hoàng thượng xưa nay chán ghét những lời đồn đại về yêu ma quỷ quái. Nếu đường đột đến bẩm báo chuyện thủy quái mà Thấm Dao nhắc tới, ngài những tin mà e rằng còn nghi ngờ kẻ tâm địa khó lường, mượn cớ tung yêu ngôn hoặc chúng. Từ đó sẽ rước thêm rắc rối đáng cho Thấm Dao. Bởi , chuyện cần diễn đạt theo một cách khác.

Vừa suy nghĩ, bất tri bất giác đến tận cùng hoa viên, rẽ qua khúc quanh nhỏ phía thể thấy lan can bằng bạch ngọc của tiền điện.

Nơi cây cối rậm rạp, che khuất cả bầu trời, cho dù là ban ngày cũng ít qua , lúc càng thêm phần âm u rùng rợn. Cung nhân lúc tuần đêm vì sợ hãi nên cũng hiếm khi bước tới đây.

Lận Hiệu cúi đầu theo đuổi suy nghĩ, định rẽ qua ngã rẽ thì bỗng phía vang lên tiếng gió rít ào ào, dường như thứ gì đó xé gió lao thẳng về phía lưng .

Sắc mặt Lận Hiệu trầm xuống. Không kịp đầu, gập né sang một bên cực nhanh, đồng thời lập tức rút kiếm, đ.â.m một nhát thật mạnh trung bên hông.

Thứ va kiếm Xích Tiêu, tức thì phát một tiếng kêu quái dị trầm đục. Một cơn gió yêu quái kẹp theo lạnh thấu xương lùi dạt sang một bên.

Lận Hiệu rõ thế thoái lui của thứ đó, lập tức vận khí tung đuổi bám gắt gao. Theo dấu đến tận cùng con đường nhỏ, ngay khi đối diện với bức bình phong che cửa, cơn gió quái lạ bỗng bẻ lái biến mất tăm mất tích.

Lận Hiệu buộc dừng bước, ngưng thần quan sát. Đang định nâng kiếm lục soát tỉ mỉ thì chợt ở khúc cua vang lên tiếng bước chân.

Hắn đầu , bèn thấy Phó thống lĩnh Ngự lâm quân Hứa Thận Minh đang từ lối rẽ tới.

Lận Hiệu trơ mắt khuôn mặt Hứa Thận Minh từ trong tối chuyển sang sáng, dần dần hiển lộ rõ ràng ánh đèn. Hắn bất động thanh sắc đ.á.n.h giá đối phương từ đầu đến chân một lượt, mới cất lời: "Hứa thống lĩnh."

"Thế tử." Hứa Thận Minh tiến lên hành lễ với Lận Hiệu, nghiêm mặt : "Vừa Thường hộ vệ bên cạnh ngài truyền lời, Thế t.ử việc triệu tập các tướng lĩnh?"

"Ừm." Lận Hiệu gật đầu, chăm chú thêm một cái, bỗng hỏi: "Vừa lúc ngươi tới đây, thấy thứ gì kỳ lạ ?"

Ánh mắt Hứa Thận Minh chợt lóe, bày vẻ kinh ngạc đáp: "Không thấy. Thế tử, xảy chuyện gì ?"

Lận Hiệu im lặng một lát, chậm rãi : "Không gì, chúng cứ đến tiền điện ."

Vừa , để ý thanh kiếm Xích Tiêu bên hông. Thấy bảo kiếm im bất động, dị trạng gì, đành gác nghi ngờ, xoay cất bước.

...

Lại đến Thấm Dao, nàng mải miết bơi một mạch về nơi các thiếu nữ tụ tập ban nãy. Quả nhiên thấy nhóm Bùi Mẫn, Vương Ứng Ninh đang cuống cuồng như kiến bò chảo nóng, chuẩn sai tìm .

Thấy Thấm Dao đột ngột nhô lên từ nước, Bùi Mẫn ban đầu giật thót tim, đó bơi đến, lo lắng tóm lấy cánh tay nàng: "Vừa tỷ thế? Sao chẳng tiếng nào, bọn tưởng tỷ đuối nước chứ! Sợ đến hồn vía lên mây đây !"

Thấy nàng chân tình lưu lộ, trong mắt ngập tràn vẻ lo âu, Thấm Dao bất giác cảm thán Bùi Mẫn đúng là ngoài lạnh trong nóng. Nàng vội thanh minh: "Ban nãy suối đông quá, thấy ngột ngạt nên mới bơi loanh quanh một chút, nào dám bơi xa ."

Sắc mặt Vương Ứng Ninh cũng chẳng dễ coi chút nào. Nàng kéo Thấm Dao quan sát từ đầu đến chân, hiếm khi tỏ vẻ trách móc: "Từ nay dọa như thế nữa nhé."

Thấy Thấm Dao vẫn bình an vô sự, tảng đá đè nặng trong lòng Bùi Mẫn rốt cuộc cũng gỡ xuống. Nàng sang với hai : "Người hết , chúng cũng về thôi."

Thấm Dao lúc mới phát hiện trong suối chỉ còn ba các nàng, bóng dáng đám Hạ Nguyên và Lan Vương phi sớm bốc khỏi mặt hồ. Nàng bèn hỏi: "Bọn họ ? Về hết ?"

Ban nãy hạ nhân của Lan Vương phi vỡ món đồ Hạ Nguyên yêu thích nhất, cảnh tượng khó coi đến , e là khó mà dàn xếp êm xuôi trong chốc lát, tự dưng bãi binh tắt lửa thế ?

Bùi Mẫn và Vương Ứng Ninh liếc một cái, khẽ tai Thấm Dao: "Về phòng chi tiết cho tỷ ."

 

Loading...