Dịch: CP88
***
Trong khoảnh khắc , Trần Ý An mới nhận nỗi ưu tư của thật là chẳng cả, cô nhỏ nhẹ , "Anh nhắn gì cả, em còn tưởng nhớ em."
"Sao nhớ chứ," Hoắc Thanh Lan , "Chẳng xong việc là về ngay đây ."
"Thế về nhà?"
"Về nhà thì mà nữa?"
"..." Trần Ý An , thoát khỏi vòng tay , "Vào thôi, ngoài lạnh quá."
"Em qua đêm bên ngoài ?"
"Em là xem phim với bạn," Trần Ý An , "Phản nghịch một cũng ."
Hai lên phòng, Trần Ý An cả bụng chuyện , định phòng sẽ chuyện với , nhưng cửa đóng , Hoắc Thanh Lan kéo cô ngực, cúi đầu hôn lên môi cô.
Gần một tuần gặp.
Trong một tuần , Hoắc Thanh Lan cảm thấy bản mới là ở thế động.
Trần Ý An nghỉ lễ về quê , tin nhắn cô gửi cho thưa dần, nghĩ, cô tính như , chắc sẽ bận rộn tụ tập với bạn bè, đoán cô vòng bạn bè của riêng , sẽ hẹn ăn cơm với bạn bè đồng trang lứa, rủ chơi, cho nên mới thể trả lời ngay tin nhắn của .
Thật trong lòng cũng mâu thuẫn: Cô cuộc sống riêng đương nhiên là chuyện , nhưng vẫn nhịn mà tự hỏi, xếp thứ mấy trong cuộc sống của cô?
Anh đặc biệt với cô ?
Cô nhớ như nhớ cô ?
Hoắc Thanh Lan tự thấy như vô lý, đây đều là những vấn đề vô nghĩa, nhưng vẫn nhịn mà suy tư vì chúng.
Tình yêu là một thứ cảm giác kỳ lạ, rõ là nên, nhưng vẫn khống chế bản mà nghĩ đến.
Muốn giữ cách nho nhỏ , xâm nhập cuộc sống của đối phương, dù chỉ là một chút thôi, nhưng nếu đạt , thì nhiều hơn nữa.
Lòng tham của con là đáy, với thích, càng tham lam hơn.
Cả hai đều đối phương đang thế nào, khiến lòng tham biến thành chua xót, tự nghĩ thật trẻ con, ngậm miệng chịu .
Anh dùng nụ hôn để bày tỏ nỗi nhớ, ánh mắt tan chảy thành nước của cô dường như cũng đang hoà tan nỗi nhớ của .
Cơ thể trẻ trung luôn nhạy cảm.
Có hai thích nghi đó, cô đón nhận .
Trần Ý An vòng tay ôm cổ , theo thói quen bảo tắt đèn.
Trước đây những lúc thế cô thích hỏi mấy câu quá tầm thường, cảm thấy chẳng ý nghĩa gì cả, chỉ là cô đột nhiên hỏi , "Hoắc Thanh Lan, em đặc biệt với ?"
Chóp mũi hai chạm , giọng của mang theo sự kiềm chế, thở vấn vít.
"Đặc biệt."
"Có em nhớ như nhớ em ?"
"Muốn." Anh hôn lên hai má cô, dùng sức hơn ngày, "Rất ."
Ngày hôm đó khi kết thúc, Trần Ý An hít sâu một , cô trần nhà, cuối cùng cũng câu hỏi phá hỏng khí --
"Hoắc Thanh Lan, hình như em thích hơn ," Cô , "So với thích bình thường, trở nên tham lam hơn nhiều."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-99.html.]
Hoắc Thanh Lan ừ một tiếng, là .
"Biết thôi á?" Trần Ý An chọc chọc cánh tay , "Biết thôi?"
Hoắc Thanh Lan cô, "Tham lam thế nào, thử xem."
"Nói lắm nhỉ?"
"Nói cũng , nữa cho ."
"Thì," Trần Ý An ôm trong lòng, nghĩ một lát, "Em đến gần cuộc sống của hơn."
"Được."
"Được?"
"Sẽ để em đến gần cuộc sống của hơn," Hoắc Thanh Lan bỗng hỏi cô, "Mấy ngày nay là đang giận đang bận?"
"Giận." Trần Ý An đáp thật, "Mấy hôm nay chủ động tìm em gì cả, em cảm giác cách cuộc sống của xa, em đang gì, ngoài việc thì còn gì nữa. Hình như em chẳng gì cả."
Hoắc Thanh Lan ôm cô chặt hơn, bỗng nhiên thấy cũng thật trẻ con.
So đo trẻ con.
"Anh tưởng em bận chơi với bạn bè," Hoắc Thanh Lan đúng là tầm thường, thể bình tĩnh mà những lời vẻ 'thể diện' cho lắm, "Anh tưởng luôn xếp cuối cùng trong cuộc sống của em."
"Cuộc sống của em cái gì là quan trọng nhất, chỉ quan trọng như ," Trần Ý An nâng tay che miệng , "Gia đình, công việc, bạn bè, . Với em, tất cả đều quan trọng như ."
"..."
"Hoắc Thanh Lan, cũng quan trọng với em." Trần Ý An nhắc một .
Hoắc Thanh Lan đáp .
Hai ôm giường, xung quanh tĩnh lặng, pháo hoa liên tục b.ắ.n lên, căn phòng chốc chốc sáng bừng.
Ánh sáng của pháo hoa chiếu sáng khuôn mặt nghiêng của cô.
Hoắc Thanh Lan bỗng nhớ đến hình ảnh nãy, cô mặc bộ đồ thể thao thời, đội mũ len trắng, nhưng hợp đến lạ, cô vội vã mà đến, tự nhiên mà sinh động.
Hoắc Thanh Lan , đây còn là thích đơn thuần nữa.
"Trần Ý An," Hoắc Thanh Lan ôm chặt cô, cúi đầu hôn lên trán cô, "Anh cũng thế."
"Cũng thế nào?"
"Em quan trọng với , quan trọng."
***
88: Đoạn bé An hát đại khái là phần ~
"I'm reaching for the love that seems so far
So I say a little prayer,
And hope my dreams will take me there
To see you once again,"
- Westlife, My Love