Dịch: CP88
***
"Hoắc Thanh Lan, vui lắm ?" Trần Ý An tựa cằm lên vai , góc nghiêng khuôn mặt ở cách gần.
Hoắc Thanh Lan đáp, bóc quả cam thứ hai, trong khí toả mùi cam thanh mát, dễ chịu.
"Không." Anh nhẹ nhàng đáp.
"Anh ."
Trần Ý An .
Hoắc Thanh Lan liếc cô.
Trần Ý An chớp chớp mắt, ánh trong veo, hiện lên sự chân thành hề che giấu.
Hoắc Thanh Lan cúi đầu tiếp tục bóc cam, tách hai nửa, đưa một nửa cho cô.
Trần Ý An tựa vai , "Em chuẩn sẵn sàng ."
"Chuẩn sẵn sàng gì?" Hoắc Thanh Lan thấp giọng hỏi cô.
"Nghe ."
"Không vui," Hoắc Thanh Lan rũ mắt, giọng bình tĩnh, "Chỉ là mắc một sai lầm."
"..."
"Một sai lầm trong quyết sách, khiến dòng tiền của công ty gặp vấn đề, nhưng vẫn , nhà cung ứng khác bù , kéo dài lâu, nhưng đó là của ."
"Có hậu quả gì ?"
"Nếu là khác thì chắc , thể giảm lương, phạt, nhưng thì ," Hoắc Thanh Lan , "Đây là sai sót thể tránh , nhưng suy xét diện, dự đoán sai lầm dẫn đến tổn thất."
Giọng điệu của mang theo cảm xúc gì, chỉ là đang thuật những chuyện xảy , nhưng càng là như , Trần Ý An càng cảm thấy thứ gánh vác to lớn hơn nhiều so với những gì cô tưởng.
Công việc của cô và nhiều giao điểm, nhưng cô thấy áp lực công việc của Henry lớn đến mức nào, thi thoảng Henry còn đùa, chỉ cần một khâu sai là coi như còn cơ hội thăng chức tăng lương nữa, vị trí của Trần Ý An cũng cao, cô hiểu hậu quả đó đại diện cho điều gì, cô còn ngây thơ nghĩ rằng: Còn trẻ, còn nhiều cơ hội.
cơ hội sẽ luôn ở đó.
"Con ai chẳng mắc sai lầm, gì ai bao giờ sai chứ?" Trần Ý An an ủi .
" khi ở vị trí , sai lầm còn là thứ thể nhẹ nhàng như bẫng nữa, đó là sai lầm cần nhiều mắt xích trả giá cho , nếu dòng tiền đứt gãy quá một ngày, giá trị giao dịch của công ty sẽ sụt giảm, gây biến động cổ phiếu, thậm chí còn ảnh hưởng đến việc trả lương cho nhân viên, giống như một chuỗi thương hiệu đứt vốn, nhà cung ứng sẽ ngừng hợp tác, phía các đối tác nhượng quyền cũng gặp rắc rối, tiền thuê mặt bằng, chi phí nhân công, tiền lương cho nhân viên, tất cả đều sẽ ảnh hưởng, đó là hiệu ứng cánh bướm," Hoắc Thanh Lan , "Nếu ảnh hưởng đến cổ phiếu của công ty, lẽ cũng thể trực tiếp từ chức."
Trần Ý An hiểu cái giá của sai lầm lớn đến mức nào, cô nghẹn lời, chỉ đành , "Đều giải quyết xong đúng ạ?"
"Ừ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-121.html.]
"Vậy thì cũng giỏi ."
"Giỏi gì chứ, tự gây thì tự trả giá tự giải quyết thôi, đó là điều ."
" vẫn giỏi mà, nếu đổi là em, chắc chắn em sẽ thế nào."
"Em?"
" , em đó."
"Trong mười năm em cũng chắc lên tầng quản lý ."
"Đừng coi thường em hả."
"Lên chức quản lý dễ như , còn mất gần mười năm," Hoắc Thanh Lan nhét múi cam cuối cùng miệng cô, " như em , con mà, mơ ước, ngộ nhỡ em cũng thì ."
" đó đúng đó," Trần Ý An gật đầu như gà mổ thóc, "Ngộ nhỡ em cũng thì ."
Hoắc Thanh Lan , thật thần kỳ, hòn đá đè nặng trong lòng suốt một thời gian dài, cứ thế mà nhẹ nhàng tan .
Chẳng đều giải quyết xong ?
Anh ít mắc sai lầm, thi thoảng xuất hiện tì vết nhỏ cũng sẽ theo thói quen tự phản tỉnh, ở các công việc càng khắt khe với bản hơn.
Vì thế luôn cầu trong việc, cũng là một cấp dễ tính, hiếm hoi mắc sai lầm , trụ sở chính cho rằng do việc cường độ cao quá lâu, cần nghỉ ngơi, nhưng Hoắc Thanh Lan quen nghỉ dài ngày, nhất là ở độ tuổi , còn như thời trẻ thể gọi vài bạn du lịch nước ngoài, ai cũng bận rộn công việc cả, cho nên theo thói quen từ chối nghỉ phép, nhưng khi kết thúc công việc , mới chợt nhận , bên cạnh bây giờ Trần Ý An.
Vì thế rút từ kỳ nghỉ năm, chỉ là gặp cô.
Trần Ý An tự giúp gì cho trong công việc, nhưng ít nhất về mặt cảm xúc, cô vẫn cách.
Chỉ là cô cảm thấy, với Hoắc Thanh Lan, dù cô gì thì đều vẻ nông cạn.
Kết quả là cô chẳng chẳng nghĩ câu an ủi nào cả.
Cô tựa vai Hoắc Thanh Lan, ăn một quả táo, ngẩng đầu bầu trời.
Trời đêm trong vắt như gột rửa, còn vài ngôi lấp lánh.
"Hoắc Thanh Lan, Tô Hàng lúc nào cũng như ?"
"Hửm?"
"Em nhiều thành phố lắm, chính xác thì thành phố em từng trong nước chỉ đếm đầu ngón tay."
"Mỗi thành phố đều nền văn hóa khác ," Hoắc Thanh Lan cúi đầu thu dọn vỏ cam bỏ đĩa, " cũng chỉ sống ở đây mấy năm thôi." Anh , "Tô Hàng khá ."