Dịch: CP88
***
Hoắc Thanh Lan bỗng bật , lên thật sự trai, khóe miệng , ánh mắt dịu dàng, cô thật sự thích ánh mắt của , mỗi khi cô đều chăm chú.
"Ngày hôm đó bỗng thấy khá vui." Hoắc Thanh Lan , "Đó chắc là đầu tiên trong mấy năm trở đây vui như thế."
"Anh vui gì chứ, như thì thiếu gì tỏ tình..."
" cũng chỉ một tỏ tình với trùng hợp là thích thôi," Hoắc Thanh Lan chân thành đáp , "Khi đó cũng thích em, em tỏ tình, thật sự vui."
Trái tim Trần Ý An mềm nhũn, cần những lời ngon ngọt, hai chỉ ôm , tán gẫu mấy chủ đề nhỏ nhặt, nhưng từng phút từng giây đều chầm chậm mà nhẹ nhàng trôi , khiến cô thấy thoải mái và thoả mãn từ trong ngoài.
Trần Ý An sảng khoái mà dùng tiếp xúc da thịt để biểu đạt tình cảm của , cô thích cùng với thích ôm, hôn, kề cận, thậm chí chỉ cần đơn giản như mười ngón tay đan .
Cô như một con thú nhỏ mềm mại mà ngây ngô, thuận theo bản năng mà gần gũi với .
Hoắc Thanh Lan cảm thấy đây là một cảm giác kỳ diệu, như cô tin tưởng, cô dựa dẫm.
"Vậy từ giờ em sẽ khiến vui vẻ nhiều hơn nữa nha," Trần Ý An nhắm mắt, từ trong lòng trượt xuống xuống gối, "Ngủ thôi, mai công ty ."
Hoắc Thanh Lan ừ một tiếng, vươn tay tắt đèn, trong nháy mắt đèn tắt đó, Trần Ý An lật trèo lên, còn kịp nhắc nhở, cô cấm cho động đậy.
Thế cô , thoải mái ôm ngủ.
Hoắc Thanh Lan ngủ ngay, cảm nhận những đường cong cơ thể cô, xương cốt thanh mảnh, gầy nhưng khoẻ mạnh mà xinh .
Cô hít thở đều đều, giống như ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-91.html.]
Hoắc Thanh Lan vuốt ve sống lưng trơn nhẵn của cô, dỗ dành như lưu luyến.
Một lúc mới nhẹ nhàng đặt cô xuống, Trần Ý An tựa vai tiếp tục ngủ ngon lành.
Hoắc Thanh Lan nghiêng đầu cô, luôn cảm thấy những ngày thật kỳ diệu, đây là những khoảnh khắc mà khác ít trong cuộc đời, yên tĩnh thả lỏng, mỗi giây mỗi phút như một bữa thịnh yến chậm rãi bày lên, như một bức hoạ dài từ từ trải , là vui vẻ từ tận đáy lòng.
Rất khó để hình dung cảm giác -- Vốn là một cuộc sống chỉ cần liếc mắt là thấy điểm cuối, bỗng xuất hiện sự cố ngoài ý , từng nghĩ tới một sinh động mà tươi như thế sẽ xông cuộc sống của , mang đến niềm vui đơn giản mà cực hạn như .
Ngày tháng ở bên cạnh cô, Hoắc Thanh Lan nghĩ gì cả.
Chỉ nghĩ đến cô.
-
Sáng hôm , Trần Ý An và Hoắc Thanh Lan cùng rời khỏi khách sạn, Trần Ý An cố ý bảo Hoắc Thanh Lan thả cô xuống một ngã tư, để cô tự bộ đến công ty, Hoắc Thanh Lan cũng ý kiến gì, khi xuống xe, Trần Ý An còn rướn qua hôn một cái, là nụ hôn tạm biệt.
Ngồi chỗ, Trần Ý An tinh thần sảng khoái, Hedy quét mắt một lượt cô, chậc chậc hai tiếng, chắc chắn là cô đang yêu đương, Trần Ý An giả khờ hê hê, dù đối tượng yêu đương của cô cũng quá đặc biệt, cô vẫn giữ bí mật.
Hedy tám chuyện với cô, "Hai hôm nữa là nghỉ Tết mà, khi nghỉ mấy bộ phận rủ liên hoan đó."
"Liên hoan ạ?" Trần Ý An cảm thấy thể ăn chực một bữa ngon, "Đi ạ?"
"Còn đến trọng điểm , trọng điểm là, vốn Henry chỉ định để bộ phận ăn đơn giản thôi, ngờ thời gian và địa điểm trùng với bộ phận Tiêu thụ và bộ phận Thị trường bên cạnh, mấy đồng nghiệp nữ bên đó còn nhảy giờ , đỉnh thật, chuẩn cả tiết mục biểu diễn nữa đó," Hedy cảm thán thôi, "Chúng xem gái nhảy, thật đúng là quá trâu bò, đều chế độ 996 như mà dồi dào sức sống thế nhỉ, tan còn dư sức nhảy nhót, tụi thì tan về đến nhà là chỉ bẹp giường."
Trần Ý An mà ngớt, dù các đồng nghiệp nữ bên bộ phận Tiêu thụ ai cũng giỏi ăn , cô dùng cả đời lẽ cũng luyện tài ăn và năng lực xuất chúng như của , các đồng nghiệp nữ bên bộ phận Tiêu thụ xinh giỏi giang, Trần Ý An thật sự ngưỡng mộ bọn họ.
Nói đến nhảy nhót, tâm tư Trần Ý An bắt đầu rục rịch, bởi vì lý do công việc nên cô thêm wexin mấy đồng nghiệp nữ bên Tiêu thụ, vòng bạn bè của , hình như mấy thứ nhảy múa cũng là mới học, dường như ngoài thời gian việc đều sống hết , từ nhỏ đến lớn Trần Ý An từng học và thành thạo món nhạc cụ gì, hồi nhỏ cô từng học piano , tiếc là cô : Tuổi của con học là quan trọng nhất, nhà xưa giờ cũng ai theo nghệ thuật, con tế bào nghệ thuật nào , đừng học bừa lãng phí thời gian, sở thích gì đó đều bằng thành tích học hành."
Giờ , thu nhập cũng đủ lo cho bản , Trần Ý An bắt đầu ngứa ngáy thử.
học cái gì bây giờ?