Đêm Vượt Sóng - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-01-25 08:20:14
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

Trần Ý An đè tay lên tay , lẽ do tâm lý, tự nhiên thấy nhột nhột, tay liền dừng .

Trần Ý An kéo tay , mười ngón đan .

Hoắc Thanh Lan cũng chiều theo ý cô, tay lớn, khô ráo và ấm áp, cô cẩn thận ngắm nghía, kéo lên môi hôn nhẹ một cái.

Hoắc Thanh Lan cúp điện thoại.

Trần Ý An trong lòng , ánh mắt rõ ràng bình tĩnh, nhưng khiến cô thể kìm lòng.

Trái tim cũng ngứa ngáy, như đang một trống mang tên nhung nhớ đang ngọ nguậy.

Trần Ý An rướn , chủ động hôn lên môi .

Cảm nhận thật tỉ mỉ, cuối cùng cũng xuất hiện bên cạnh cô .

"Hoắc Thanh Lan, mấy ngày nay em nhớ ," Hô hấp của Trần Ý An rối loạn, như mang theo uất ức tủi , "Chúng lâu gặp mặt, cũng chuyện, mấy hôm em dạo phố một ... Em nghĩ, giá mà ở đây thì mấy."

Hoắc Thanh Lan nhẹ nhàng xoa má cô, Trần Ý An thả lỏng cơ thể, ngửa đầu , ánh mắt đáng thương.

Giống như một chú cún mini golden với đôi mắt nước, đơn thuần, vui vẻ, nhớ nhung gì cũng đều hết lên mặt.

Mini Golden.

Dùng từ để hình dung cô thật sự quá chuẩn.

Hoắc Thanh Lan nâng mặt cô, cúi đầu hôn lên, "Vậy nên về đây."

" mấy hôm nữa vẫn ."

"Ở với em đến chủ nhật , chắc là tuần về?" Hoắc Thanh Lan nhịn cô, "Sao em vẫn tủi thế."

"Thì đúng mà." Trần Ý An ôm cánh tay , "Xa nhiều ơi là nhiều ngày."

Nói xong, Trần Ý An kéo tay đặt lên n.g.ự.c , lớp da thịt, trái tim đập từng nhịp từng nhịp.

Cô như một bé mini golden đang tủi .

Hoắc Thanh Lan dường như thể tưởng tượng dáng vẻ trông ngóng từng ngày của Trần Ý An.

Anh bế cô lên, đặt xuống giường.

Trần Ý An giường đưa tay về phía , "Ôm --"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-120.html.]

"Ừ, ôm."

Hoắc Thanh Lan bật , cúi xuống, để cho cô ôm cổ .

Anh thích cô như .

Nỗi nhớ trong veo thấy cả đáy.

Hai xa nhiều ngày, đến lúc gặp , Trần Ý An khó ngủ, nhưng chuyện thì mãi hết, Trần Ý An cảm nhận sự mệt mỏi uể oải của Hoắc Thanh Lan, nhưng cũng ngủ, hai cứ thế ôm giường, gì cả, đầu óc cô tỉnh táo, bên ngoài cửa kính trượt là sân, ghế tựa sô pha, bóng trúc lay động.

Trần Ý An cảm thấy đây là một buổi tối , bèn tựa n.g.ự.c Hoắc Thanh Lan hỏi , "Có ngoài một lát ?"

"Muốn ?"

"Muốn."

Hoắc Thanh Lan với chiếc áo choàng ngủ bên giường đưa cho cô một cái, bản cũng cầm cái còn , vén chăn dậy mặc , trong một khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Trần Ý An thấy đường sống lưng của , thấy xương sống nhô lên, còn thấp thoáng một vệt đỏ quá rõ ràng.

Cô bỗng thấy vui vui, một niềm vui bí mật, giống như một cái đuôi nhỏ dựng lên .

Hoắc Thanh Lan phòng khách lấy mấy chai nước, sẽ ngay, Trần Ý An chậm rì rì mặc áo choàng, vươn vai, thong thả buộc dây xong mới kéo cửa trượt , phòng suite cảnh vườn vốn ở vị trí khá yên tĩnh, cho nên xung quanh vắng lặng, chỉ tiếng những nhóm trúc khe khẽ lay động.

Có lẽ lúc chạng vạng nhân viên tưới nước, nên khí mang theo cả ẩm.

Trần Ý An trong sân ngắm nghía một lát thì Hoắc Thanh Lan xách hai chai soda , xuống ghế sô pha, bàn kính đặt một đĩa trái cây, cam, dâu tây và vài loại trái cây theo mùa.

Buổi đêm yên tĩnh, gì, chỉ đó bóc cam, ánh đèn lờ mờ, xương cổ tay của trở nên rõ ràng hơn, tóc còn ẩm, mềm mại rủ xuống trán, thuận tay vuốt , im lặng đó, cứ như thể hòa màn đêm.

Trần Ý An đó ngắm , cảm giác hình ảnh in sâu lòng , một sự say mê khó tả, khiến trái tim cô trở nên mềm mại.

rõ, vốn dĩ cô và như lẽ cả đời cũng chẳng giao điểm nào, là cô thu hút, tuổi thiếu niên của cô từng mối tình vắt vai, đúng ở độ tuổi hơn hai mươi , cuộc đời vốn luôn bình thường quy củ của cô dũng cảm một , chấp nhận lời một lời mời, chiều theo rung động của trái tim.

Trần Ý An quá đắm chìm những ảo tưởng đẽ viển vông, khi thoát khỏi mớ cảm xúc , cô tỉnh táo nhận , một bình thường như cô gì để đặt cược cho tương lai, lẽ Hoắc Thanh Lan cũng là món quà của phận dành tặng cho cô, mà là một con thuyền thể cập bến, cùng cô tìm một bến đỗ ngắn hạn nhưng yên bình giữa màn đêm mênh mang.

chính xác là bao lâu.

cô sẵn lòng dừng ở hiện tại.

"Cũng , khá ngọt." Hoắc Thanh Lan nếm một múi cam, gọi cô gần, "Ăn ?"

Trần Ý An quấn chặt áo choàng xuống bên cạnh , đưa cho cô một múi, Trần Ý An bỏ miệng, chua chua ngọt ngọt, mọng nước, cô lúng búng ngon, Hoắc Thanh Lan "ừ" một tiếng, thêm gì nữa.

Trần Ý An , cảm nhận , đầu sang, "Nhìn gì thế?"

 

Loading...