Đêm Vượt Sóng - Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-01-24 10:44:30
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

Trần Ý An sảng khoái bố yêu nhà qua , thật cô cũng chỉ hai ngày chị Hồng chiều như công chúa là cùng, qua hai ngày thành xa thơm gần thối ngay.

Những ngày giáp Tết bố cô đều bận rộn, chị Hồng thì lo sắm đồ Tết, thịt bò hun khói, kho thịt lợn, món chân dê kho tàu, là hồi nhỏ Trần Ý An thích ăn, còn chạy đến tận chợ của dân tộc Hồi để mua, ba tệ một cái nhỏ năm tệ một cái to, một Trần Ý An thể ăn ba cái.

Nghe kể mà Trần Ý An ngạc nhiên thôi, mấy chuyện nhỏ nhặt của cô, bố đều nhớ kỹ.

Dù cô lớn đến mấy thì trong mắt bọn họ vẫn cứ là đứa nhỏ cần quan tâm săn sóc.

Có lẽ là vì nên Trần Ý An nhiều thời gian rảnh hơn, thi thoảng cô sẽ mở wexin xem Hoắc Thanh Lan nhắn gì cho .

Chị Hồng thấy, nhặt rau hỏi cô, "Có bạn trai ? Đối phương nghề gì?"

"Chưa ạ," Trần Ý An ha ha, chủ đề quá nhạy cảm, hơn nữa cô cũng quan hệ của hai sẽ về , lỡ nhiều thành khiến họ lo lắng, "Công việc thôi ."

"Từ bé đến lớn con nghĩ gì bao giờ qua mắt , hồi con học cấp một cùng cái thằng oắt chung bàn trốn phố ẩm thực ăn bún chua cay..."

"... Mẹ! Chuyện từ mấy trăm năm !"

" vẫn nhớ đây," chị Hồng như nhớ gì đó, , " , ngày mai hoặc ngày , thôi ngày , con với một chuyến, con còn nhớ cô giáo Liêu kể , lúc giúp nhà chuyện lớn , một bộ rèm cửa với chăn ga , con đưa với ."

"À, ." Trần Ý An gật đầu, cũng chuyện to tát gì.

"Điều kiện của nhà cô Liêu lắm, con trai chị cũng ở Yên Kinh, du học bên Mỹ về, giờ thì đang lãnh đạo gì đó, nếu con hẹn hò với ai thì cứ gặp gỡ thử, tiếp xúc đàn ông chất lượng cao nhiều hơn, xã hội , ánh mắt chọn đàn ông cũng nâng cao lên, điều kiện nhà tệ, cần bằng cấp bằng cấp, cần ngoại hình ngoại hình..."

Trần Ý An đến mức sắp mọc kén trong tai, lấy cớ xem thịt bò kho, ông Trần liếc mắt một cái là hiểu, cắt một miếng đưa cho cô.

"Ăn ăn ăn, Tết tới mà chị ăn gần hết của ." Chị Hồng càu nhàu nhưng vẫn , "Ăn thử cái xem ngon ."

Ngày nghỉ ngoài ăn cũng chỉ ngủ, rảnh rỗi Trần Ý An xem liệu phản hồi, mắt thứ coi như tạm , đúng tiến độ dự định, Henry trong nhóm chat của dự án Băng thành, vẫn đến ngày đạt đỉnh, đợi thêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-96.html.]

Ngày hai mươi tám, chị Hồng dẫn Trần Ý An gọi xe đến nhà cô Liêu.

Đó là một căn biệt thự trong khu trung tâm thành phố, xung quanh khá thuận tiện mua sắm, đầy đủ các dịch vụ tiện ích.

Căn biệt thự ba tầng mặt đất, hai tầng hầm, trong vườn trồng đầy hoa cỏ, cả một cây hoa quế.

Trong nhà ấm cúng gọn gàng, cô Liêu cũng giống "phu nhân nhà giàu" trong ấn tượng giờ của Trần Ý An, bà dáng khá nhỏ nhắn, ăn mặc thoải mái thanh lịch, tóc uốn nhẹ kẹp , từ khuôn mặt bà thể dấu hiệu tuổi già, nhưng vẫn toát lên khí chất tao nhã, bà nhiệt tình kéo tay chị Hồng nhà, khách sáo theo phép lịch sự, mà là sự chân thành khiến cảm thấy dễ chịu.

Cô Liêu cũng niềm nở với Trần Ý An, "Vào con, ôi, con khéo tay lắm, bác chỉ mấy đồ móc len kim đan là hoa mắt , con thì cứ thoăn thoắt như chơi , bác thích lắm."

Hôm đó cô Liêu giữ hai con họ ở ăn cơm, viện trưởng Hoắc cũng về nhà, ông là một hiền hoà thiện, dáng dấp cao gầy, béo bụng như những đàn ông trung niên khác.

"Con trai chị về ạ?" Chị Hồng hỏi.

"Chưa nữa, nó công tác nước ngoài , chỉ mỗi công việc thôi, như chị mà sốt cả ruột, hơn ba mươi tuổi , ngoài công việc cũng chẳng thấy yêu đương gì."

"Đám trẻ bây giờ mà, áp lực công việc quá lớn, Ý An nhà em mới chỉ là nhân viên bình thường mà thấy bận rộn cả ngày ."

"Bé An yêu ?" Cô Liêu , " con bé nhà em mới hai mươi ba, con trai chị hơn ba mươi , còn thích chuyện, chắc là cùng tần , khó mà chuyện với ."

"Con bé cũng , ở nhà ồn ào c.h.ế.t , ngoài rụt rè ngượng ngùng," chị Hồng , "Không quản , lúc nào cũng khăng khăng theo ý ."

"Có chính kiến là , lớn chúng cũng đừng chen chuyện của tụi nhỏ, đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ khéo còn hỏng chuyện thêm."

Bữa cơm gượng gạo như Trần Ý An nghĩ, cô chỉ cần tập trung ăn, bàn món canh măng tươi nấu thịt, chuẩn hương vị vùng Giang Chiết, hiểu cô bỗng nhớ đến Hoắc Thanh Lan.

Không bên thế nào , bao giờ mới xong việc.

cũng là Tết, ở nước ngoài bận bịu công việc đúng là dễ dàng gì.

Trần Ý An vẫn kiềm nỗi nhớ của , cô vượt quá ranh giới.

Loading...