Dịch: CP88
***
"Hôm nay ," Hoắc Thanh Lan đáp án, "Nghỉ hai ngày."
" sắp công tác mà, đó nghỉ Tết nữa... Anh nỡ để em chờ những nửa tháng !"
"Cũng xong một chia tay luôn, em vội cái gì," Hoắc Thanh Lan ôm cả cô lẫn chăn lòng, "Ngủ."
Trần Ý An giãy dụa, nhỏ giọng kháng nghị, "Em đang độ tuổi xuân phơi phơi mà ép sống cấm d.ụ.c như hoà thượng, hơn ba mươi, siêu thoát , em mới hai mươi ba, em vẫn thích tận hưởng lạc thú hồng trần, coi chừng một ngày nào đó em tàu hoả nhập ma kéo c.h.ế.t chung luôn nha..."
Người bên cạnh thoáng im lặng.
Trần Ý An nhắm mắt, he hé một mắt , phát hiện Hoắc Thanh Lan mở mắt từ lúc nào .
Anh híp mắt, đèn phòng tắt, chỉ còn ánh đèn ngủ lờ mờ.
Cô mơ hồ thể thấy hình dáng của , còn thấp thoáng thở nguy hiểm.
"Trần Ý An, đầu tiên thả sức em nên nên em coi trời bằng vung đúng ?" Hoắc Thanh Lan buông lỏng vòng tay đang ôm Trần Ý An, lẳng lặng cô.
Trong sự yên tĩnh, hai .
Cuối cùng vẫn là Trần Ý An chột , dù khí chất của luôn thể đè cô bẹp dí, thả cho hai câu mới dám nước lấn tới.
"Em nào dám..." Trần Ý An chớp chớp mắt lấy lòng.
Hoắc Thanh Lan nâng một tay, men dần lên đến cổ, cúi xuống hôn cô.
Nụ hôn khác, cô bao giờ trải nghiệm.
Cảm giác hít thở thông khiến các giác quan đều phóng đại lên, quá dùng sức, lòng bàn tay khô ráo ấm áp đỡ cằm cô, nâng cằm cô lên, đây là một nụ hôn khác hẳn những đây, mạnh mẽ, xa lạ khiến say đắm, cơ thể trẻ trung luôn phản ứng nhanh, đầu óc Trần Ý An trống rỗng, cơ thể mềm , trán mà lấm tấm mồ hôi.
Chiếc chăn lông ngỗng mang theo sức nặng của giống như nụ hôn đè lên cô.
Nặng nề, nhưng cũng ấm áp.
Trần Ý An vô thức nâng cằm lên, vòng tay ôm lấy eo .
Trong bóng tối, ánh mắt hai quấn lấy , mềm mại mà dính lấy như tơ lụa.
Hô hấp của Trần Ý An bắt đầu rối loạn.
Hoắc Thanh Lan xa hơn, sự tự chủ và khả năng kiềm chế của luôn vượt xa cô, kéo Trần Ý An ôm lòng, "Không loạn nữa, chờ em nghỉ ngơi cho tiếp."
"Cứ như em là sắc nữ bằng." Trần Ý An nhỏ giọng ai oán, c.ắ.n một ngụm lên vai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-90.html.]
Hoắc Thanh Lan giận, nâng tay xoa mái tóc dài của cô.
Trần Ý An hừ một tiếng, cuối cùng cũng nhắm mắt , tiếc là cô thật sự buồn ngủ tí nào.
"Hoắc Thanh Lan."
"Không ."
"Em cái đó ," Trần Ý An c.ắ.n , "Nghỉ Tết kế hoạch gì ?"
"Chưa nghĩ ," Hoắc Thanh Lan đáp, "Có thể về nhà, cũng thể công tác."
"Anh nghỉ ?"
"Có chứ, nhưng công việc mà, sớm xong sớm, công ty ở nước ngoài cũng Tết âm lịch, mấy dự án của chắc kịp xong Tết."
"Ồ."
Trần Ý An chợt mơ hồ nghĩ đến gì đó, nhưng cô cảm thấy vượt quá giới hạn.
Bởi vì xét cho cùng thì Trần Ý An nhiều kế hoạch cho mối quan hệ , cô chỉ hưởng thụ hiện tại, hưởng thụ niềm vui của tình yêu đôi lứa, cho nên cô nhớ đến công tác, Hoắc Thanh Lan cũng về Tuyền thành, còn tưởng hai thể về cùng , nhưng như vẻ quá mật, như là quá sâu cuộc sống của .
Chỉ là cô gặp .
Dù những nửa tháng gặp, với đang trong tình yêu cuồng nhiệt như cô đúng là giày vò.
Trần Ý An nghĩ ngợi lung tung nghĩ, cũng , nghỉ Tết gần mười ngày, cô còn bạn bè ở Tuyền thành, tụ tập với bạn bè, thời gian sẽ trôi nhanh, khi về công ty chắc chắn nhận những dự án khác, một khi bận rộn là thời gian cứ thế trôi băng băng.
"Không đến mức nửa tháng gặp ," Hoắc Thanh Lan đoán cô đang nghĩ gì, , "Lịch nghỉ thì nắm chắc, nhưng thời gian sẽ nhắn em, đợt công tác cũng bận lắm."
"OK." Trần Ý An yên tâm hơn, "Dù cũng chạy thoát ."
Hoắc Thanh Lan nghiêng đầu hôn lên trán cô, chúc cô ngủ ngon.
Hôm Hoắc Thanh Lan về công ty một chuyến, Trần Ý An vẫn ở khách sạn ngủ, hưởng thụ niềm vui rảnh rỗi của ngày cuối cùng.
Cô cảm thấy niềm vui tuổi hai mươi ba của đơn giản, công việc thuận lợi, tình yêu thuận lợi, thời điểm rảnh rỗi cùng với thích trải qua một quãng thời gian ngắn thư thái, như , vui vẻ, đơn giản.
Cô hỏi Hoắc Thanh Lan thế nào là vui vẻ.
Hoắc Thanh Lan nghiêm túc suy nghĩ một lúc, sự nghiệp thành công, đạt thành quả trong công việc, mỗi dự án thu mua tiến hành thuận lợi, từng bước từng bước lên đến tầng quản lý.
những niềm vui cứ lặp lặp , trở thành một vòng tuần khiến cảm xúc của dần trở nên tê liệt, thậm chí là mệt mỏi và chán chường, còn tìm thấy vui vẻ trong công việc nữa.
"Đã lâu thấy vui vẻ, cuối thì," Hoắc Thanh Lan nhắm mắt, hai ôm tựa đầu giường, "Gặp một cô gái, là đỏ mặt, năng lộn xộn, đó một ngày uống say long trọng tỏ tình với , giống hệt như đang lời thề tuyên ngôn gì đó, còn trịnh trọng hơn cả khi lên phát biểu trong các buổi toạ đàm."