Dịch: CP88
***
Trần Ý An khá mong chờ chuyến ngắn ngày , cô cho bản ba ngày để nghỉ ngơi, cần cứ nghĩ mãi chuyện với Hoắc Thanh Lan, cũng cho bản thư giãn ba ngày, đó sẽ về với công việc bận rộn.
Thật đến Băng thành khá đặc biệt với cô, đây là đầu cô lấy phận du khách để tham quan dự án chính tham gia.
Làm thủ tục, chờ đợi, cô đeo tai , cẩn thận chọn vài bài nhạc để g.i.ế.c thời gian trong lúc đường.
Thành thật mà , Trần Ý An cũng kinh nghiệm yêu đương, nhưng cô , bất kể là chuyện gì thì vui vẻ vẫn cứ quan trọng nhất.
Không vui thì nghĩ nữa, vui thì ngoài chơi.
Cô cạnh cửa sổ chờ lên máy bay, bên ngoài là bầu trời xám xịt, phía đối diện chếch sang với cô là một phụ nữ trung niên, mái tóc uốn dài xinh , đôi môi đỏ mọng, gương mặt những dấu vết lão hóa tự nhiên của tuổi tác, trời lạnh như mà bà vẫn mặc áo khoác gió và giày cao gót, tao nhã hào phóng, đang dùng tiếng Anh lưu loát thành một cuộc đàm phán, lẽ vì những ngày gặp đủ loại , Trần Ý An dần cách thức đ.á.n.h giá của riêng về khí chất.
Người phụ nữ giọng dịu dàng, nhưng từ ngữ sắc bén và dứt khoát. Cô đoán hẳn là ở tầng quản lý.
Cô bà , mất hồn.
Đây là dáng vẻ mà cô trở thành, là một loại cảm giác tự tin, mạnh mẽ, quyết đoán.
Cô còn cách dáng vẻ đó bao xa đây.
Chuyến bay kéo dài mấy tiếng, cô đeo tai những bài hát mang âm hưởng vui vẻ, suy nghĩ nên bắt đầu nỗ lực và đổi từ .
Sổ tay nhân viên của Kenton, cô bao nhiêu .
Điều kiện mềm và cứng của từng vị trí đều liệt kê rõ ràng.
Cô lật tới cấp bậc nhân viên thâm niên của bên marketing: Yêu cầu năng lực độc lập lên kế hoạch cho dự án, thực hiện 5 dự án cấp A hoặc 5 kế hoạch marketing ba vị giám khảo đ.á.n.h giá là xuất sắc.
Đến cấp bậc giám đốc: Yêu cầu thành thạo tiếng Anh thương mại, thể độc lập dẫn dắt tổ nhóm thành kế hoạch marketing, vượt qua ba khảo hạch nội bộ.
Trong mấy tiếng máy bay, Trần Ý An tìm phương hướng cố gắng, còn tự lập một kế hoạch cho bản .
Cô nghĩ, cuộc đời cô khác hẳn với Hoắc Thanh Lan, thể cô sẽ thất bại, thể sẽ năng lực xuất chúng như , nhưng cô sẽ tìm phương hướng để từng bước cố gắng.
Đồ thị uốn lượn cũng , miễn là tiến bộ, mất mặt gì cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-106.html.]
Trần Ý An tự cổ vũ chính .
Lúc máy bay hạ cánh, cô quyết định ba ngày chơi cho thật .
Cô xách túi , từ xa thấy Trần Dục ở cổng đón, Trần Ý An chạy chậm qua đó, Trần Dục cầm một đôi găng tay dày, tươi rói đưa cho cô, "Mấy ngày nay lạnh lắm ạ, còn hai trận tuyết lớn, trong đoàn kịch mấy bạn từ Quảng Đông lên, thấy tuyết thì vui điên."
Trần Ý An hỏi mấy ngày nay bọn họ chơi những .
"Những điểm đề cử trong kế hoạch của các chị bọn em hết , phát hiện thực tế còn chơi vui hơn trong mô tả nhiều, nhất là mấy hàng quán nhỏ quanh khu du lịch, rẻ nhiệt tình. Bọn em cũng ăn hết con phố ẩm thực Đông Bắc," Trần Dục , "Cho nên bên em định Băng thành tới gần đầu xuân, thành series video ngắn liên tục."
"Như bận quá ?" Trần Ý An theo Trần Dục ngoài, thuê một chiếc xe địa hình màu đen, gắn xích chống trượt, cô quấn kín khăn, khẩu trang và mũ, "Khối lượng công việc nhỏ nhỉ?"
"Ổn mà chị, ban ngày bọn em chơi , tối về cắt ghép video, cho boss xem qua, duyệt xong là đăng luôn," Trần Dục , "Trước khi tới đây đón chị em còn mua đồ, lát về ăn lẩu."
Nơi trẻ là nơi náo nhiệt.
Nhất là một bạn cao ráo trai ôm đàn guitar đàn hát, khung cảnh tuy cũ, nhưng trẻ trung cũng là thật.
Trần Ý An chỉ với Ôn Thần và Trần Dục, nên cũng chỉ chuyện với hai họ, may là mấy còn đang bận bàn kế hoạch ngày mai, cũng khiến cô quá gượng gạo.
Ăn xong thì việc tiếp, Ôn Thần và Trần Ý An đến để chơi nên ôm đồm theo công việc, chủ động nhận dọn dẹp và thu dọn bàn ăn.
Cửa trượt của phòng bếp đóng , hai rửa bát và đổ rác.
Ôn Thần mở cửa sổ, bên ngoài là một khu vườn nhỏ, trong màn đêm mịt mù thể thấy tuyết trắng bao phủ khắp nơi, Trần Ý An cũng theo ngoài, thấy những bông tuyết bay lượn giữa trời đêm, đây vẫn là đầu tiên cô thấy tuyết lớn như .
Dù cùng thích, nhưng cũng là với bạn .
Cô vẫn vui.
"Nhìn thoáng hơn là ," Ôn Thần .
"Cậu quy tắc sống theo đuổi là gì ?" Ôn Thần tựa cửa kính thông sân .
"Là gì?"
"Con cũng chỉ sống vài chục năm, vui vẻ là , những thứ khác đều quan trọng." Ôn Thần cúi đầu mân mê ngón tay , cô bàn tay thon dài xinh như tay của chơi piano, "Không ai hiểu cảm xúc của hơn chính ."
"Mình sẽ với ngoài Hoắc Thanh Lan còn đàn ông hơn, nhưng sẽ với , ngoài tình yêu, đời còn nhiều thứ hơn, rộng lớn hơn, đừng tốn quá nhiều tâm tư vì đàn ông." Ôn Thần , "Yêu thì yêu, nữa thì chia tay, rốt cuộc cũng chỉ là một đoạn đường ngắn trong cuộc đời của mà thôi."