Đêm Vượt Sóng - Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-01-25 08:36:13
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

Trần Ý An bên cạnh cô , vỗ vỗ vai cô , " vẫn giỏi nhất!"

Cù Dĩnh hít hít mũi, quả nhiên sẽ dễ chịu hơn nhiều, lúc đầu còn thấy ấm ức, dựa cái gì chứ, luôn hỏi dựa cái gì.

hiện thực căn bản sẽ cho bạn cơ hội hỏi câu đó.

Chỉ dựa liệu hiện tại của khác hơn.

Chỉ dựa việc bạn thể khác cũng .

Chỉ dựa công ty bạn cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Rất nhiều nhiều.

Thế giới hiện thực từng ưu ái bạn.

Có lẽ cùng một lý lẽ đó, Trần Ý An sớm hiểu rõ khi ở bên Hoắc Thanh Lan.

"Tổ bọn mười hai , hôm nay tổ trưởng còn với , vì tìm việc mới, chi bằng tự lập nghiệp, lập nghiệp, Yên Kinh hình như đang chính sách hỗ trợ nhân tài lập nghiệp, vẫn suy nghĩ xong."

"Vậy thấy thế nào," Trần Ý An hỏi, "Năng lực công tác ."

"Rất , việc siêu đỉnh, nhưng công ty mới thành lập thể sẽ nhiều , áp lực cũng lớn hơn, của tổ bọn , phần lớn đều nộp hồ sơ những công ty khoa học kỹ thuật khác, đoán sẽ chỉ tầm hai ba chịu theo ."

"Vậy còn dự án của tổ thì ?"

"Vốn là dự án an ninh ứng dụng công nghệ thông minh, gần như đến bước cuối cùng . tháng là hạn chót đ.á.n.h giá liệu của công ty, cho nên còn khâu thiện cuối cùng nữa thành, nếu dự án thành công, hẳn là sẽ triển vọng , nhưng nếu tổ trưởng của bọn lập nghiệp, vốn đầu tư, cái gì cũng ... Cảm giác triển vọng phát triển cực lớn, nhưng xác suất mạo hiểm cũng cao."

Cù Dĩnh buồn sầu thôi.

Chi phí sinh hoạt ở Yên Kinh cao, cho phép cô lãng phí quá nhiều thời gian.

"Nếu lập nghiệp, theo , cảm thấy tiền lương sẽ thế nào?"

"Chắc là thấp hơn hiện tại 20%."

"Thế còn mấy công ty lớn khác thử ?"

Cù Dĩnh nghĩ ngợi, dường như đáp án.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-149.html.]

"Hình như nghĩ nhiều tới chuyện đó," Cù Dĩnh , "Đến một công ty lớn khác lẽ cũng là vận mệnh đó, cạnh tranh gay gắt, lúc nào cũng lo âu sẽ sa thải thất nghiệp. Hình như lương thấp hơn 20% vẫn , cũng tiêu gì nhiều, cố gắng chắp vá sống qua ngày cũng ."

"..."

"Chủ yếu là, Ý An, sẽ đặt niềm tin một ai đó chứ?"

"Ví dụ?"

"Ví dụ như, sớm chiều ở chung, cảm thấy là một tài, tin tưởng nhất định sẽ thành công."

"Tin."

Trần Ý An nghĩ đến Hoắc Thanh Lan.

Đây cũng sự tín nhiệm nguyên do, mà là ngày tháng ở chung sớm chiều, từ thái độ cư xử của , sự quyết đoán và những quyết sách mang tính xa trông rộng của khiến khác nguyện ý đặt niềm tin, thành công chỉ là đính kèm mà thôi.

Có vài , định sẵn là sẽ đỉnh núi.

"Tin thì cứ thử xem, dù tuổi trẻ là theo đuổi vô những khả năng mà, nếu hối hận."

"Được," Cù Dĩnh gật gật đầu, thông báo cắt giảm nhân sự thời gian nghỉ trưa khiến đầu óc cô rơi sương mù, nhưng cứ đây ấm ức và buồn bã mãi cũng chẳng ích gì. Cô vui vì Trần Ý An bên cạnh. Dù chỉ là lắng nhưng vẫn giúp suy nghĩ của cô trở nên rõ ràng hơn nhiều: "Cám ơn nha, Ý An. Nói nên thấy hơn nhiều . Thôi mau , đừng lãng phí thời gian nữa! Nếu gặp tắc đường đó."

"Biết nà," Trần Ý An , "Cố lên!"

Cù Dĩnh gật gật đầu, "Biết , hỏi tổ trưởng thử, chừng ôm đùi luôn từ lúc mới lập nghiệp, còn cộng sự của , ha ha ha ha."

Trần Ý An , lượn về phòng thu dọn hành lý.

Lại là một chuyến bay gần như tong một đêm của cô.

Không do công việc mệt mỏi vì lý do gì mà cứ nghĩ đến chuyến bay hơn mười tiếng là lưng eo cô bắt đầu đau nhức, Trần Ý An mang theo một chiếc bịt mắt, xong thủ tục ký gửi và check-in, cô ở sảnh chờ, mặt trời dần lặn xuống đường chân trời, ráng chiều ấm áp phủ lên máy bay, cô bỗng một loại thả lỏng và chờ mong lâu cảm nhận .

Như một cánh chim mệt mỏi cuối cùng cũng bay về đến tổ.

Trước khi lên máy bay Trần Ý An gửi tin nhắn cho Hoắc Thanh Lan, trả lời khá chậm, dặn dò mấy chuyện nhỏ nhặt, nhắc cô nhớ mang thêm áo khoác, cô lướt tin nhắn màn hình, khoé môi cong lên.

Chuyến may hơn mười tiếng, cô cảm thấy may mắn vì mang theo bịt mắt, ngoại trừ lúc phát cơm tỉnh hai , những lúc khác đều mơ mơ màng màng ngủ, lẽ vì ngày nghĩ gì đêm mơ thấy , giấc ngủ của cô quá yên , trong giấc mơ hỗn loạn luôn thấy hình bóng của Hoắc Thanh Lan, thứ ba tỉnh ngủ tiếp nữa, máy bay mạng, cô đeo tai lên nhạc một lúc, nhịn mở album ảnh trong điện thoại .

Trần Ý An hẳn là thích chụp ảnh, nhất là khi quanh năm suốt tháng chỉ quanh quẩn giữa hai điểm nhà và công ty, cũng chỉ thi thoảng chụp cảnh ngoài cửa sổ hoặc bữa tối ngày hôm đó để gửi cho Hoắc Thanh Lan, tiếp tục lướt về , phần lớn là những khung cảnh quen thuộc, những nơi cô và Hoắc Thanh Lan qua, rải rác mấy tấm ảnh trời và cảnh đêm.

 

Loading...