Dịch: CP88
***
Trần Ý An mà lơ mơ chỗ hiểu chỗ , như đang tìm chỗ đột phá.
Hoắc Thanh Lan chỉ cho cô một hướng , "Các nền tảng khác trướng Kenton đang lên kế hoạch ký hợp đồng với một nhóm sáng tạo, chờ phụ trách bên đó về thể đề cử cho em, hai chuyện trực tiếp sẽ chi tiết hơn. quy trình qua Henry phê duyệt, em quyền hạn. thể nhắc em ."
"..."
"Nếu em thể thành vượt chỉ tiêu ba dự án liên tiếp, mùa hè sang năm sẽ cơ hội xét thăng chức nội bộ, thử xem."
Trần Ý An mà cứ như mơ.
cô , ba dự án liên tiếp vượt chỉ tiêu là một nhiệm vụ dễ dàng, chỉ là cũng giống như leo cầu thang mà thôi, bước từng bậc thang một, chắc chắn, vững vàng là .
"Thế nếu chỗ nào hiểu thì em hỏi ?" Trần Ý An đầy mong đợi.
"Hỏi thì , mở cửa thì ," Hoắc Thanh Lan đẩy bát cháo sò sang phía cô, "Với , nghĩ bữa cơm chỉ để về công việc."
"Dạ?" Cô theo kịp.
"Chúng đang hẹn hò mà," Hoắc Thanh Lan chuyển đề tài cực nhanh, "Cuối tuần em kế hoạch gì ?"
"Chắc là ạ."
"Vậy chúng ăn," Hoăc Thanh Lan ngừng, "Nếu chốt chuyến Đông Bắc thì em cùng ?"
"Dùng phận gì ạ?" Trần Ý An ăn cháo, ngước mắt , vẻ mặt cực kỳ vô tội, nhưng đáy mắt rõ ràng loé lên tinh nghịch, "Lãnh đạo, là bạn trai?"
"..." Hoắc Thanh Lan đúng là càng ngày càng thấy cô gái quá thú vị.
Lúc việc thì nghiêm túc cần cù, phân tâm một giây.
Lối tư duy nhanh nhạy, nhiều ý tưởng mới lạ, tác phong việc cũng chặt chẽ chu đáo.
khi ở riêng, thì vẻ dễ ngượng ngùng, ngây ngô trải sự đời, nhưng sự tinh nghịch khiến đôi khi phản ứng kịp.
"Vậy em dùng phận gì?" Hoắc Thanh Lan ung dung trả y nguyên cho cô, "Lãnh đạo bạn trai?"
"Lãnh đạo thì Henry cùng ." Trần Ý An nhất quyết mắc bẫy, "Anh thấy ?"
Hoắc Thanh Lan cô, ngại chơi kéo co với cô, "Ừ, để xem sắp xếp."
Trần Ý An nhún vai, "Anh là boss lớn mà, em cũng gì , công việc của , em cũng công việc của em."
Nói lắm.
Hoắc Thanh Lan thầm nghĩ, đang chơi lạt mềm buộc chặt với , để xem em mềm bao lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-64.html.]
Nghĩ thì nghĩ , nhưng Trần Ý An vẫn cứ ăn uống thản nhiên, thậm chí còn rủ dạo.
Buổi tối đường mấy , xe cũng ít, nơi yên tĩnh, những quán ăn mở cửa đến đêm cũng chỉ còn lác đác vài khách.
Hai dọc con đường vắng vẻ, Trần Ý An ngẩng đầu trời, hôm nay trời khá , sáng, trăng cũng sáng.
Đây đúng kiểu tình yêu mà cô từng tưởng tượng hồi thanh xuân, dạo cùng thích, tán gẫu chuyện chuyện , gì mật hơn trò chuyện.
(*) ẻm tự nghĩ chuẩn tự vả mặt luôn nè : D
Cô bỗng bước chậm , đưa tay về phía Hoắc Thanh Lan.
Hoắc Thanh Lan khoác măng tô, bên cô.
Người đàn ông hình cao lớn, dáng dấp gì để chê.
Cô chu môi.
Hoắc Thanh Lan vẫn để tay trong túi, bắt chước dáng vẻ vô tội nãy của cô, "Vậy bây giờ phận của là lãnh đạo là bạn trai?"
"..." Đáng ghét, vẫn còn ghi thù.
Trần Ý An túm tay nắm lấy, hùng hổ ném một câu, "Bạn trai."
Lời dễ , Hoắc Thanh Lan bỏ luôn tay cô túi áo , bàn tay lạnh lẽo của cô lập tức ấm lên.
"Lúc đúng là em là kiểu ngoan cố ngầm đó," Hoắc Thanh Lan , "Bướng."
"Đó là gặp em hồi dậy thì thôi," Trần Ý An , "Hồi nhỏ đ.á.n.h bao giờ, tới tuổi nổi loạn, bố mà cầm roi là em chạy ngay, thấy bố sắp đ.á.n.h là em khoá luôn cửa, ông nhất định đòi đ.á.n.h cho em thì thôi, thế là em bố giỏi thì đ.á.n.h c.h.ế.t con , thì đừng mong con rơi một giọt nước mắt nào, cuối cùng là em."
"Nhà em náo nhiệt nhỉ, hồi nhỏ từng đ.á.n.h ?"
"Chưa từng." Trần Ý An , "Ai đ.á.n.h con nít chứ."
"Nhà thì khác, bảy tuổi đánh, mười tuổi thì đ.á.n.h dữ hơn, mới thôi," Hoắc Thanh Lan , "Anh lớn lên với đòn roi."
Trần Ý An buồn , "Lúc đó nghịch gì mà đánh?"
"Con trai mà, nghịch ngợm," Hoắc Thanh Lan , "Không lý do gì lớn, thế hồi dạy thì em nổi loạn thế nào?"
"Bố em đổ oan cho em mà, ông em yêu sớm, hồi cấp ba em xinh, bạn nam theo đuổi, chặn cửa lớp, chủ nhiệm lớn em thấy, trùng hợp đúng thời điểm đó thành tích của em xuống, thế là cô chuyện với bố em..." Trần Ý An , " em yêu sớm , bọn họ đổ oan cho em, em sai thì ."
"Ừ." Hoắc Thanh Lan bên cạnh cô.
Nắm bàn tay mềm mại của cô trong tay .
Hoắc Thanh Lan bỗng cảm thấy may mắn khó tả, như là may mắn vì cô từng yêu ai, nếu với tính cách quá mức ngay thẳng chính trực thế , sợ là càng dễ chọc giận đến phát .