Dịch: CP88
***
Hoắc Thanh Lan dắt cô qua, tiếng Tô Châu, cô hiểu, nhưng cô thể cố tình chậm hơn, giọng cũng nhẹ nhàng hơn.
Bà lão khom lưng, đỡ xuống chiếc ghế xích đu hiên, cổ bà đeo một chuỗi ngọc trai.
Bà lắng tai chăm chú, Hoắc Thanh Lan lặp cùng một câu, chậm rãi đến ba bà mới rõ, bà khẽ nở nụ , ngước Trần Ý An bên cạnh, cô chỉ hiểu duy nhất một tiếng bé con.
"Con chào bà ngoại ạ." Cô tiếng Tô Châu, đành huých huých tay Hoắc Thanh Lan, hạ giọng, "Phiên dịch giúp em."
Hoắc Thanh Lan liếc cô một cái, cong môi , đó ghé sát tai bà lão gì đó.
Đáng ghét, để cô thấy, nhưng cô hiểu mô tê gì cả.
-
Trần Ý An chỉ đành bên cạnh , cô thấy cúi , cả toát lên vẻ mềm mại ôn hòa, khi tiếng Tô Châu cũng như , hàng mi khẽ rủ, khóe môi vương ý nhàn nhạt, hề pha lẫn sự sắc bén nào.
Giọng trầm bổng du dương, êm tai.
Một lát Hoắc Thanh Lan dậy lấy đồ, lẽ Trần Ý An hiểu, bà lão mỉm kéo tay Trần Ý An, tháo chiếc vòng ngọc cổ tay xuống, nhẹ nhàng đeo tay cô, Trần Ý An sửng sốt, theo bản năng từ chối, nhưng dám động tác quá lớn.
Chiếc vòng ngọc mang theo ấm của bà, còn mùi đàn hương thoang thoảng.
"Quà mắt," tiếng phổ thông của bà quá trôi chảy, nhưng Trần Ý An vẫn hiểu.
Hoắc Thanh Lan từ trong nhà , tay cầm một bao lì xì đỏ.
Bà nhận lấy, nhét tay cô.
Trần Ý An sang Hoắc Thanh Lan, Hoắc Thanh Lại cố tình cô.
Trần Ý An đành nhận lấy.
Bà lão khẽ xua tay, Trần Ý An tự giác sang một bên chờ Hoắc Thanh Lan.
Hoắc Thanh Lan cúi chuyện với bà, , thi thoảng gật đầu.
Họ đang gì ?
Trần Ý An hiểu.
Một lúc , Hoắc Thanh Lan về phía cô, bà lão ghế xích đu, vẫy tay chào họ.
"Con chào bà ạ." Trần Ý An cũng lời tạm biệt.
Hai ngoài, hiện tại là hoàng hôn.
Cô khoác tay Hoắc Thanh Lan hỏi bọn họ chuyện gì thế.
Hoắc Thanh Lan trả lời câu hỏi của cô, "Bà ngoại lớn tuổi, sức khỏe của ông ngoại cũng , trong nhà một dì giúp việc, dì giúp việc mua đồ ăn , lúc nhỏ bà ngoại chăm sóc mấy năm, ông ngoại kinh doanh, bà ngoại thì luôn ở nhà, từng một ngày nào, bà đơn thuần ngây thơ, bà thích thêu thùa, hàng thêu Tô Châu của bà nổi tiếng, lẽ cũng vì khi đó dùng mắt quá độ, nên về già thì mắt gặp vấn đề đầu tiên, bố từng đón hai ông bà cùng, nhưng bà ngoại nỡ bỏ đám hoa hoa cỏ cỏ của , thế nên vẫn ở đây với ông ngoại."
"Sau bận rộn công việc, ít khi về, phát hiện, cảm giác như chỉ mới mấy năm trôi qua thôi, mà thời gian trôi nhanh như thế."
"Vậy thời gian thì về thăm bà nhiều hơn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-126.html.]
"Có thời gian thì về."
"Thế rốt cuộc hai gì ?"
"Có gì ."
"Em tin, mau cho em ."
"Muốn thật ?"
"Nghe, đừng úp úp mở mở nữa." Trần Ý An véo một cái.
"Bà giữ chúng ăn cơm, tiện, để hai ông bà nghỉ ngơi sớm."
"Em tin."
"Ồ, còn nữa."
"Anh mau , còn gì nữa."
"Em vội cái gì," Hoắc Thanh Lan , "Bà suốt ngày chỉ công việc, đến từng tuổi vẫn lo nghĩ đến chuyện của bản , bà sớm chuẩn quà mắt , bà , bà tin rằng nếu gặp thích thì nhất định sẽ dẫn về cho bà xem."
"..."
"Vậy nên, dẫn em về cho bà xem đây ."
"..." Mặt Trần Ý An nóng lên, khoác tay , theo bản năng siết chặt hơn.
Đi đến cây cầu nhỏ phía , một chiếc thuyền ô bồng lướt qua, sóng nước lăn tăn, ánh đèn phản chiếu xuống mặt nước, những gợn sóng mềm mại lan từng vòng từng vòng.
Xa xa là bầu trời mờ sương, mang đến một cảm giác dịu dàng quấn quýt.
"囡囡, 哦欢喜僚."
(*) câu bằng tiếng Tô Châu, chắc nghĩa là "Bé, thích em." Ảnh dùng xưng hô 囡囡 của bà ngoại để gọi bé An á. Mọi thể google dịch dán câu để thử nè kk, cái từ 囡囡 thích cực, nếu Bát nhớ nhầm thì trong phim Minh Lan Truyện bà của Minh Lan gọi Minh Lan vầy á
Anh bỗng dừng chân, nắm tay cô, thấp giọng một câu như .
Trần Ý An hiểu tiếng Tô Châu, nhưng đại khái cũng đoán nghĩa, gò má cô nóng ran, nhịp tim lời mà tăng tốc.
Khi cô nghĩ, đây đúng là một cảm giác kỳ diệu.
Tiếng Tô Châu mềm mại , tai khiến lòng cũng mềm mại theo.
"Còn cần phiên dịch ?" Hoắc Thanh Lan hỏi cô.
"Em hiểu !" Trần Ý An ngửa đầu rộ lên, gió thổi tung mái tóc, trượt qua gò má cô.
Hoắc Thanh Lan ừ một tiếng, nắm tay cô tiếp tục về phía .
Trần Ý An len lén , dáng hình thẳng tắp, mỗi cử chỉ hành động đều toát lên sự ưu việt khiến là khó thể quên.