Dịch: CP88
***
"Đồng ý với em ," Hoắc Thanh Lan ôm chặt eo cô, "Thì nhất định sẽ ."
Khoảng thời gian Trần Ý An hồi phục , nhất định là công lao của Hoắc Thanh Lan.
Cô nhớ nhà thuê dì giúp việc, nhưng mấy ngày cô ở đây đều thấy, bữa sáng do Hoắc Thanh Lan chuẩn , bữa trưa và tối cô vẫn ăn ở công ty, còn cuối tuần thì cả ba bữa đều do Hoắc Thanh Lan nấu.
Đồ ăn nấu thanh đạm, nhưng hương vị tuyệt vời.
Trần Ý An thêm một sở thích mới, đó là trong bếp xem nấu ăn, rõ ràng các bước gần giống , nhưng đồ ăn ngon hơn hẳn bên ngoài, cô cảm thấy chắc chắn cả đời cũng học tay nghề của .
Hoắc Thanh Lan múc một thìa canh đưa đến bên miệng cô, Trần Ý An nếm thử, giơ ngón cái, "Yêu đương với đúng là lời to."
Hoắc Thanh Lan bật , đúng lúc điện thoại của rung lên, Hoắc Thanh Lan bấm , Trần Ý An tự giác phòng khách nghịch điện thoại.
Mấy phút , Hoắc Thanh Lan cúp máy, múc canh bưng bàn gọi cô ăn cơm, thuận miệng , "Tuần sang Singapore một chuyến, chắc ở đó ba đến năm ngày, gọi dì về nhé?"
"No no no," Trần Ý An đáp, "Chân em cũng gần , tuần em định về nhà."
"Em leo cầu thang ?" Hoắc Thanh Lan tỏ nghi ngờ, "Không thì đừng cố, cứ ở đây."
"Tốt hơn nhiều , với nạng, em chậm là ," Trần Ý An , "Với em cũng thể ở đây mãi, ở lâu quá là bạn cùng phòng sẽ nghi ngờ đó!"
"Được." Hoắc Thanh Lan vẫn yên tâm, "Đến lúc đó nhớ ăn uống đầy đủ, bảo đưa cơm cho em," Cuối cùng còn nhấn mạnh thêm một câu, "Đặc biệt hơn một chút."
Trần Ý An xúc một thìa cơm, chọc .
Lập Xuân, dự án Băng thành cũng coi như khép , may mắn là nơi đó vốn dựa phong thổ nhân tình, nên dù băng tan, lượng khách vẫn giảm quá nhiều.
Khi đó đối tác còn gửi thư cảm ơn, gửi kèm nhiều đặc sản địa phương, bao trọn đồ ăn vặt bữa trưa của văn phòng họ suốt một thời gian dài.
Mùa xuân đến, những dự án tiếp theo khá thích hợp để lựa chọn Giang Nam.
Hedy thấy chân cô vẫn cần nghỉ ngơi, tính toán ngày tháng xong thì thấy dự án Giang Nam thể dời vài ngày, là cho cô thêm thời gian hồi phục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-115.html.]
Trần Ý An đương nhiên là "Tạ chủ long ân".
"Trong mấy dự án hiện tại của chúng , chị lựa chọn qua , thấy cần chạy khắp nơi thì chỉ Yên Kinh, đúng lúc mấy daddy đối tác mới đầu tư thêm một khoản, chúng cái , dự án cấp B, nhắm du lịch cuối tuần, chắc là đơn giản thôi," Hedy gửi cho cô một loạt file nén, "Đây là các dự án Yên Kinh đây, xem qua , chúng cái ."
-
Dự án Yên Kinh bận rộn thêm hơn nửa tháng, cuối tuần Trần Ý An tái khám, bác sĩ chụp phim cho cô xem, hồi phục , cũng may là mức độ gãy xương khi đó quá nghiêm trọng, cũng tổn thương nào khác, bác sĩ tháo bột cho cô, đặt thêm nẹp bảo hộ và đai đàn hồi.
"Vẫn chú ý nghỉ ngơi, cố gắng hạn chế và vận động quá sức," Bác sĩ dặn dò cô, " ngày đây tái khám."
Trần Ý An .
Thứ hai Trần Ý An đến công ty việc, kết quả phát hiện Henry luôn bận rộn từ sáng sớm hôm nay vùi đầu công việc như khi, đúng là một cảnh tượng hiếm thấy, cô đặt túi xuống, mở máy tính hỏi Hedy, "Hôm nay Henry lạ ghê."
"Xem là chuyện gì đó ." Hedy nghĩ ngợi nửa ngày, thật trong lòng mơ hồ đáp án, nhưng chắc chắn.
Sáng thứ hai, mở họp nhóm theo tường lệ, báo cáo tiến độ dự án và đ.á.n.h giá tổng thể, chừng hai mươi phút là xong, lúc tan họp, Henry gọi Trần Ý An, Hedy và Max ở .
Còn vì giữ ba họ, e là Henry cũng lòng riêng.
Anh thu dọn giấy tờ bàn , "Đề xuất thăng chức của chắc cuối tháng sẽ phê duyệt, trong đơn xin thăng lên cấp quản lý, nên cuối tháng hẳn là sẽ một giám đốc tạm thời tiếp nhận vị trí, nhưng vì tình hình hiện tại khá đặc thù... Mọi cũng đó, tuyển ở cấp bậc dễ, cho nên mắt quyết định là đề cử nhân viên thâm niên của công ty, bên quản lý nhân sự đề cử Linda."
Những lời , Trần Ý An thoáng im lặng.
Cô Hedy thích Linda nhất.
Cái thích của chốn công sở bao giờ chỉ đơn giản là thích, nhất là khi " thích" trở thành cấp của bạn, khả năng đó còn gây khó dễ.
" vẫn chỉ là tạm quyền, chuyển chính thức còn ," Henry , "Quyết định bổ nhiệm tạm quyền chắc cũng cuối tháng mới , đó là một tháng khảo hạch," Henry tiếp, "Đại khái là ?"
Tuy Hedy thích Linda, nhưng dẫu cũng là chốn công sở, cùng lắm là quen kiểu gặp thì gật đầu chào hỏi đôi câu. Quay về chỗ , Trần Ý An như một cấp trung thành, dùng ánh mắt quan tâm Hedy.
Hedy xoay mặt cô , nghiêm túc , "Đừng nghĩ ngợi lung tung, ai cần thăng chức thì cứ thăng chức thôi, cũng là nhân viên thâm niên bảy tám năm , với , công việc là công việc, cuộc sống là cuộc sống, coi chị như Henry là , công tư phân minh, dù cũng chẳng tiếp xúc riêng tư gì."