Dịch: CP88
***
Trần Ý An rốt cuộc cũng hiểu ý .
Suy nghĩ trong đầu thoáng chốc thông suốt.
Trước đó vẫn luôn băn khoăn, Tô-Hàng đều là những thành phố marketing nhiều , nếu cứ mãi theo lối mòn thì hiệu quả gần như thể đoán .
nếu nhắm chuẩn đối tượng khách hàng, đó tập trung marketing điểm mà họ quan tâm, lẽ sẽ đạt kết quả lý tưởng.
Ví dụ như con đường Bình Giang , còn Thất Lý Đường.
Ban đêm tráng lệ nguy nga, ban ngày mưa phùn lãng đãng, mang một vẻ quyến luyến riêng biệt, chiều tối là khi ánh đèn lượt thắp lên, là một kiểu phồn hoa nhu mì khác, nếu chụp các bộ ảnh du lịch ở đây, cũng coi như mang thêm nguồn thu du lịch cho địa phương, kéo theo cả thu nhập cho các lĩnh vực ẩm thực và lưu trú trong vùng.
Con gái mà, lúc nào chẳng thích những thứ đẽ.
Mấy năm nay trào lưu chụp ảnh với Hán phục cũng thịnh hành.
Ý tưởng loé lên, Trần Ý An ôm chầm Hoắc Thanh Lan hôn mấy cái.
Hoắc Thanh Lan thản nhiên hỏi cô, "Chỉ hôn hai cái cho thôi?"
trong đầu Trần Ý An lúc chỉ công việc, cô cầm điện thoại, chụp lia lịa cảnh xung quanh, Hoắc Thanh Lan bật , để yên cho cô gì thì .
Trần Ý An giơ điện thoại chụp cầu nhỏ và dòng sông phía , ống kính di chuyển.
Trong khoảnh khắc ánh đèn lay động, những ngọn đèn đường phía hóa thành từng vòng sáng ấm áp.
Hoắc Thanh Lan lười biếng tựa lưng một chiếc ghế, đường nét ánh đèn càng thêm rõ ràng, ống kính, đang cô.
Trần Ý An bấm chụp.
Đôi khi cô cũng sẽ nghĩ, rốt cuộc thích ở điểm nào.
Giống như đó là một câu trả lời trì hoãn từ lâu.
Sự định trong cảm xúc của , sự ôn hoà lý trí của , luôn thể tự cân bằng và bình tĩnh.
Đôi lúc Trần Ý An chẳng gì cả, chỉ sấp , ngắm khuôn mặt nghiêng của .
Anh tựa đầu giường xem tin tức, Trần Ý An thấy điện thoại của hầu như chẳng mấy ứng dụng, thường xuyên xem đủ loại tin tức.
Thế là cô cứ , lặng lẽ ngắm .
Cô thích ánh mắt của .
Sâu thẳm, yên tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-125.html.]
Thỉnh thoảng sẽ đảo mắt qua một cái, Trần Ý An liền chủ động rướn hôn .
Mười một giờ, Hoắc Thanh Lan đúng giờ đặt điện thoại xuống.
Trần Ý An chui chăn, "Ngủ ạ? Em chuẩn xong !"
Hoắc Thanh Lan kéo cô lòng, "Một tiếng nữa ngủ."
"Này... Sáng mai còn ngoài, ngày về nữa!" Trần Ý An đập đập , cổ hôn ngưa ngứa, cô nhịn thành tiếng, vòng tay ôm cổ , nhắm mắt ngửa đầu lên, tóc vương mùi dầu gội nhàn nhạt, cô sợ ngứa, cứ mãi.
Chăn lông vũ mềm mại, thoang thoảng mùi hương của .
Trần Ý An nhận bản một sở thích nho nhỏ, cô thích mùi hương , sạch sẽ, mát mẻ, thích chạm làn da của , nhẵn nhụi mà ấm áp, cô còn từng so sánh, phát hiện Hoắc Thanh Lan mà trắng hơn cả một tông, thế là kêu lên, "Hè nào em cũng chống nắng cẩn thận, còn trắng hơn em nữa!"
"Em từng đó thôi, lợi thế vùng miền, ai đó còn , con gái Giang Nam trắng trẻo mịn màng."
"Anh con gái ."
"Anh cũng là Giang Nam đây."
Đó cũng là một đêm đáng nhớ.
Trần Ý An ngủ sâu, khi ngủ, cô kéo tay Hoắc Thanh Lan đặt lên đó một nụ hôn.
-
Trần Ý An cũng sắp xếp gì nhiều cho cuối tuần, chỉ cùng Hoắc Thanh Lan dạo thêm vài vòng, Tô Châu nhiều món ăn vặt mà hiếm gặp ở phương Bắc, cô ăn đến là ngon miệng, nắm tay Hoắc Thanh Lan, cũng cần là đang ở , cứ thế bước về phía .
Dọc theo con đường đá xanh , đến cuối đường, nơi trông như một khu nhà ở, nhưng kiến trúc ở Giang Nam mỗi nơi một khác, Trần Ý An cũng là nhà riêng .
Hoắc Thanh Lan đẩy một cánh cửa , trong sân tầng tầng lớp lớp hòn non bộ, một ao nước nhỏ trồng đầy sen và cây thủy sinh, trong sân bày nhiều giá hoa, đặt đủ loại chậu cây và hoa cỏ, cây nào cây nấy xanh um tươi , tràn trề sức sống, đình nhỏ bên cạnh đặt bộ đồ , cũng đây là .
Trần Ý An định hỏi, Hoắc Thanh Lan nắm tay dẫn cô , tiếng địa phương, hình như đang gọi ai đó.
Trần Ý An căng thẳng kéo tay , "Chúng đang ở ?"
"Anh gọi bà ngoại," Hoắc Thanh Lan , "Có nào đó bảo thèm về thăm nhà mà, nên dẫn em về thăm đây."
Đầu óc Trần Ý An mấy giây rớt mạng, cô căng thẳng nắm tay , "Sao báo với em một tiếng chứ."
"Đến cũng đến ," Hoắc Thanh Lan trêu cô, "Em sợ cái gì, chúng ăn cơm ở đây ."
"..."
Còn giãy dụa xong, cánh cửa bên trong mở , Trần Ý An căng thẳng ngay ngắn, thấy một bà lão bước , bà mái tóc bạc trắng, mặc một chiếc váy hoa nhí, bên ngoài khoác chiếc áo len mỏng màu trắng, dáng cao, gầy, nhưng toát lên một thứ khí chất dịu dàng riêng.
Trần Ý An thể đoán , xem đúng là bà ngoại của .