Đêm Vượt Sóng - Chương 129

Cập nhật lúc: 2026-01-25 08:25:52
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

ngay khoảnh khắc , uất ức và tủi trong Trần Ý An bỗng hóa thành một quả bóng căng phồng, chực chờ nổ tung --

Anh là bạn trai của em, thể chủ động quan tâm em ?

Anh bận đến mức nhắn nổi cho em một câu ?

em một trận thì mới em đang buồn ?

Hay là dù em , cũng chẳng bận tâm?

Một loạt tin nhắn gửi , quả bóng trong lòng Trần Ý An thoáng chốc xẹp xuống.

quá thời gian thu hồi mất .

đuối lý.

cảm thấy đây lầm gì lớn, giữa hai yêu , chẳng nên chia sẻ cảm xúc với ?

Trần Ý An quyết định để ý đến nữa.

Dự án Thiên Tân là dự án nhỏ, chủ yếu vì địa phương tổ chức vài hoạt động văn nghệ quy mô nhỏ, thẳng , marketing là để bán vé, mấy hoạt động văn nghệ diễn liên tiếp trong một tuần, tiện thể bán kèm ăn uống và khách sạn.

Có bài học marketing của dự án Tô-Hàng đó, Trần Ý An bỗng trở nên rụt rè nhát gan, cô bắt đầu do dự , quá mức chú ý đến tỷ lệ đầu tư thu về, khiến bên kỹ thuật chạy đến bảy tám mô hình để ước tính lợi nhuận.

Hedy thở dài, "Đứa nhóc cứng đầu, mấy chuyện vốn dĩ xem vận may, em hết sức là , kết quả thế nào là do cấp đ.á.n.h giá, đừng quá tự trách ép thành mệt lử."

Nói thì thế, lý lẽ gì cũng đều hiểu, nhưng Trần Ý An chui ngõ cụt mất .

Cô cảm thấy thành công của dự án Băng thành chắc chắn chỗ để học theo.

thành công đều thể chép.

Đó là lẽ đương nhiên.

Dự án Thiên Tân cũng thế.

Tỷ lệ đầu tư thu về đủ hòa vốn, bên bán vé suýt thì thể gỡ vốn, may mà những ngày cuối bộ phận vé tiến hành giảm giá, gộp thêm vài sản phẩm trải nghiệm giá rẻ.

Trần Ý An cực kỳ buồn bã.

Đánh giá của Linda cũng thẳng thắn: Kế hoạch tệ, nhưng chú trọng quá đà vé, bộ kế hoạch chỉ thấy em nhấn mạnh ưu đãi vé, mà thấy ưu đãi lớn gì ở khâu ăn ở , tổng thể chung nhạt nhoà, nhặt hạt mè bỏ quả dưa hấu, nếu đợt giảm giá cuối cùng của bộ phận Vé, tỷ lệ đầu tư thu về của em còn chẳng chạm nổi mức hòa vốn.

Linda sai.

Trần Ý An nhận cán cân tâm lý của nghiêng nặng về một bên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-129.html.]

công việc thì chờ đợi ai, ba bốn tháng tiếp theo là vô kế hoạch marketing nối tiếp, đều là dự án nhỏ vì kỳ nghỉ dài nào.

Trần Ý An kịp gì để điều chỉnh bản , cứ như lao vòng công việc.

Ngay lúc , hai chuyện xảy cùng một lúc.

Đợt nộp hồ sơ thăng chức bắt đầu.

Hoắc Thanh Lan trở về.

Lúc đơn xin thăng chức, cảm xúc của Trần Ý An gần như căng thành một sợi dây, cô máy tính, hàng loạt file tài liệu mở , các loại liệu khiến hoa mắt, cô bỗng cảm thấy mệt mỏi.

lúc , một bàn tay sạch sẽ gõ gõ lên mặt bàn của cô.

Trần Ý An ngẩng đầu, là gương mặt quen thuộc.

Hoắc Thanh Lan vắt áo khoác cánh tay, vẫn bình tình và ôn hòa như khi.

"Mười một rưỡi , về ngủ ?"

"Vâng."

Trần Ý An dậy, tắt máy tính, bỏ túi.

Hoắc Thanh Lan theo cô xoay chấm công, rõ cảm xúc của cô đến từ .

Tâm trạng hiện tại của Trần Ý An khó chịu.

-- Sau tin nhắn ngày đó, Hoắc Thanh Lan trả lời, sáng hôm tỉnh dậy, tâm trạng cô càng tụt dốc, như rơi thẳng xuống đáy vực.

"Năm ngày để ý đến em, em còn tưởng quên luôn sự tồn tại của em chứ," Trần Ý An bằng giọng đều đều, nhưng dáng vẻ giận dỗi thì thể hiện rõ mồn một.

"Năm ngày mà cảm xúc của em vẫn giải quyết chút nào ?" Hoắc Thanh Lan hỏi ngược cô.

Cổ họng Trần Ý An nghẹn , cô đầu định .

"Giờ còn xe buýt tàu điện ngầm, cũng chẳng bắt taxi, em định vì giận dỗi với ngoài đường đợi một tiếng bộ về?" Anh mở khóa xe, âm thanh rõ.

Ngay khoảnh khắc , tảng đá đè nặng trong lòng Trần Ý An như ấn xuống thêm vài tấc, quả bóng tích tụ đầy ắp uất ức, hụt hẫng và tủi , dường như ngay giây là sẽ nổ tung.

-

Cổ họng Trần Ý An nghẹn ứ, cô im lặng kéo cửa ghế phụ , môi mím chặt một lời, rõ ràng là dáng vẻ đang giận dỗi, Hoắc Thanh Lan thể , nhưng gì, chỉ là cả quãng đường Trần Ý An đều quá mức yên lặng, ban đầu còn cho rằng cần đôi co với cô, cho nên khi dừng đèn đỏ chủ động hỏi, "Có ăn khuya ?"

"Không đói." Trần Ý An ném sang hai chữ cộc lốc, còn thèm liếc một cái.

Thái độ của cô thật sự khiến phát cáu, nhưng Hoắc Thanh Lan vẫn bắt bẻ, đơn giản coi như cô đang tự giở trò giận dỗi con nít.

Trần Ý An ghét nhất cái cảm giác đ.á.n.h bông , giống như tủi và ấm ức trong lòng đều nén ào ào trào lên gấp bội.

 

Loading...