Đêm Vượt Sóng - Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-01-25 08:35:26
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

"Em nhớ ." Trần Ý An lên tiếng, môi chạm quần áo , cảm giác thô ráp, còn ấm , Trần Ý An tham lam hít một .

Hoắc Thanh Lan nâng tay xoa tóc cô.

Đã bao nhiêu ngày gặp .

Thời gian trôi qua thật là nhanh.

Mỗi ngày là những lịch trình kín mít, thi thoảng bớt đôi chút thời gian, nghĩ, chắc là Trần Ý An ngủ , lịch việc của cô, cũng tuân theo quy tắc của trưởng thành -- Tình cảm là gây thêm phiền phức cho đối phương, hoặc là quấy rầy đến nhịp sống của đối phương.

Cho nên nhiều lời chỉ thể tiếp tục cất giữ trong lòng.

Trần Ý An nâng mắt, bóng dáng mơ hồ của trong bóng tối, hình như cũng thấm mệt, cô bèn cẩn thận quan sát , Hoắc Thanh Lan nhịn cúi đầu cọ cọ má cô, Trần Ý An trốn , "Đừng cọ em, còn cạo râu nữa."

"Không đau mà." Hoắc Thanh Lan chơi trò vô .

Trần Ý An véo một cái, đẩy đẩy , "Em ăn cơm."

"Quanh đây quán ăn nào ngon cả." Hoắc Thanh Lan nghĩ ngợi, "Em ăn gì?"

"Em kén chọn."

"Đói ?"

"Vẫn , sáng nay em ăn ," Trần Ý An sờ mặt , "Hôm qua thức đêm hả? Hay là ngủ thêm một lát ?"

Hoắc Thanh Lan còn kịp trả lời, Trần Ý An thoát khỏi vòng tay của , kéo tay đẩy lưng , giọng điệu mang theo lệnh, "Anh ngủ một lát nữa tụi ăn cơm, thành mắt gấu trúc luôn kìa, sắc mặt kém sẵn, giờ càng doạ . Cẩn thận già nhanh đó."

Hoắc Thanh Lan dở dở , cô đẩy về, "Thời gian chúng ở bên ít sẵn , em nỡ lãng phí thời gian ngủ."

"Cũng nhất định cứ gì mới ," Trần Ý An như một lẽ đương nhiên, "Hai yêu cứ sớm chiều ở bên ."

"Miệng lưỡi càng ngày càng trơn tru."

"Thì ?"

"Không thì hết."

Hoắc Thanh Lan cuộn cả chăn và cô ôm lòng.

Trần Ý An đặt lưng xuống giường là cơn buồn ngủ ập đến, ngáp một cái.

Hoắc Thanh Lan cúi đầu cô, "Buồn ngủ ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-147.html.]

"Vẫn , vẫn thể chuyện với thêm một lát." Trần Ý An mơ màng đáp, "Anh sẽ bận đến bao giờ? Em cứ cảm giác lâu lắm về, công việc của vẫn thuận lợi chứ?"

"Tạm coi là thuận lợi."

"Tức là thuận lợi?"

Trong chăn nóng, nhưng cô nỡ nhúc nhích, cách của bọn họ gần, gần đến mức lồng n.g.ự.c Trần Ý An cũng nóng lên.

"Có ," Hoắc Thanh Lan bỗng thấy thật kỳ diệu, đây từng ai hỏi câu hỏi đó, cho nên bối rối bắt đầu từ , do dự mất một thoáng, ánh mắt chăm chú của Trần Ý An, Hoắc Thanh Lan rốt cuộc , "Không quá thuận lợi."

"Tuy em chắc chắn hiểu công việc của , nhưng thể với em," Trần Ý An nghĩa khí, "Có câu thế nào nhỉ, thương của , bạn của ."

"Ai bạn với em." Hoắc Thanh Lan véo cô qua chăn, "Công việc của , ngược là em, lo lắng cho em mấy ngày nay ."

"Đều mà," Trần Ý An đáp, "Tuổi trẻ , lên voi xuống ch.ó là chuyện bình thường."

Hoắc Thanh Lan cô, quá nhiều cảm xúc, dường như tâm trạng khá .

Vậy thì .

Thật tâm trạng của Hoắc Thanh Lan phức tạp, khi tâm trạng cô tụt dốc, thể giúp gì cho cô, nhưng cẩn thận ngẫm , Trần Ý An độc lập kiên cường, huống hồ quan hệ công việc giữa bọn họ tế nhị như thế, hẳn là cô sẽ từ chối sự giúp đỡ của , chỉ là sẽ từ chối cổ vũ về tinh thần, nhưng thời gian đó luôn bận rộn với công việc, ngay cả chút thời gian đó cho cô cũng .

"Chờ bận xong đợt , em thì cứ ."

thấy cô đáp , bên tai truyền đến tiếng hít thở đều đều của ai đó.

Ngủ nhanh thật, xem lo lắng thừa .

Hoắc Thanh Lan khẽ, cũng động đậy gì nữa, sợ đ.á.n.h thức cô.

Giấc ngủ của Trần Ý An yên cho lắm, cô bừng tỉnh, trong phòng tối đen như mực, còn tưởng ngủ thẳng đến hôm .

"Mấy giờ mấy giờ ?" Trần Ý An thấy Hoắc Thanh Lan đang thức thì nhẹ nhàng thở , mò điện thoại, tìm .

"Bảy giờ tối."

"Anh ngủ thế?" Trần Ý An như đang kiểm tra bài về nhà.

"Chưa," Hoắc Thanh Lan , "Có tuổi , ngủ ít."

Trần Ý An cứ cảm giác đang kể chuyện nhạt, như đang trêu chọc cô còn trẻ đặt đầu xuống giường là ngủ ngay, cô dậy, vươn vai duỗi eo, " đó, nên trung niên mới thích hợp để học, dậy sớm ngủ sớm ngủ ít."

"Nói luyên thuyên," Hoắc Thanh Lan đưa quần áo cho cô, "Dậy ăn cơm."

Trần Ý An thở dài, "Ôi, mai về , yêu đương công sở thật đáng thương."

"Sắp đến kỳ nghỉ ." Hoắc Thanh Lan nhắc cô.

Hai mắt Trần Ý An sáng bừng, nhớ đến lúc Hedy bấm ngón tay tính đến ngày nghỉ, gì mà lễ mấy ngày nữa là ngày nghỉ, ngày nghỉ việc thêm mấy ngày nữa là kỳ nghỉ ngắn vân vân, đúng là cuộc sống luôn ngập tràn hy vọng! 

Loading...