Đêm Vượt Sóng - Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-01-25 08:17:12
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

Trần Ý An thở phào nhẹ nhõm, "Vậy thì ."

" em cũng đừng vội mừng," Hedy , "Tháng nữa sẽ đợt nộp đơn thăng chức đầu tiên cho nhân viên bình thường, năm nay tổng cộng chỉ mấy suất thăng chức, chị xem qua dự án hiện tại của em , cảm giác vẫn thiếu thiếu gì đó, chân em thế nào , nếu cảm thấy , thì một dự án liên hợp Tô-Hàng, chị sẽ giao hết cho em, em thấy thể độc lập thành ?"

Đây là một thử thách lớn.

Trần Ý An sẽ dễ dàng, nhưng công việc là như , dù cô còn non trẻ đến , cũng từ từ học cách trưởng thành và tự lập, mới thể thích nghi và tồn tại.

"Chắc là ạ? Em thử xem." Trần Ý An do dự, nhưng chân cô hẳn là còn vấn đề gì lớn.

"Ừ, nhưng chị một thời gian nữa Eric cũng sẽ qua đó, hai đụng , gặp cũng , quen." Hedy máy tính bắt đầu gõ chữ, "Vậy chị nộp đơn lên nhé, hiện tại vẫn là Henry phê duyệt."

"Vâng."

Ngày hôm đó Trần Ý An bỗng âu sầu lạ.

Cuối tháng thể Henry sẽ điều chuyển nơi khác, đó là thăng chức, cô nên mừng cho vị sếp mới .

Henry là một cấp thiện, dễ chuyện, Trần Ý An đơn giản là thích một sếp như .

Cô cũng sắp tự đối mặt với dự án Tô-Hàng , đây là một thử thách lớn với cô, dù đây cô cũng ít khi cần cầu cứu đến Hedy và Max, nhưng hai họ ở đó, cô sẽ cảm thấy yên tâm hơn.

Mỗi mới bước chân chốn công sở đều như một chú chim non, rốt cuộc vẫn chậm rãi tự học cách trưởng thành, rốt cuộc mới thể tự do bay lượn.

Đây là một cơ hội , nhưng cũng khiến cô buồn bã.

Dạo gần đây Hoắc Thanh Lan luôn công tác, hai vẫn trò chuyện, nhưng dẫu thời gian chiếm phần lớn, cô chỉ thể nhắn cho vài tin khi về đến nhà buổi tối.

Cho xem hoàng hôn ngoài cửa sổ văn phòng hôm nay, cho xem ly latte hôm nay Hedy pha, cho xem một con mèo hoang xuất hiện cửa công ty...

Anh trả lời, nhưng ít.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-116.html.]

Trong lòng Trần Ý An chua xót, thật sự thấy khó mà vui vẻ cho nổi.

Nhất là khi nhớ cuối tuần , bởi vì Hoắc Thanh Lan đang công tác xa ở Hồng Kông, cô tự bệnh viện, việc tháo bột và đổi sang nẹp bảo hộ diễn suôn sẻ, hôm đó nắng , cô kìm dạo một vòng.

Ở Yên Kinh lâu như , Trần Ý An vẫn mấy địa điểm nổi tiếng, ví dụ như ngõ Nam La Cổ, chỗ phố ẩm thực nổi tiếng , cô cố ý để bụng đói mà , ngõ quá rộng, hai bên là cửa tiệm, tiệm lớn, cũng những quán nhỏ chỉ đủ một cái mặt tiền. Rốt cuộc thì Trần Ý An vẫn còn trẻ, mua ít đồ ăn vặt mới lạ, nhưng lượng ăn của cô ít, ăn một lúc thấy no, may mà trong ngõ chỗ nghỉ chân.

Trần Ý An xuống một gốc cây đại thụ nghỉ ngơi, cầm tay một cây xúc xích nóng hổi, qua ngoài du khách còn các cặp đôi trẻ tuổi, là kiểu bình dị sóng vai cùng .

Trần Ý An bọn họ chua xót, nghĩ thì cũng khá lâu gặp Hoắc Thanh Lan, thời gian hai ở bên chủ yếu là ở nhà, thi thoảng buổi tối sẽ cùng dạo -- từ khi chân cô thương, chuyện dạo cũng ít dần.

nên so sánh, nhưng những lúc thế , vẫn cứ đè nén nỗi buồn rục rịch trong lòng.

Thế là tối hôm đó, Trần Ý An mất ngủ.

giường hơn nửa tiếng mà vẫn trằn trọc yên.

Cuối cùng cô dậy, định phòng khách một vòng, kết quả tới nơi, cô chợt nhớ hôm nay ngủ sớm, mất ngủ một hồi cũng mới chỉ hơn mười giờ tối, Ôn Thần đang ở phòng khách, đeo tai xem show giải trí, thấy Trần Ý An , cô tháo tai xuống hỏi cô, "Sao dậy ?"

"Không ngủ ."

"Mình thấy tháng Cù Dĩnh mua mấy cuốn sách đấy," Ôn Thần khoanh chân ghế sô pha, đùi đắp chăn mỏng, tiện tay cầm mấy cuốn sách lên lắc lắc, "Trời ạ, dày luôn, Bá Tước Monte Cristo, Thần thoại Hy Lạp cổ đại... Cậu , sách là dễ buồn ngủ nhất ."

Trần Ý An lấy một chai đồ uống lợi khuẩn trong tủ lạnh , xuống sô pha, dựa Ôn Thần, "Có vẻ đêm nay tớ thức trắng đêm."

Người khác mất ngủ Ôn Thần thể đoán nguyên nhân, nhưng đầu óc đơn giản như Trần Ý An thì nguyên nhân mất ngủ cũng chỉ xoay quanh một chuyện.

Ôn Thần cảm thấy nên giảng giải cho cô quá nhiều.

lúc Cù Dĩnh tan về đến nhà, cô ném túi xuống lao thẳng nhà vệ sinh, cô quanh năm mang theo laptop và máy tính bảng, ngoài lúc nào cũng đeo ba lô hai quai.

"Ôi mệt c.h.ế.t mất, tháng tăng ca code liên tục, phim chiếu tháng còn kịp xem..."

Ôn Thần lấy điện thoại lướt lướt, "Vậy hai xem phim ?"

"Giờ gì còn còn phim mà xem?" Cù Dĩnh hỏi vọng từ trong nhà vệ sinh .

Loading...