Dịch: CP88
***
"Ok ạ," Chỉ là đến nơi lạ nước lạ cái, trong lòng lo lắng.
"Vậy giao cho em đó, cứ mạnh dạn mà , thứ Tư tuần nhé, em xem ở đó thêm mấy ngày cũng , muộn nhất là chiều chủ nhật về?"
"Không thành vấn đề."
Hedy đưa cho cô một đĩa ổ cứng, "Có tài liệu thì chép đây."
Giống như tiễn con xa , Trần Ý An ngược cô chọc , "Yên tâm ạ, em mà!"
Hedy mới yên tâm, "Chị lo năng lực nghiệp vụ của em, chị lo cái chân của em kìa. Mới tháo bột mấy ngày, ngoài cố gắng hạn chế nhất thể! Đừng tiếc tiền bắt taxi, lấy hóa đơn về công ty trả! À, chỗ nào xa quá, khách sạn chị đặt cho em dịch vụ đưa đón..."
Trần Ý An rưng rưng, "Chị Hedy, em yêu chị c.h.ế.t mất."
"Ngưng ngưng, , hết giờ chị còn ăn cơm với bạn nữa --" Hedy đặt tay lên trán cô, "Ôi, tự nhiên bùi ngùi ghê, cứ như tiễn con học đại học ở tỉnh khác ."
Trần Ý An hì hì, "Xin sư phụ dạy bảo."
"Rồi , chuyện gì thì nhắn wexin là , em lớn thế chị cũng lo em lạc, nhưng nhớ lấy, cái chân của em --"
Trần Ý An liên tục.
Hedy gửi lịch trình cho cô, chuyến tàu cao tốc trưa thứ tư, chiều thủ tục nhận phòng, chiều tối là hội chợ xúc tiến du lịch, vẫn là Kenton Trip và chính quyền địa phương chủ trì, dù thì Giang Nam mùa xuân vẫn luôn là địa điểm du lịch hot, chỉ là một trong những đợt marketing kết hợp, Hedy mùa xuân đến , còn marketing thêm năm sáu nữa, nhưng vì kỳ nghỉ mùa xuân ít, đa phần là hai thành phố gần ghép sản phẩm du lịch ngắn ngày.
Trong lòng Trần Ý An cũng nắm đại khái.
Cho nên tuy là dự án Tô-Hàng, nhưng đến tham gia chỉ những gì liên quan đến Tô-Hàng, còn mấy thành phố du lịch khác, cô cùng lúc tổng hợp , chuẩn cho các dự án phía .
Tối thứ ba Trần Ý An sắp xếp hành lý, điện thoại chợt rung lên.
Là tin nhắn wexin của Hoắc Thanh Lan, trả lời ngắn gọn, hỏi cô đến Tô Châu ở khách sạn nào.
Trần Ý An gửi tên khách sạn qua, Hoắc Thanh Lan , báo ngày mai sẽ tới.
"Cuối cùng cũng thời gian ?" Trần Ý An bên giường, vui vui khó tả.
"Chắc là ba bốn ngày?" Giọng của Hoắc Thanh Lan thấp thoáng mệt mỏi, "Anh rút từ kỳ nghỉ năm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-118.html.]
"..." Vậy cũng luôn, Trần Ý An sự khác thường trong giọng của , nghĩ là việc liên tục kịp nghỉ ngơi, "Vậy chờ gặp em sẽ bóp vai mát-xa cho ."
"Chậc, cái sức tay yếu xìu đó của em," Hoắc Thanh Lan , "Mai gặp, bận việc ."
"Vâng ạ."
Tâm trạng Trần Ý An bay vút lên.
Thật kỳ diệu.
Tâm trạng của cô giống như bầu trời phủ mây đen một thời gian dài, vì sự xuất hiện của mà chuyển từ âm u sang nắng trong.
Bởi vì mai là gặp Hoắc Thanh Lan, Trần Ý An bắt đầu mong đợi thời gian trôi nhanh hơn, thậm chí chờ mong cả công việc sắp tới.
Giờ khởi hành là mười hai giờ trưa, cho nên cô kéo hành lý tới công ty, khi , biểu cảm của Hedy thật sự phức tạp.
Trần Ý An dở dở .
"Ôi, cứ cảm giác như cả đống lời dặn dò em, mà giờ nhớ gì hết, thôi thì cố gắng việc nhé!" Hedy vẫy tay với cô.
Trần Ý An gật đầu, kéo vali ga tàu.
-
Lần đầu tiên công tác một , quả là một trải nghiệm đặc biệt.
Đến Tô Châu là hơn năm giờ chiều, may mà đón ở ga, Trần Ý An dám chậm trễ một phút, nhanh chóng thủ tục nhận phòng, hội chợ quảng bá và kêu gọi đầu tư cũng tổ chức ngay tại khách sạn .
Đây là một khách sạn kiểu vườn cảnh, tổng cộng chỉ hai tầng, tầng một là phòng vườn, kèm một sân nhỏ, tầng hai là phòng tầm vườn hoa.
Khắp nơi là những căn nhà lầu nhỏ và sân, dọc theo lối lát đá là đến khu hội nghị, hai bên đều là rừng trúc và núi giả, trông hệt như một khu vườn kiểu Tô Châu.
Trong hội nghị vẫn là phần giới thiệu ngắn gọn về chính sách du lịch hiện tại, Kenton Trip trình bày về ý tưởng, định vị và phương hướng của hợp tác , về nền tảng văn hóa du lịch của Giang Tô và Chiết Giang, Trần Ý An ghi chép những điểm tham quan trọng điểm, cô ở hàng ghế thứ ba, thuyết trình vẫn là một quản lý cấp cao nào đó của Kenton Trip, cô chăm chú, ghi chép cũng chi tiết.
Kết thúc là tiệc buffet, Trần Ý An chủ động tìm đến phía khách sạn xin danh và sổ tay tuyên truyền, cô mang theo một chiếc cặp hồ sơ, phân loại cẩn thận cất : khách sạn, ẩm thực, di chuyển, các công ty lữ hành nhỏ bên thứ ba...
Bữa ăn cũng theo tiêu chuẩn ẩm thực Giang Chiết, vị thiên về nhạt và ngọt, Trần Ý An khỏi nhớ đến Hoắc Thanh Lan, nếu vì thường xuyên ăn cơm ở nhà , lẽ cô cũng khó mà quen khẩu vị .
Trần Ý An đang ăn tối ở một góc, ánh mắt cô vẫn luôn dán màn hình điện thoại, cuối cùng điện thoại cũng rung lên.