Đêm Vượt Sóng - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:52:22
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

Một bát sữa hạnh nhân, một bát chè đu đủ nấm tuyết.

Cô định khách sáo đôi câu, "Sếp ăn ạ?"

"Không ăn."

"Vậy để em giải quyết ạ."

"..."

Hoắc Thanh Lan đối diện cô, Trần Ý An thật sự hề câu nệ khách sáo gì, loại ở chung khiến Hoắc Thanh Lan phản cảm, so với buổi chiều rụt rè căng thẳng, lúc cô rõ ràng thả lỏng hơn nhiều.

"Không căng thẳng nữa?" Anh chợt hỏi.

"Tan mà ạ." Trần Ý An nhai nấm tuyết, "Với cả..."

"Với cả?"

Trần Ý An ngượng ngùng đáp, "Em thấy giờ , sếp cũng dễ tính, ừm... Sếp là ."

Đáp án khỏi khiến Hoắc Thanh Lan buồn , khẽ , "Cách em diễn đạt cũng đủ đặc biệt đấy."

"Vậy cũng là một vị sếp ," Trần Ý An bổ sung một câu, "Em nhất định sẽ trân trọng cơ hội thực tập ."

Hoắc Thanh Lan tự nhiên thấy nóng.

Trần Ý An cởi áo khoác, áo và khăn vắt chiếc ghế bên cạnh.

Mái tóc dài vì tĩnh điện nhẹ mà xù lên.

Buổi phỏng vấn hôm đó, chỉ cảm thấy đặc biệt và khó mà tưởng tượng, một cô gái nhỏ hơn hai mươi tuổi mới trường, chẳng gì trong tay, dám dùng thẻ tín dụng để tạo dòng tiền, còn tận dụng điểm thưởng, khi chỉ nghĩ cô liều lĩnh, nhưng cách khác, chí ít thì cô thông minh và dũng cảm hơn nhiều những đồng trang lứa khác.

Mấy ngày nay trong văn phòng, thi thoảng sẽ thấy cô, dẫu gì cũng là Anna coi trọng, lý lịch đáng gờm hơn hẳn mấy thực tập sinh khác, thế mà những lúc cô chỉ yên lặng ở vị trí của , vùi đầu công việc, hề cảm giác tồn tại.

Anh nghĩ, hoá cũng chỉ là một bình thường như bao bình thường khác, chẳng thể bật lên thành ngôi sáng.

Cho đến tối hôm nay, cán cân trong lòng nghiêng .

Anh dường như hiểu câu của Anna: Cô đúng là khác biệt.

rốt cuộc là khác biệt chỗ nào?

Hoắc Thanh Lan .

trực giác nhạy cảm và giác quan thứ sáu mách bảo , ghét cô, thậm chí đôi chút mong chờ đến ngày kiểm tra đ.á.n.h giá của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-16.html.]

"Tiết tháng tám thường gắn với những từ khóa tránh nóng, cặp đôi, khai giảng, thời kỳ đặc biệt , kế hoạch marketing nên tập trung lễ Thất Tịch và hoạt động marketing mùa khai giảng ? Tháng tám là thời điểm nóng nhất năm, kế hoạch marketing cần lưu ý cả vấn đề nắng nóng mưa bão ?"

Trần Ý An đang ăn hoành thánh, bỗng nhiên thấy Hoắc Thanh Lan chuyện, cô "A!" một tiếng, trong đầu loé lên, bỗng như một cánh cửa nào đó trong đầu mở , " ! Không nên chỉ marketing các địa điểm du lịch địa phương mà còn kết hợp yếu tố văn hóa và lễ hội nữa."

Trước đây cô từng ở nước ngoài, dù cũng địa phương, hiểu ít về phong tục và tập quán địa phương, sợ sai nên dám những hoạt động thế , nhưng khi Hoắc Thanh Lan , cô bỗng linh cảm lớn.

"Còn lễ Noel tháng mười hai, Tết Dương lịch, Tết Nguyên Đán..."

Hai mắt Trần Ý An sáng ngời.

Hoắc Thanh Lan thầm nghĩ, phản ứng nhanh, quá ngốc.

Trần Ý An ăn suy nghĩ, nhớ Hedy từng , hoạt động năm mới, tổ của Linda dự án marketing Tam Á, đây quả đúng là lựa chọn an thể sai lầm, dù mùa đông khắc nghiệt thuận tiện, đều sẽ lựa chọn nơi thời tiết ấm áp.

lời của Hoắc Thanh Lan khiến cô bừng tỉnh, nhất định bám thời tiết và khu vực.

Yếu tố văn hóa cũng thể là một hướng mới.

Cô nhất thời im lặng suy nghĩ, Hoắc Thanh Lan chờ cô, tầm mắt dừng cô.

Mặt mũi dáng vẻ cô cũng tính là mềm mại, mà cảm giác một sự dẻo dai can đảm, những lúc cô thả lỏng tự nhiên giống như vô tình giấu những gai nhọn. Cô dính dáng gì đến ngọt ngào, ít nhất là khi cô, từ miêu tả mà Hoắc Thanh Lan thể nghĩ đến là sự dẻo dai, sợ hãi và gan .

Buổi đêm tầm thường nhờ cô mà trở nên kỳ diệu tầm thường.

Điều khiến bất giác trở nên thả lỏng.

Anh thích sự câu nệ, thích khác đeo một chiếc mặt nạ nguỵ trang khi mặt .

"Có công ty chúng cũng hợp tác với các sở du lịch địa phương ạ?" Trần Ý An đột nhiên mở miệng hỏi.

"Ừ, nhưng chỉ sở du lịch," Hoắc Thanh Lan thu tầm mắt, rót một cốc nước, "Phải hỏi Henry."

Trần Ý An gật đầu, ăn xong những thứ mặt , cô hít sâu một , đó vuốt vuốt ngực, "No quá."

"..."

Hoắc Thanh Lan đáp, cầm chìa khóa xe dậy.

Trần Ý An cầm áo khoác đuổi theo, mặc áo, quàng khăn , "Chỗ gần nhà em , em bộ về ạ..."

"Bây giờ là một rưỡi sáng. an ưu tiên hàng đầu, đưa em đến cổng khu, thiếu mười phút ." Hoắc Thanh Lan đằng .

Một lát vẫn thấy đuổi theo.

Anh đầu , Trần Ý An ở cửa, ánh đèn đèn đường khi lờ mờ khi sáng hẳn, chiếc khăn quàng cổ cô xô lệch lung tung, mái tóc dài rối nhét trong khăn quàng cổ, bên trong quán ấm áp, nhiệt độ bên ngoài cực kỳ thấp, trán cô lấm tấm mồ hôi, ướt mấy sợi tóc, gò má đỏ lên vì lạnh.

Khi đó hiểu vì , bước chân của Hoắc Thanh Lan chợt khựng .

Loading...