Dịch: CP88
***
Hoắc Thanh Lan đưa cô đến cổng, Trần Ý An lạnh mặt tháo dây an , trong lòng cô vẫn hy vọng Hoắc Thanh Lan sẽ mở miệng gì đó, nhưng mãi đến khi cô mở cửa xe, Hoắc Thanh Lan vẫn hé răng.
Cô đầu , cứ đó với vẻ mặt bình thản, như đang thờ ơ mà cô.
Không hiểu vì , sự chua xót trong lòng cô lên đến đỉnh điểm, tiềm thức giống như đang rủ rỉ bên tai, rằng Hoắc Thanh Lan thích cô nhiều đến .
Thích một , thái độ như chứ?
Trần Ý An mất kiểm soát, cô ở ghế phụ, cố nhịn , lục trong túi xách tìm tấm thẻ phòng, ném lên xe, "Cứ ..."
Cô rút lui ngay lúc .
"Trần Ý An."
Hoắc Thanh Lan xuống xe gọi cô .
Trần Ý An lưng về phía , một giọt nước mắt lăn xuống, cô dừng bước.
Hoắc Thanh Lan bên cạnh xe, "Chúng chuyện."
Trần Ý An rốt cuộc vẫn dứt khoát như vẻ bề ngoài, hoặc lẽ đó chỉ là một kiểu thăm dò mò loạn, cô vẫn còn lâu mới sự chín chắn như Hoắc Thanh Lan.
Hoắc Thanh Lan cũng an ủi cô.
Trong xe yên tĩnh.
Trên đường cũng yên tĩnh.
Thi thoảng một hai bộ ngang qua.
"Dự án Tô Châu vốn dĩ quá tệ, liệu là thứ ai thể dự đoán chính xác một trăm phần trăm, định hướng của em cũng vấn đề gì cả, xem là sai lầm chủ quan quá lớn," Hoắc Thanh Lan rốt cuộc , " tất cả những sai lầm trong dự án Thiên Tân đó em đều thể tránh , liệu chạy sai, việc do dự, nếu để đ.á.n.h giá, đây là một kế hoạch bằng thái độ nghiêm túc."
Anh đúng.
Khi dự án Thiên Tân, cảm xúc của Trần Ý An rối loạn.
Vì sai sót của dự án Tô Châu, cô bắt đầu lo lắng, do dự, đ.á.n.h mất khả năng phán đoán cơ bản, mà đúng lúc tâm trạng mất cân bằng nhất, chuyện tình cảm của cô cũng suôn sẻ -- Khi đó cô suy sụp, đem tia hy vọng cuối cùng gửi gắm tình cảm, cô mong mỏi Hoắc Thanh Lan thể tâm sự với bao, với cô dăm ba câu, nhưng , cho nên cô bắt đầu bức bối, cáu kỉnh, dù cố ép bản bỏ qua cảm xúc để tập trung công việc, nhưng sai sót vẫn cứ liên tiếp xảy đến -- Cho nên trong mắt Hoắc Thanh Lan, tất cả những điều đó đều là những sai lầm vớ vẩn.
"Nếu cho là em chủ quan gây , sa thải em, thì cứ tự nhiên."
Có một nháy mắt, lòng kiêu ngạo của cô như một con thiên nga bại trận, vẫn gắng gượng để cúi đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-130.html.]
"Em vẫn đang giận dỗi với ," Hoắc Thanh Lan nổi giận, giọng điệu vẫn ôn hoà, "Vậy em quy hết nguyên nhân sai lầm cho ? Vì bận công việc trả lời tin nhắn của em, cho nên em thể đặt tâm ý công việc? Trần Ý An, công việc và tình cảm thể trộn lẫn."
Rõ ràng vẫn dùng giọng điệu hết mực ôn hoà, nhưng sức sát thương hề giảm, bởi vì thẳng thắn đặt bộ vấn đề mặt cô -- Do cô quá dễ ảnh hưởng, quá cảm tính, quá phụ thuộc .
Thậm chí còn bắt đầu trốn tránh, tìm cớ đùn đẩy trách nhiệm.
Trần Ý An cúi đầu ngón tay , dám thẳng mắt , cô Hoắc Thanh Lan đang , thậm chí còn đoán nét mặt của ngay lúc .
Cô áy náy, hổ, tủi .
Hoắc Thanh Lan hít sâu một .
"Về mấy thứ marketing nhiều nữa, đó là công việc của em, nhưng công việc gì cũng một quy tắc chung, dừng lỗ đúng lúc. Một phương thức marketing thể áp dụng cho tất cả các kế hoạch, sẽ khiến em hình thành kiểu tư duy đóng khung, gặp dự án nào cũng áp dụng cùng một khuôn mẫu, đây chẳng là công việc em vẫn thích , khám phá, phân tích, tận hưởng tất cả những vẻ của từng thành phố," Hoắc Thanh Lan , " chuyện nào chuyện , sai là sai, em để tình cảm ảnh hưởng đến trạng thái việc, em đang trốn tránh vấn đề."
Nếu thật sự quan tâm, thì sẽ chẳng cần với cô nhiều đến .
Trần Ý An cố kìm nước mắt, "Vậy những ngày qua, nhớ em tí nào ?"
"..."
Hoắc Thanh Lan thật ngờ cô vẫn còn hỏi một câu ngốc nghếch như .
"Em sai ?" Anh quyết tâm cứng rắn một .
"Em đang hỏi mà."
"Trả lời câu hỏi của ."
"Em ."
"..."
Hoắc Thanh Lan cô.
Hai như đang rơi một thế giằng co vô hình.
Hoắc Thanh Lan tinh mắt thấy hốc mắt Trần Ý An ửng đỏ, thấy quầng thâm mắt cô, cô cũng hốc hác hơn nhiều, Hoắc Thanh Lan thể đoán , bởi vì hai thất bại liên tiếp, cô đang chịu áp lực tâm lý lớn, hẳn là ăn ngon, ngủ cũng yên.
"Hoắc Thanh Lan, ngoài là cấp của em, còn là bạn trai em, bây giờ hết giờ , em sai , nhưng lúc chẳng lẽ nên an ủi em ? Hay em bản kiểm điểm? Em cuộc đời thuận buồm xuôi gió như , cũng năng lực việc xuất chúng như ," Giọng Trần Ý An run run, nỗi tủi cuối cùng cũng trào , "Anh mắng em sai, nhưng ngoài những điều đó , còn gì với em ?"