Gả Xuân Quang - Chương 87
Cập nhật lúc: 2026-03-24 11:58:49
Lượt xem: 168
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khắp phủ Nhạc Châu đều là cấm quân.
Chung Gia Nhu bố trí ở trong một tiểu viện phía chủ viện của Hoắc Thừa Bang. Trong viện còn gia quyến mười mấy của Tri châu. Nhờ phận tôn quý Hoắc Thừa Bang dặn dò chiếu cố, nàng chẳng thiếu thốn thứ gì.
Trời sập tối mang nước nóng và y phục gấm vóc đến. Chung Gia Nhu cởi bỏ bộ váy áo vải thô, ngâm thùng tắm, những vết đỏ n.g.ự.c vẫn phai mờ. Nàng cố ý ngâm nước nóng lâu hơn một chút, mong cho những dấu vết mau chóng biến mất.
Xuân Hoa và Thu Nguyệt hầu hạ nàng tắm gội, vẫn như thường lệ lấy sáp thơm mà Tri châu phu nhân mang tới thoa lên da thịt nàng. Chung Gia Nhu cũng thả lỏng, lười biếng nhoài giường mỹ nhân. Cơ thể xe ngựa xóc nảy mệt mỏi suốt mấy đêm liền, Thích Việt giày vò đến mức sắp rã rời, cuối cùng cũng chợp mắt nghỉ ngơi một lát.
Nàng mơ màng nhắm mắt, nửa tỉnh nửa mê vẫn quên trăn trở thương thế của Thích Việt, bèn dặn dò hai tỳ nữ: "Lang quân dễ phát sốt, nếu ban đêm ngài bệnh thì nhớ gọi dậy."
Xuân Hoa .
Chung Gia Nhu nhắm nghiền mắt, lầm bầm dặn tiếp: "Chiếc thẻ gỗ giấu cho kỹ, nơi là phủ Nhạc Châu đấy."
Xuân Hoa khẽ đáp: "Vâng, nô tỳ cất sát trong áo lót ."
Chung Gia Nhu cũng chẳng đang nghĩ đến chuyện gì, khẽ bật khúc khích, nghiêng ôm lấy lớp chăn gấm mềm mại chìm giấc ngủ.
...
Sáng hôm tỉnh giấc, Chung Gia Nhu ngủ một giấc vô cùng khoan khoái.
Xuân Hoa và Thu Nguyệt bưng nước nóng tới hầu hạ nàng rửa mặt, cất giọng báo cáo rằng đêm qua Thích Việt gì khó chịu, Tống Thế Hoành phát sốt, tình hình của Tống Thanh cũng tiến triển .
Chung Gia Nhu đến thỉnh an Hoắc Thừa Bang. Biết nàng ở đây buồn chán, y bèn ban cho nàng vài cuốn sách.
Chung Gia Nhu nhận lấy: "Đa tạ Điện hạ."
"Đã thăm Ngũ lang ?" Hoắc Thừa Bang hỏi.
"Vẫn ạ, thần nữ đến thỉnh an Điện hạ ."
Hoắc Thừa Bang nhạt giọng: "Trong thành Nhạc Châu hiện chừng hơn ngàn tên Hoàng Cân quân. Muội cứ an tâm ở đây vài ngày, tuyệt đối khỏi phủ. Đợi Nhạc Châu an , sẽ phái đưa về Thanh Châu."
Chung Gia Nhu cúi đầu tạ ân, đó mới đến tiền viện, nơi ở của các tướng lĩnh cấm quân để thăm Thích Việt.
Thích Việt cần ngoài thao luyện, Hoắc Thừa Bang đặc cách cho dưỡng bệnh ba ngày. Hắn khoác một chiếc cẩm bào màu huyền bên ngoài lớp áo trong màu trắng, mái tóc đen búi bằng trâm bạc xõa hờ hững vai, dáng vẻ ốm đau vơi bớt mấy phần nhuệ khí ép ngày thường.
Chung Gia Nhu ngoài cửa , cũng mím môi , rằng, tiếp tục cúi đầu cầm bút chữ.
Chẳng đang thư cho ai, Chung Gia Nhu đợi một bên, chờ đặt bút xuống mới lên tiếng: "Thương thế của lang quân ?"
"Thái y bảo tịnh dưỡng ba ngày là miệng vết thương sẽ khép ."
Làm gì chuyện lành nhanh đến thế, chẳng qua là quy định trong quân doanh ép buộc thôi. Thích Việt hỏi : "Điện hạ dặn dò nàng điều gì ?"
"Điện hạ bảo cứ an tâm ở , khỏi phủ, đợi xử lý xong Hoàng Cân quân sẽ đưa về Thanh Châu."
Thích Việt liếc ngoài, tên cấm vệ canh gác ngoài cửa thức thời bềnh bồng khép cửa phòng . Trong phòng lúc chỉ còn Chung Gia Nhu và Xuân Hoa, nàng hỏi: "Chàng chuyện ?"
"Ừ, tấm thẻ gỗ của nàng cứ để chỗ , giữ cho."
Chung Gia Nhu ngập ngừng: "Không cần , thể tự cất kỹ. Chàng giữ là vì cho , nhưng nếu lỡ lục soát ở chỗ , hậu quả còn nghiêm trọng hơn là ở chỗ . Lang quân yên tâm , sẽ lấy nó ."
Thích Việt mím chặt môi mỏng, ánh mắt nàng đăm đăm.
Chung Gia Nhu hỏi: "Chàng vẫn tin ?"
Hắn trầm giọng: "Điện hạ vẫn một mực tận diệt đám Hoàng Cân quân , nàng thể cho một tín vật ? Ta lén khuyên hàng."
Chung Gia Nhu sửng sốt, lập tức hiểu ý định của Thích Việt. Nàng do dự một chút bảo Xuân Hoa lấy tấm thẻ gỗ đưa cho . Xuân Hoa vòng cánh cửa tủ để lấy. Thích Việt bọn họ giấu giếm chẳng dễ dàng gì, bèn lịch sự mặt chỗ khác để tránh hiềm nghi.
Xuân Hoa lấy thẻ gỗ , đưa cho Chung Gia Nhu. Nàng hạ giọng hỏi Thích Việt: "Bọn họ dường như lên tới cả ngàn , bảo vệ họ?"
"Ta sẽ nghĩ cách."
Chung Gia Nhu sâu đôi mắt sâu thẳm , dường như nảy sinh một niềm tin vô cớ dành cho nam nhân . Hắn chỉ cần buông một câu đơn giản, nàng liền tin nhất định . Nàng đặt thẻ gỗ lên bàn .
Thích Việt nhặt lên, ngón tay vuốt ve bốn chữ "Mưa thuận gió hòa" khắc miếng gỗ thô sơ. Chung Gia Nhu nhất thời ngẩn ngơ, ngắm nam nhân mang lòng thương xót chúng sinh mắt. Hắn còn mang dáng dấp của một đấng nam nhi vì nước vì dân hơn cả Hoắc Thừa Bang.
Dường như nàng bao giờ chịu công nhận những điểm của Thích Việt. Trước ở hậu trạch Thích gia, nàng chỉ một mực chán ghét sự thô lỗ, mãng phu của , ghét chẳng hiểu thi thư phong nguyệt là gì. đời , thứ đáng giá hơn cả phong hoa tuyết nguyệt, xưa nay vẫn luôn là mưa thuận gió hòa, thiên hạ thái bình.
Thích Việt cất tấm thẻ gỗ , tầm mắt từ từ dời từ khuôn mặt nàng xuống .
Chung Gia Nhu chút khó hiểu, theo ánh mắt rơi xuống n.g.ự.c . Cổ áo nàng vẫn ngay ngắn. Hôm nay nàng mặc loại lụa là mỏng nhẹ, đắt tiền. Tiết xuân ấm áp, đáng lẽ nàng thể mặc những chiếc áo yếm xinh . Đại Chu cũng đang thịnh hành kiểu nữ t.ử mặc áo yếm kết hợp với áo khoác mỏng bên ngoài, càng tôn lên dáng vẻ yêu kiều thướt tha. vì che những vết đỏ do Thích Việt giày vò để hôm , nàng đành mặc loại áo giao lĩnh kín cổng cao tường .
Hai má Chung Gia Nhu nóng ran. Nàng hiểu ánh mắt càn rỡ đến . Lúc đó cứ tưởng tất cả chỉ là mộng, đáng lý quên sạch chứ. Nàng vội lưng : "Ta đây, lang quân cứ an tâm dưỡng bệnh ."
"Ừ." Thích Việt nhàn nhạt đáp , thương tích nên cũng dậy tiễn nàng.
...
Phủ Nhạc Châu một mảnh thái bình.
Ở đây ba ngày, kỳ nghỉ dưỡng bệnh của Thích Việt hết, mặc giáp sân thao luyện. Chung Gia Nhu tuy lo lắng sẽ phát sốt như mấy , nhưng cũng chỉ dám hành lang lẳng lặng luyện binh, giấu kín nỗi lo âu tận đáy mắt.
Trở về phòng, Chung Gia Nhu lôi sách mà Hoắc Thừa Bang đưa . Nắng xuân ấm áp rực rỡ, loáng thoáng thấy tiếng đùa giòn giã của các công tử, tiểu thư nhà Tri phủ vẳng từ ngoài sân, mang theo chút ấm của ngày xuân tươi .
Xuân Hoa từ viện rón rén tới: "Cô nương, nô tỳ vẫn ngoài ."
Chung Gia Nhu cau mày: "Thôi bỏ , uống chắc cũng ." Nàng vốn định sai Xuân Hoa ngoài mua một thang t.h.u.ố.c tránh thai. phủ Nhạc Châu canh phòng cực kỳ nghiêm ngặt, đều ghi chép sổ sách. Chỉ Thích Việt là tự do , mà nàng thì đời nào dám nhờ mua loại t.h.u.ố.c đó.
Xuân Hoa cũng an ủi: "Cô nương yên tâm, đây ma ma cũng từng dạy bảo nô tỳ . Ma ma mấy ngày đó, hiếm nữ t.ử mới thai, dễ dính bầu ạ."
Chung Gia Nhu gật đầu, cũng để tâm đến chuyện nữa. Bây giờ Thích Việt thuyết phục đám Hoàng Cân quân, nàng chỉ âm thầm cầu nguyện trong lòng mong vạn sự hanh thông, đừng để những bá tánh lưu lạc thực sự bỏ mạng lưỡi đao luật pháp.
Tiết trời tươi , Chung Gia Nhu hiếm khi hai ngày thảnh thơi nên cứ an tâm mà sách. Nàng nào giữa chốn thanh bình , nguy hiểm rình rập tứ bề.
Tất cả chỉ vì Dư Tổ Tân nghĩ một độc kế, mà mục tiêu liên quan đến nàng.
Nghĩa quân vốn xuất từ nông phu và nạn dân, trộn tầng lớp bần nông đáy xã hội là chuyện quá đễ dàng. Bởi mấy ngày nay của Hoắc Thừa Bang đào ba tấc đất cũng tìm tông tích đám phản tặc .
Dư Tổ Tân liền sai một binh lính cải trang thành lưu dân, ăn mày, tản mác khắp các hang cùng ngõ hẻm ở Nhạc Châu để thám thính tin tức. Lùng sục liền ba ngày, cuối cùng cũng manh mối. Bọn chúng tóm vài tên sơn tặc từng trốn thoát khỏi tay Hoàng Cân quân. Đám sơn tặc nơi ẩn náu của nghĩa quân, Dư Tổ Tân lập tức dẫn binh tới bủa vây, nhưng đám Hoàng Cân quân giảo hoạt kịp thời cao chạy xa bay.
Tên sơn tặc sợ Dư Tổ Tân lấy mạng , hèn nhát quỳ rạp xuống đất, khai tuốt tuồn tuột những gì về Hoàng Cân quân. Thậm chí mỗi ngày nghĩa quân cướp mất của chúng bao nhiêu mối ăn, cũng khai báo chi tiết.
Tên sơn tặc liến thoắng: "Nhất là hôm nọ, bọn tiểu nhân cướp của một nữ quyến quan gia. Con ả đó như tiên nữ giáng trần, cả phát sáng. Tên Thiệu Tam đến rớt cả tròng mắt, nhất kiến chung tình với ả! Hắn cứu ả từ đao của tiểu nhân, ả tên là gì nhỉ... cháu gái của Chung các lão?!"
Nghe đến đây, Dư Tổ Tân còn gì mà hiểu. Chung Gia Nhu là cháu gái của Chung các lão, vị mỹ nhân như tiên nữ giáng trần trong truyền thuyết đó.
Tại chính sảnh, Hoắc Thừa Bang Dư Tổ Tân bẩm báo, đôi mắt sâu hoắm trầm ngâm lời nào, nhưng gương mặt uy nghiêm đầy khí ngập tràn nộ khí.
Dư Tổ Tân hùa : "Tên sơn tặc đó hề ngài yêu thương Chung Nhị cô nương, nhưng rõ phận cháu gái Chung các lão, lời ắt hẳn là thật. Xin Điện hạ chấp thuận mưu kế của thuộc hạ! Để phòng ngừa rủi ro, xin Điện hạ hãy điều Thích thống lĩnh nơi khác!"
Sảnh đường tĩnh lặng như tờ, Hoắc Thừa Bang mở miệng. Một oai phong của bậc thiên tử, lúc im lặng mới là lúc khiến kinh hãi bất an nhất. Hồi lâu , y mới lạnh lùng lên tiếng: “Cô coi Gia Nhu như ruột thịt, Ngũ lang là binh của Cô. Các ngươi đấu đá lục đục với , Cô nhắm mắt ngơ , nhưng ngươi hiểu rằng, Cô thích bên cạnh chướng khí mù mịt ."
Dư Tổ Tân lớn hơn Thích Việt hai tuổi, theo hầu Hoắc Thừa Bang Thích Việt hai năm, mà sự tín nhiệm của Hoắc Thừa Bang dành cho y chẳng bằng một góc Thích Việt. Đương nhiên y chớp lấy cơ hội để lật đổ kẻ thù. Hoắc Thừa Bang thừa hiểu tâm lý nóng lòng lập công của Dư Tổ Tân, nhưng Thích Việt dẫu cũng là một binh đắc lực của y, y thích bên cạnh toan tính lưng.
Dư Tổ Tân chút hoảng sợ, vội vã lĩnh mệnh: "Thuộc hạ hiểu rõ tâm ý của Điện hạ, thuộc hạ cam tâm tình nguyện thề sống c.h.ế.t theo Điện hạ!"
Lúc Hoắc Thừa Bang mới buông lời: "Đi ."
...
Chẳng bao lâu , mặt trời ngả bóng về tây, ráng chiều nhuộm đỏ cả góc trời.
Chung Gia Nhu nội thị Bách Anh gọi đến tiền viện thỉnh an Hoắc Thừa Bang.
"Điện hạ, ngài gọi thần nữ việc gì sai bảo ?"
"Cô chuẩn bái phỏng Vân Phong cư sĩ. Hồi nhỏ từng thuộc lòng thi tập của cư sĩ, nên gọi cùng."
Chung Gia Nhu mừng thầm trong , vô cùng nguyện ý. Vân Phong cư sĩ là một vị thi tiên ở ẩn, màng thế sự. Thuở thiếu thời Chung Gia Nhu thơ của , theo tổ phụ du ngoạn cũng từng diện kiến cư sĩ một . Vân Phong cư sĩ thể coi là bậc tiền bối vỡ lòng thơ từ cho nàng.
Ngồi chung xe ngựa với Hoắc Thừa Bang, Chung Gia Nhu dàn hộ vệ theo thấy bóng dáng Thích Việt, bèn lên tiếng hỏi: "Bây giờ Hoàng Cân quân trong thành vẫn bắt, chuyến chúng chỉ mang theo mười mấy mặc thường phục, liệu an ? Lang quân theo âm thầm bảo vệ ạ?"
"Ừ." Hoắc Thừa Bang mím môi, đặt một quân cờ đen xuống bàn cờ.
Chung Gia Nhu lúc mới yên tâm, hầu cờ Hoắc Thừa Bang trong xe ngựa. Nàng cầm quân cờ trắng, nào bàn cờ , bản nàng cũng chỉ là một quân cờ thí mạng.
Xe ngựa chầm chậm lăn bánh qua những con đường mòn chốn thôn quê. Hoắc Thừa Bang ngẩng đầu lên, chợt : "Hồi nhỏ theo Chung các lão nhiều nơi nhỉ."
"Bẩm Điện hạ, Gia Nhu từng theo tổ phụ một vài nơi, lúc nhỏ vinh hạnh diện kiến cư sĩ ở Ngân Châu."
"Chung các lão bá tánh dân gian kính trọng, tung hô là Phật sống. Những năm tháng Chung lão tuần thú, bá tánh hàm oan đều quỳ lạy viện kêu oan, Chung lão giỏi phá án. Ở Hồ Châu còn cả miếu thờ Chung lão, cứ đến ngày giỗ là dân chúng tấp nập đến tế bái." Hoắc Thừa Bang tiếp: “Sự tôn vinh đó, e là phụ hoàng mỗi khi xuất hành cũng từng trải qua."
Chung Gia Nhu lập tức bỏ quân cờ xuống, quỳ rạp xuống sàn xe. Chiếc xe hai ngựa kéo vốn dĩ rộng rãi, nhưng khi nàng phủ phục xuống bỗng chốc trở nên chật chội bức bối.
Chung Gia Nhu hiểu ngụ ý của Hoắc Thừa Bang, chỉ cảm thấy những lời thốt thật nên. Tổ phụ qua đời , qua miệng Hoắc Thừa Bang mang theo sự chất vấn về việc "công cao lấn chủ"? Huống hồ tổ phụ cả đời vì nước vì dân, ngay cả lúc lâm bệnh vẫn dốc sức tuyến đầu trị thủy.
"Điện hạ, ngài lời gièm pha khó nào ? Hay là Gia Nhu lỡ lời, khiến ngài phật ý?"
Hoắc Thừa Bang đáp, chỉ nhặt quân cờ trắng mà y ăn lên.
Chung Gia Nhu giờ đây cực kỳ chán ghét việc đối mặt với hoàng gia. Với Thừa Bình Đế, nàng chống đỡ long uy của bậc đế vương. Với Hoắc Lan Quân và Hoắc Thừa Bang, nàng cũng nơm nớp lo sợ ứng phó. Việc ép ở phủ Nhạc Châu là sự tình bất đắc dĩ.
Không gian trong xe yên ắng đến rợn . Những kẻ sinh trong hoàng gia luôn thích dùng sự tĩnh mịch để ép đối phương tự rối loạn tâm trí.
Xe ngựa xóc nảy một cái, mấy quân cờ bàn lăn lóc rơi xuống. Chung Gia Nhu vội vàng nhặt lên, dám ngẩng đầu, chỉ cung kính dâng bằng hai tay. Nàng chẳng phạm gì, là Thích Việt sai chuyện gì? Lúc chỉ đành tuân thủ phép tắc, cúi đầu quỳ gối, đầu gối bắt đầu đau nhức tê dại.
"Đến nơi , bình ." Mãi đến khi xe ngựa đột ngột dừng , Hoắc Thừa Bang mới lạnh nhạt mở lời.
Chung Gia Nhu trút một thở dài trong lòng. Vốn định đợi Hoắc Thừa Bang xuống , nhưng thấy y vẫn ngay ngắn, hiệu cho nàng xuống . Nàng đành vịn đôi chân quỳ đến tê dại, run rẩy bước xuống xe.
Đập mắt là những rặng núi hoang vu nối tiếp , đồi trọc trơ trọi chỉ còn lác đác vài cái cây rụng hết lá. Xa xa tuy vài nếp nhà dân lưa thưa, nhưng tuyệt nhiên thấy khói bếp.
Bách Anh khom , mời nàng lên cỗ kiệu bộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ga-xuan-quang/chuong-87.html.]
Chung Gia Nhu quanh chỉ thấy mỗi một chiếc kiệu, đầu về phía xe ngựa: "Thái t.ử điện hạ ?"
Hoắc Thừa Bang đáp, cũng chẳng chịu xuống xe.
Chung Gia Nhu thầm kêu . Đôi mắt nàng lưu chuyển, lẳng lặng quan sát xung quanh, nhưng chẳng điểm gì bất thường, cũng chẳng Thích Việt đang nấp trong bóng tối như lời Hoắc Thừa Bang .
Nàng hoang mang về phía rèm xe: "Thừa Bang ca ca, ngài xuống xe ?"
"Gia Nhu, lên kiệu." Giọng uy nghiêm của Hoắc Thừa Bang chút gợn sóng.
Bách Anh hiệu cho cấm vệ thường phục hai bên cưỡng ép Chung Gia Nhu lên kiệu.
"Thừa Bang ca ca?!" Tiếng gọi của nàng đứt đoạn trong sự kìm kẹp thô bạo của bọn lính tráng.
Bị ép lên cỗ kiệu , trong đầu Chung Gia Nhu vận chuyển với tốc độ chóng mặt. Sao thành thế ? Hoắc Thừa Bang đến Nhạc Châu là để tiễu trừ Hoàng Cân quân, lẽ nào y đưa nàng ngoài để bái phỏng vị thi tiên cư sĩ nào đó, mà mục đích thực sự là nhằm Hoàng Cân quân? Nàng gần như thể lờ mờ đoán trúng kế của Hoắc Thừa Bang, trở thành con mồi nhử địch.
Nàng vội tháo túi thơm bên hông, lấy loại hương phấn đặc chế mà Hình Thư cho nàng rải xuống đất ám hiệu, nhưng dường như quá muộn.
Từ đằng xa bỗng truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng la hét, tiếng bước chân rầm rập. Đám cấm vệ đặt kiệu xuống, kéo Chung Gia Nhu xuống đất, chĩa kiếm chắn mặt nàng. Nhìn bề ngoài thì giống như đang bảo vệ, nhưng thực chất là đang khống chế nàng.
Và Chung Gia Nhu cũng thấy đám Hoàng Cân quân đang ầm ầm xông tới, dẫn đầu là Thiệu Bỉnh Chu. Nàng tại họ kéo đến đây, chỉ thấy đám đông đen kịt càng đến gần, nét lo lắng mặt họ càng hiện rõ. Rất nhiều gương mặt quen thuộc nàng từng gặp hôm tìm Thôi Du Lâm trong doanh trại của họ.
"Đám thôn dân to gan từ tới, còn mau lùi !" Chung Gia Nhu hét lớn. Nàng trúng kế, giờ phút nàng hiểu rõ tất cả. Hoắc Thừa Bang dùng nàng mồi nhử để dụ đám Hoàng Cân quân chui đầu lưới. Vậy còn Thích Việt thì ? Hắn đang trốn trong bóng tối ? Hắn chuyện ?
Giọng nàng vốn thanh thoát, nhỏ nhẹ, dù gào thét đến mấy cũng nhanh chóng gió chiều thổi bạt giữa cánh đồng hoang vu . Vô binh lính mặc áo giáp từ bốn phương tám hướng đổ ập tới, lao c.h.é.m g.i.ế.c cùng đám Thiệu Bỉnh Chu.
Chung Gia Nhu định lao đến xe ngựa của Hoắc Thừa Bang để cầu xin, nhưng hai tên cấm vệ kìm chặt.
Thiệu Bỉnh Chu cầm giáo lưng ngựa, c.h.é.m g.i.ế.c binh lính đăm đăm về phía nàng, dường như xác nhận nàng bình an vô sự thì mới an tâm chiến đấu tiếp.
Chung Gia Nhu gào lên: "Mau chạy !"
tiếng thét xé lòng cũng tiếng binh khí va chạm dập vùi.
Một thiếu niên quen mặt ngã gục xuống. Chung Gia Nhu nhớ rõ tuổi đời còn nhỏ. Hôm đó lúc nàng ăn cơm, bọn họ còn đùa trêu chọc vì cấp ngựa cho , khen đôi chân chạy nhanh thoăn thoắt. Thế nhưng giờ đây, thiếu niên quen thuộc ngã gục mắt Chung Gia Nhu, vĩnh viễn thể bò dậy nữa, lấy đôi chân chạy nhanh đây.
Lại một gã hán t.ử gầy gò quen mắt ngã nhào khỏi lưng ngựa, lăn đến lưỡi kiếm của binh lính. Máu me đầm đìa.
Chung Gia Nhu từng đặt chân chiến trường. Đây chỉ là một cuộc vây ráp phản tặc trong nước mà thôi. Chỉ vì quyền thế của những kẻ tít cao, nỗi đói khổ cùng cực của họ chẳng ai đoái hoài, nên họ nghiễm nhiên chụp mũ thành phản tặc.
"Thái t.ử điện hạ!" Chung Gia Nhu lao đến xe ngựa, nhưng vẫn binh lính hai bên cản .
Nàng rút cây trâm vàng tóc xuống, kề sát cổ , lúc mới uy h.i.ế.p đám binh lính buông tay. Nàng nhào tới quỳ rạp xe ngựa của Hoắc Thừa Bang: “Điện hạ, bọn họ đều là nạn dân! Khẩu hiệu khởi nghĩa của họ chỉ là mưa thuận gió hòa cơm ăn, họ vẫn hề chuyện ác độc gì! Triều đình thể dồn họ chỗ c.h.ế.t tuyệt tình như !"
"Cầu xin Thừa Bang ca ca rộng lòng khoan dung cho những nạn dân vô tri , xá miễn tội c.h.ế.t cho họ! Hiện tại ngài vững bảo tọa Đông cung, phụ chắc chắn từng khuyên can Thừa Bang ca ca dân, thu phục lòng dân cơ mà!"
Bách Anh vén rèm xe lên, để lộ khuôn mặt tuấn uy nghiêm của Hoắc Thừa Bang. Vị Thái t.ử ca ca trẻ tuổi dung mạo đoan chính, nhưng ánh mắt điềm nhiên lạnh nhạt vô tình. Đứng sinh mạng của chúng sinh, y thậm chí chẳng lấy một phần bi mẫn như lúc Thích Việt vuốt ve bốn chữ "Mưa thuận gió hòa" tấm thẻ gỗ.
Chung Gia Nhu rơi lệ, ngoái đầu những t.h.i t.h.ể Hoàng Cân quân ngã gục mặt đất.
Vùng hoang dã cằn cỗi cuối cùng trở thành nấm mồ của bọn họ. Những bộ y phục bằng vải gai, vải thô hạ đẳng vốn dĩ chẳng màu sắc, giờ khắc m.á.u tươi nhuộm đỏ. Ánh tà dương buông xuống, đập mắt Chung Gia Nhu chỉ là một màu đỏ quạch. Là ráng chiều rực rỡ, là m.á.u tươi lênh láng?
Nàng cạn nước mắt, cho đến khi Thiệu Bỉnh Chu trọng thương lính tráng áp giải , cho đến khi xe ngựa trùng trùng điệp điệp rầm rộ trở về phủ Nhạc Châu.
Quý Nghi đợi sẵn trong sân, đích đón Hoắc Thừa Bang, trách móc y tuồng thế mà rủ cùng. Hoắc Thừa Bang bước xuống xe ngựa, lúc mới liếc Chung Gia Nhu, gằn giọng: "Gia Nhu, luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, hôm nay thực sự khiến Cô quá thất vọng."
Trong mắt Chung Gia Nhu ánh lên vẻ quật cường. Gió chiều tạt mắt đau rát, nàng lãng phí thêm một giọt nước mắt nào cho Hoắc Thừa Bang nữa. Nàng cúi đầu quỳ xuống. Vị Thừa Bang ca ca mà nàng vẫn luôn tôn kính, hóa cũng giống hệt Hoắc Lan Quân, trong huyết quản đều chảy dòng m.á.u lạnh lẽo tàn nhẫn.
Chung Gia Nhu siết chặt nắm tay nhỏ bé giấu trong tay áo rộng. Gió chiều thổi qua khiến nàng lạnh lẽo vô cùng, lạnh thấu xương tủy. nàng để lộ vẻ yếu đuối, cố c.ắ.n răng chịu đựng để hình run rẩy.
Mãi cho đến khi một bóng đen cao lớn đổ ập xuống nàng, giọng trầm khàn của Thích Việt vang lên đỉnh đầu: "Điện hạ, Gia Nhu phạm gì?"
Thích Việt mặt mày sầm sì, vội vã lao tới, thở dốc dồn dập: "Tại Điện hạ dùng Gia Nhu mồi nhử?"
"Nàng là thê t.ử của , vì Điện hạ cúc cung tận tụy đến c.h.ế.t mới thôi, Điện hạ cũng coi Gia Nhu như ruột, mà dám mang nàng mồi nhử!" Đôi mắt Thích Việt u ám đáng sợ: “Điện hạ nên cho một lời giải thích ?"
Chung Gia Nhu sững , vội kéo tay Thích Việt ngăn đừng lỡ lời. Hoắc Thừa Bang cuối cùng cũng phẫn nộ, đôi mắt sắc lẹm lạnh lẽo cực độ. Dư Tổ Tân quát lên một tiếng: "Làm càn!"
Thích Việt lạnh lùng lườm Dư Tổ Tân, nhổ toẹt một bãi nước bọt mặt y: "Ngươi và đều là tâm phúc của Điện hạ, mà ngươi nghĩ cách tính kế thê t.ử , ly gián tình cảm quân thần giữa và Điện hạ, khiến hiểu lầm ngài . Ngươi rắp tâm âm mưu gì đây?"
Nói xong, Thích Việt cũng quỳ xuống cạnh Chung Gia Nhu mặt Hoắc Thừa Bang.
Sáng sớm hôm nay điều kiểm soát dân cổng thành gắt gao. Hoắc Thừa Bang tung tin giả rằng Hoàng Cân quân lén lút trốn khỏi thành. Đợi đến chập tối, khi Hoắc Thừa Bang xuất phát từ phủ Nhạc Châu, Thích Việt mới nhận mật báo từ mấy tên tâm phúc ở Doanh Nhất truyền tới: Hoắc Thừa Bang Chung Gia Nhu từng Hoàng Cân quân cứu mạng, lấy sự tin tưởng của chúng nên dùng nàng mồi nhử, lấy danh nghĩa đem nàng hiến tế Sơn Thần, thiêu sống nàng để dụ Hoàng Cân quân chui đầu bẫy.
Ba ngày nay, vết thương của Thích Việt còn khỏi hẳn, mà khi nhận thẻ gỗ của Chung Gia Nhu, lén gặp Thiệu Bỉnh Chu hai . Hai khuyên nhủ đều vô ích, cuối cùng đành lôi nghĩa thương , là trượng phu của Chung Gia Nhu, lúc Thiệu Bỉnh Chu mới bảo sẽ cân nhắc thêm.
Nhận tin báo, lập tức phi ngựa đuổi theo nhưng vẫn chậm một bước. May mà kịp thời thông báo cho những nhóm Hoàng Cân quân khác, thuyết phục phó tướng của chúng hành động theo mưu kế của .
Dư Tổ Tân đưa tay quệt bãi nước bọt má, thẹn quá hóa giận bật Thích Việt. Hắn lười chẳng thèm phản ứng với y, chỉ chằm chằm Hoắc Thừa Bang: "Điện hạ, đây là khí độ của kẻ dâng mưu hiến kế đấy. Y khống chế nổi cảm xúc của , căn bản đủ tư cách cầm binh. Hôm nay ngài bày binh bố trận mưu tính chu , Gia Nhu sứt mẻ sợi tóc nào. thuộc hạ là trượng phu của nàng, vẫn cảm thấy vô cùng uất ức."
Trái tim Chung Gia Nhu thắt . Thích Việt là một cường ngạnh, cứng cỏi nhường nào, mà vì bảo vệ nàng, bằng lòng cúi đầu luồn cúi Hoắc Thừa Bang.
Việc Hoắc Thừa Bang hôm nay vốn dĩ với Chung Hành Minh, mà y luôn kính trọng. Hoắc Thừa Bang vơi bớt cơn giận, sang hỏi Chung Gia Nhu: "Muội quan hệ thế nào với Hoàng Cân quân? Sao quen chúng?"
"Ta sơn tặc bắt cóc, bọn họ tay cứu . Nghe tin là cháu gái của Chung lão, trong đám họ kẻ đến từ Hồ Châu, chuyện tổ phụ từng kiên cường bám trụ đê đập ở Hồ Châu nên mới sinh lòng tôn kính, bảo rằng sẽ khó ." Chung Gia Nhu giấu nhẹm chuyện chiếc thẻ gỗ. May Hoắc Thừa Bang cũng hề chi tiết .
Hoắc Thừa Bang tức tối quát: "Đám đó còn là nạn dân nữa, mà là phản tặc. Nếu nhờ Cô đang dẹp loạn ở Nhạc Châu, lỡ rơi tay lão Tam thì cả nhà sẽ thê t.h.ả.m đến mức nào ?"
Hừ, lôi cả nhà nàng uy hiếp.
Chung Gia Nhu siết chặt nắm tay nhỏ nhắn trong ống tay áo rộng, nhưng lập tức bàn tay to lớn, nóng rực của Thích Việt bao bọc lấy. Sức mạnh ôn hòa của truyền đến, âm thầm an ủi nàng. Đôi mắt hạnh của Chung Gia Nhu ầng ậc nước, nàng giấu phẫn nộ, chỉ vẻ tủi sợ hãi đến cực điểm, nức nở: "May mà Thừa Bang ca ca ở đây..."
Bây giờ nàng thể lý lẽ nữa, Hoắc Thừa Bang sẽ chẳng lọt tai, nhất là khi Quý Nghi còn lù lù ở đây. Trước mặt trong lòng, đời nào Hoắc Thừa Bang dung túng cho kẻ phạm thượng.
Hoắc Thừa Bang hất tay áo: "Hôm nay cho phép phu thê các ngươi đoàn tụ. Gia Nhu tình hình mà báo, phạt chép phạt sách và cấm túc. Còn Ngũ lang ngươi, tự ý rời khỏi vị trí, phạm thượng, phạt một năm bổng lộc, tước bỏ bộ công trạng trong đợt tiễu trừ phản tặc ."
Hai lĩnh phạt, cúi đầu tạ ân.
Trở về phòng, Chung Gia Nhu lúc mới thể giải phóng kìm nén. Sự phẫn nộ thiêu đốt vành mắt nàng đỏ hoe. Xuân Hoa và Thu Nguyệt đỏ mắt an ủi nàng, nhưng bao nhiêu chăng nữa, những mạng Hoàng Cân quân ngã xuống cũng thể sống .
Thích Việt hôm nay nhận lệnh, phép ở trong căn phòng đoàn tụ cùng nàng. Hắn ở cửa, đợi Chung Gia Nhu bình cảm xúc mới hiệu cho Xuân Hoa và Thu Nguyệt lui ngoài.
Hắn giơ tay định lau nước mắt cho nàng, nhưng sực nhớ giờ đây bọn họ còn là phu thê nữa, cánh tay khựng giữa trung từ từ rụt về.
"Hôm nay điều , lúc nhận tin thì muộn màng, kịp cứu những đó."
Đôi mắt hạnh của Chung Gia Nhu ngập tràn bi phẫn và thống khổ. Thích Việt hạ thấp giọng : "Yên tâm , sẽ khuyên Điện hạ thu biên những . Ta cũng bàn bạc đối sách xong xuôi với phó thủ lĩnh của họ ."
Lúc Chung Gia Nhu mới ngẩng mặt lên: "Đối sách gì? Bọn họ cố chấp như thế, căm hận triều đình đến tận xương tủy, liệu họ cam tâm quy thuận ?"
"Ta bắt bọn họ cam tâm tình nguyện quy thuận. Ta với họ rằng, cũng tạo phản lật đổ Hoàng đế."
Chung Gia Nhu giật nảy , hoa dung thất sắc. Đôi mắt ngập nước đầy sợ hãi dáo dác quanh, nàng kéo Thích Việt gần thì thào: "Sao thể lừa họ như ?"
"Ta nào lừa, vốn dĩ đẩy y lên ngôi mà."
Chung Gia Nhu đương nhiên "y" là ai.
Thích Việt cụp mắt cổ tay đang nàng nắm chặt. Nàng cũng giật nhận đang nắm tay , vội vã buông . Trái khế cổ Thích Việt khẽ lăn lộn, liếc chiếc giường bên trong: "Chuyện hôm nay liên quan đến nàng, cái c.h.ế.t của Hoàng Cân quân cũng do nàng. Bước lên con đường , bọn họ mang sẵn tâm thế chỗ c.h.ế.t . Nàng cần áy náy. Những chuyện còn sẽ giải quyết. Trong ngục của , Thiệu Bỉnh Chu sẽ bình an vô sự."
"Tắm rửa nghỉ ngơi , đêm nay ngủ ghế."
Đôi mắt long lanh của Chung Gia Nhu khẽ đảo, trong vành mắt ửng đỏ vẫn còn đọng chút sợ hãi, từng giọt nước mắt cứ thế thi rơi xuống. Thích Việt ngay lập tức nhận tâm tư của nàng, hạ giọng vỗ về: "Những Hoàng Cân quân đó ngã xuống ngay mắt nàng ?"
Chung Gia Nhu mắt đỏ hoe ươn ướt, đôi môi khẽ run rẩy, khe khẽ gật đầu.
Thích Việt dang tay ôm nàng lòng. Đó là hành động trong vô thức, mỗi khi thấy nàng cần che chở, kéo nàng vòng tay, xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng. nhớ sự chán ghét nàng dành cho , cứng nhắc thu tay về, chỉ trầm giọng khuyên: "Vậy đêm nay cứ nghĩ đến những chuyện vui vẻ ngày thường , đợi trời sáng hẵng ngủ."
Nàng tận mắt chứng kiến cảnh thây chất đầy đồng, m.á.u chảy thành sông, sợ hãi dám chợp mắt cũng là lẽ tự nhiên. Lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng m.á.u me đến nhường , đêm nay ngủ kiểu gì chẳng gặp ác mộng. Cố thức thêm vài canh giờ ngủ sẽ đỡ hơn nhiều.
Chung Gia Nhu ngước đôi mắt hạnh ướt sũng, vẫn hết bàng hoàng xót xa.
"Đừng sợ, cứ ngay trong phòng thôi."
Nàng ngập ngừng hỏi: "Còn t.h.i t.h.ể của những Hoàng Cân quân đó sẽ ..."
"Ta sẽ xử lý."
Chung Gia Nhu buồn bã cúi đầu: "Lần đầu tiên thấy xác c.h.ế.t, cũng sợ đến mức dám ngủ ?"
"Từ lúc sinh to gan lớn mật, nên sợ. cũng nhiều tâm tính thiện lương như nàng sẽ khó lòng an giấc." Thích Việt đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác: “Nàng đang tìm thủ thư của tổ phụ đúng , manh mối gì ?"
Chung Gia Nhu tuần tự trả lời.
"Nhạc Châu sầm uất bằng Thanh Châu ?" Thích Việt cứ như đang hỏi han những chuyện gia đình vụn vặt thường ngày một cách thản nhiên, cố ý đ.á.n.h lạc hướng cảm xúc của nàng. Chung Gia Nhu cũng nghiêm túc trả lời.
Dần dà, Thích Việt cũng kéo nàng khỏi vũng lầy của sự tự trách và nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn đ.á.n.h cờ cùng nàng, hỏi nàng dạo đang sách gì.
Đêm tối tĩnh lặng, chân trời dần ló rạng. Cuối cùng Chung Gia Nhu cũng gượng nổi nữa, mí mắt mấy nặng trĩu sụp xuống, nàng gục đầu lên bàn cờ ngủ .
Thích Việt đặt quân cờ xuống. Ánh nến lờ mờ hắt lên gò má Chung Gia Nhu. Làn da nàng trắng muốt như tuyết, dáng vẻ khi ngủ vô cùng an tĩnh, hề ác mộng quấy rầy. Hắn ngắm nàng lâu, bế thốc nàng trong màn, động tác nhẹ nhàng hết mức thể. Thân thể nàng vẫn mềm mại ấm áp như ngày nào, hệt như trong giấc mơ của .
Nghĩ đến giấc mộng hoang đường đó, Thích Việt nheo mắt . Tầm mắt rơi xuống lồng n.g.ự.c đang phập phồng theo nhịp thở của nàng. Mọi ký ức trong mộng vẫn sắc nét đến từng chi tiết, bắt đầu hoài nghi chăng đó là một giấc mơ. Hắn chỉ lưỡng lự chốc lát giơ tay cởi đai áo của nàng. Hắn mím chặt đôi môi mỏng, bỏ qua bất kỳ một sự hoài nghi nào. Hắn rõ xem mượn cớ mộng mà càn động chạm nàng .
Sắc xuân rực rỡ, chói lóa đến chói mắt. Trái khế cổ Thích Việt cuộn lên một cái, thở cũng trở nên nặng nề thô suyễn.
Làn da Chung Gia Nhu trắng mịn màng tì vết, những dấu vết đỏ lựng do điên cuồng ức h.i.ế.p để như trong giấc mộng.
Người ngọc trong trướng ngủ cực kỳ say sưa, tín nhiệm tuyệt đối, mà kiều diễm đến mức bản cũng chẳng hề . Đôi mắt Thích Việt nheo chặt, gân xanh nổi hằn chiếc cổ ngẩng lên. Hắn gồng nhẫn nhịn lâu, nhịn đến mức xương cốt sắp vỡ vụn mới kiềm chế bản nhào . Hắn c.ắ.n răng kéo đai áo cho nàng, chậm chạp lui khỏi giường.
Trời vẫn sáng hẳn. Chủ viện của Hoắc Thừa Bang tĩnh mịch vô cùng, cấm vệ gác nghiêm ngặt mái hiên. Thích Việt bước tới, mấy tên cấm vệ khom hành lễ. Hắn xua tay hiệu cho họ lui xuống. Bọn họ chần chừ một thoáng cũng lệnh, rón rén bước khỏi khoảnh sân phát một tiếng động.
Thích Việt tiến đến giường Hoắc Thừa Bang. Bóng trong trướng mờ ảo, truyền tiếng hít thở đều đều của một nam nhân đang chìm trong giấc ngủ say sưa. Thích Việt vuốt ve thanh kiếm giắt bên hông. Hắn chà xát ngón tay lên vỏ kiếm lâu mới đè nén sự bốc đồng một kiếm đ.â.m xuyên qua Hoắc Thừa Bang.
Chung Gia Nhu nhường , mà Hoắc Thừa Bang dám coi nàng là một quân cờ thí mạng. Y sợ tình thế vượt tầm kiểm soát, khiến Chung Gia Nhu hy sinh oan uổng ? Kể từ khi thành , Thích Việt nâng niu nàng còn chẳng hết, ngay cả bản cũng nỡ nàng tổn thương mảy may, mà kẻ khác dám đem tính mạng nàng thiết lập cạm bẫy.
Đôi mắt Thích Việt ngập tràn sát khí âm u. Ánh ban mai dần ló rạng kéo lý trí của . Hắn đẩy thanh kiếm vỏ, thu một đầy sát khí, thản nhiên rời khỏi căn phòng.