Đêm Vượt Sóng - Chương 101

Cập nhật lúc: 2026-01-24 10:50:46
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

Trần Ý An nheo mắt, hồi lâu mới thấy chữ đó.

Đàn Cung Tây Giao.

Trần Ý An tò mò lấy điện thoại , định tra giá nhà.

"Không cần tra , chắc tính bằng đơn vị trăm triệu," Hoắc Thanh Lan cô, "Chỉ mấy chục căn, tỷ lệ bỏ trống cũng khá cao."

"Không cao mới lạ, đắt thế !" Trần Ý An hỏi , "Ở đây ngôi quan to gì ạ?"

"Chắc là , cũng rõ," Hoắc Thanh Lan , "Anh chỉ vài bạn ở đây, nhưng cũng gặp mấy . Có ở đây là vì yên tĩnh, thì coi như đầu tư bất động sản."

"Ai đầu tư đây nhỉ, dễ bán ?"

"So với nhà ở Sơn trang Phất Lợi thì vẫn coi như lo bán ."

"Cũng đúng, tư duy của giàu thật khó hiểu."

"Đôi khi cũng hiểu."

"Vậy quyết định kiểu gì?"

"Có chuyên gia của ngân hàng tư nhân giúp quản lý và tư vấn, bọn họ chuyên gia quản lý tài sản," Hoắc Thanh Lan , "Có lúc thì để Leo ."

"..." Trần Ý An thầm nghĩ, quả nhiên cùng tần tư duy .

Xe chạy dọc theo con đường nhựa, hai bên là cây cối rập rạp, xanh um, cả một khu biệt thự lớn mà cô chỉ thấy lác đác hai ba căn sáng đèn, may mà đèn đường vẫn bật đầy đủ, nếu thì cũng khá đáng sợ.

Hoắc Thanh Lan cho dừng xe ở một chỗ rẽ, Trần Ý An xuống xe, đều là biệt thự độc lập, mỗi căn cách khá xa.

Nhà dùng khóa cổng điện tử, Hoắc Thanh Lan một dãy , Trần Ý An một tiếng.

"Mật khẩu." Anh lặp .

Trần Ý An đáp .

Giây phút cánh cổng mở , Trần Ý An khỏi kinh ngạc.

Đây là một căn biệt thự sân vườn kiểu Tô Châu điển hình, khó tưởng tượng giữa khu nội thành đất tấc đất tấc vàng một sân phục dựng chỉnh theo phong cách Tô Châu như , Trần Ý An nhớ từng khác , vốn là vùng Giang Chiết.

Mái đình cong vút, lan can gỗ treo một chiếc đèn.

Trong sân một hồ nước lớn, cầu đá uốn lượn bắc qua, trong góc còn giả sơn và tùng bách, một góc khác đặt hai chiếc ghế thái sư bằng gỗ, như đang tái hiện một góc của Chuyết Chính Viên.

(*) Chuyết Chính viên là một khu vườn cổ điển ở Tô Châu, Trung Quốc. Là một phần của Di sản thế giới Tô Châu Viên Lâm đồng thời là một trong những vườn nổi Tô Châu nổi tiếng nhất.

Mang theo sự mềm mại và tĩnh lặng của sông nước Giang Nam.

Phòng khách cửa sổ sát đất, bên trong là ánh sáng ấm áp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dem-vuot-song/chuong-101.html.]

Trần Ý An bỗng cảm giác bản bước một bước cuộc sống của .

định nhấc chân theo trong, bỗng thấy một âm thanh kỳ lạ, như bóp giọng --

"Trần Ý An, ngốc."

"Trần Ý An, ngốc!"

Trần Ý An: ?

Ai đang mắng cô ?

-

Trần Ý An nhất thời phát hiện âm thanh phát từ , cô trong sân quanh một vòng, nhanh tìm thủ phạm.

Trên hiên nhà treo một chiếc lồng chim bằng sợi vàng, bên trong là một con vẹt đang đập cánh, vui vẻ kêu --

"Trần Ý An, ngốc."

"Im , im , im ..."

Trần Ý An tới, khom con vẹt trong lồng, vẹt cũng dùng đôi mắt đen láy tròn vo cô.

Hoắc Thanh Lan mặt đổi sắc, ung dung bước lên hiên.

"Anh dạy nó đúng ," Trần Ý An chạy chậm đuổi kịp , cùng nhà, "Hoắc Thanh Lan, thế mà lén em ở nhà!"

"Nói thì ?" Hoắc Thanh Lan cởi áo khoác, tiện tay vắt lên sô pha, nâng tay nới lỏng cà vạt.

Trần Ý An phía , dáng vẻ thong dong của mặt, nhịn bắt đầu nổi sắc tâm.

Mới nếm thử tư vị tuyệt vời khiến cô mê đắm thôi, nhất là những khoái cảm hẳn đến từ chuyện đó, mà đến từ cảm giác khi ở một cách gần với .

Độ ấm da thịt , xúc cảm khi chạm , thở lướt qua, bàn tay dạo chơi những đường cong cơ thể cô.

Toàn bộ giác quan phóng đại, trái tim cô đập nhanh hơn mỗi đến gần, khiến cô tham lam quyến luyến, nỡ buông tay.

Hết thảy đều khiến chuyện đó trở nên mật hơn.

Trần Ý An , đây là những phản ứng và ham tự nhiên nhất khi thích một , thế là cô chỉ ngắm nghía vài giây, nhịn nữa đẩy Hoắc Thanh Lan ngã xuống ghế sô pha, cô lên , hai tay ôm mặt .

Hoắc Thanh Lan ngửa đầu, ánh đèn ấm áp, làn da của gần như tì vết, trắng khoẻ mềm mại, tay cô vuốt dọc khuôn mặt , khung xương của , tinh tế và sắc sảo chuẩn phương Đông.

Ánh mắt cũng dừng cô, hôm nay Trần Ý An mặc bộ đồ khi về nhà, váy liền bằng lông cừu màu đen phối với áo khoác gió, áo khoác gió kéo khoá, váy lông cừu ôm lấy dáng cô, chất vải mềm mại, nổi bật những đường cong và phần bụng phẳng lì.

Ánh mắt Hoắc Thanh Lan tối , kiếm gì đó sô pha.

"Anh tìm gì thế?" Trần Ý An hạ giọng hỏi.

Hoắc Thanh Lan tìm chiếc điều khiển, đóng rèm cửa sổ sát đất .

Có lẽ vì đổi gian và cảnh, cảm giác kích thích hơn , cô thấy thả lỏng, cơ thể trẻ trung chính là như , phản ứng nhanh, tình cảm và cảm xúc đều che giấu.

 

Loading...