Dịch: CP88
***
"Em mà..." Phản bác theo bản năng, tự chột .
"Vậy em thử ," Hoắc Thanh Lan bỗng cúi đầu, tiến đến ngay mặt cô, ở gần, gần đến mức khiến cô bối rối chỗ khác, trái tim đập loạn, "Thử gì ạ..."
"Anh ở gần em như , em xem là thử cái gì?" Hoắc Thanh Lan khẽ, "Trước đây lá gan của em lớn lắm mà?"
Trần Ý An lúng túng xung quanh, nhiều , mà cũng chẳng , vì dù trời cũng sắp tối , cũng rõ.
Mặt trời lặn xuống đường chân trời, trời đêm xanh thẫm, tiếng sóng biển gần như ngay sát bên tai, rào rào vang vọng, như đang che giấu nhịp tim lời của cô.
Bờ biển nhiều cột đèn đường, ánh đèn rải xuống như vô chùm tia sáng phản xạ từ kim cương.
Hoắc Thanh Lan cứ thế cô.
Trần Ý An dùng tốc độ thật nhanh nhón chân hôn một cái.
Hoắc Thanh Lan cũng khó cô, nắm tay cô chậm rãi bước dọc bờ biển.
Cô chợt nghĩ, bao lâu chạm nước biển?
Trần Ý An cởi giày, xách váy lên, mặt cát mềm mịn, làn nước biển lạnh buốt thấm , khoảnh khắc bàn chân trần giẫm lên, những giác quan mây mù phủ kín bấy lâu bỗng chốc thấy ánh mặt trời.
Sóng biển đ.á.n.h lên, lướt qua cổ chân cô.
Cái lạnh bất ngờ ập đến đ.á.n.h thức mỗi dây thần kinh của Trần Ý An, lúc cô mới phát hiện váy ướt, bèn xách váy chạy về phía Hoắc Thanh Lan, đút tay túi, cô cong khoé môi.
Cuối cùng Trần Ý An cũng vui lên .
Dường như những giác quan từng rời xa cô trong nháy mắt trở theo làn sóng biển dâng lên .
Hoắc Thanh Lan vội vàng kéo cô cái cái nơi nơi nọ, hai ở khách sạn ngủ đến khi tự tỉnh, cô ngoài, Hoắc Thanh Lan bèn gọi dịch vụ phòng đưa cơm, khi Trần Ý An thả lỏng, giấc ngủ mất từ lâu cũng dần về, lâu cô một giấc ngủ yên , chắc chắn như , ăn xong bữa sáng ngủ tiếp, tỉnh dậy nữa là hoàng hôn, Hoắc Thanh Lan vẫn kế hoạch gì tiếp theo, cô cảm thấy thể tiếp tục ở lì trong khách sạn, thế là hai chuẩn đơn giản, thong thả dạo quanh khu trung tâm.
Cô thấy một cửa hàng bán đồ cũ ở góc phố nọ, ban đầu là phong cách trang trí thu hút, cửa sổ sát đất hình bát giác, mang thở Tây phương cổ điển, trong tủ kính bày nhiều đồ sưu tầm cũ: búp bê, hộp nhạc, một dãy giá sách, Trần Ý An tìm nhiều thứ thú vị: đĩa CD còn xuất bản, mấy bộ phim hiếm, sách lưu trữ của thư viện từ mấy chục năm ...
Cửa hàng lớn lắm, đầu tiên khiến cô đắm chìm trong đó suốt hai tiếng đồng hồ.
Cô đào vài món đồ quý, lúc bước khỏi cửa tiệm, trong đầu bỗng lóe lên linh cảm.
Không ai du lịch cũng nhất định check-in những địa điểm nổi tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-135.html.]
Có lẽ quan trọng ở bên, cùng dạo một vòng trong tiệm tạp hóa nơi góc phố ngõ nhỏ, uống một tách cà phê trong khu vườn ven biển để g.i.ế.c thời gian cũng là một thú vui.
Rời xa công việc, rời xa tất cả những ồn ào phố phường.
Mà dường như đây cô quên mất điều , du lịch vốn là để vui vẻ và thư giãn, du lịch chỉ để check-in, thư giãn và nghỉ ngơi là du lịch chứ?
Cô rơi lối tư duy theo quán tính, lúc nào cũng nghĩ xem kết hợp với phòng vé, để phối hợp diện với các bên đối tác của công ty, tạo thành tích, rốt cuộc biến thứ cô yêu thích nhất thành những con cứng nhắc vô cảm, biến thành những mô hình cố định đóng khung.
Không nên như .
Trần Ý An bỗng cảm giác gì đó kỳ diệu.
"Hoắc Thanh Lan, việc gì ?"
Vào lúc nửa đêm, Trần Ý An bọc trong chiếc chăn mềm mại, ngoài cửa sổ là một mảng biển xanh thẫm, màn hình tivi trong phòng khi sáng khi tối, bộ phim đang chiếu ở chế độ im lặng.
"Việc ?" Hoắc Thanh Lan nghĩ ngợi.
Trần Ý An sấp giường, tay chống cằm .
"Muốn Tahiti một ."
"Đi Tahiti gì?"
"Đi lặn," Hoắc Thanh Lan , "Mấy năm từng lặn ở quần đảo Similan một , nhưng vì thao tác đúng, giảm áp nên rách màng nhĩ, xem đáy biển Tahiti, nhưng nhiều năm như vẫn cơ hội. Màng nhĩ của thi thoảng vẫn ẩn ẩn đau, là vấn đề tâm lý."
"Rất nghiêm trọng ?" Trần Ý An ngạc nhiên, cô những chuyện , nhưng thích kể.
"Nằm viện hơn một tháng," Hoắc Thanh Lan . "Trời đất cuồng, chỉ thể yên, bác sĩ nặng thêm chút nữa là mất mạng ."
Trần Ý An sợ hãi thôi, chuyện đúng là dễ để bóng ma tâm lý.
"Còn em?"
"Em?" Trần Ý An chống cằm, "Em Québec một , mùa đông ở đó , nhưng mà theo kinh nghiệm của em, con thường tự động gắn kính lọc cho những phong cảnh từng thấy..."
"Sẽ thôi."
Hoắc Thanh Lan vươn tay về phía cô, Trần Ý An ôm chăn lăn lòng .
Ánh sáng trong phòng mờ tối, cô mò điều khiển, chỉnh âm lượng lớn hơn.