Đảo Ôn Trước - Chương 60: Vết Thương Cũ Và Nụ Hôn Chữa Lành

Cập nhật lúc: 2026-02-03 09:20:53
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rèm cửa kéo kín mít, căn phòng tối và yên tĩnh.

Giang Gia Ngôn xếp bằng thảm, : "Lần cũng là em bôi t.h.u.ố.c cho , vẫn là em. Xem em duyên với vết thương của thật đấy."

Ôn Trước bên cạnh, cầm chai xịt t.h.u.ố.c xịt lên lưng . Mắt cô vẫn đỏ hoe nhưng nín . Anh dỗ dành mãi cô mới bình tĩnh .

Vết roi cần câu hằn rõ tấm lưng trắng, đỏ lòm chướng mắt. Cô mím môi, xịt t.h.u.ố.c liên tục đó.

"Được , em định xịt hết cả chai ?" Anh thấy lưng lạnh toát, vội ngăn .

Cô dừng tay, đột ngột hỏi: "Đây là lý do mất tích một năm qua ?"

Anh , ngại ngùng khi để cô thấy cởi trần: "Coi như là ."

Những vết sẹo xí nhất, bộ mặt thật của gia đình thấy hết, chẳng còn gì để giấu giếm nữa.

"Vì từ chối tuyển thẳng."

"Em , lúc đó cả lớp bàn tán xôn xao mà."

"Thế ? Hóa cũng nổi tiếng phết nhỉ." Anh đùa.

tâm trạng đùa cợt, nhưng thấy vẫn lạc quan nên chủ động nắm lấy tay : "Sao cứ lưng với em thế?"

"Anh đợi t.h.u.ố.c khô ."

"Quay ."

Anh đành , để lộ một bên mặt in hằn dấu tay sưng đỏ.

"Tại từ bỏ suất tuyển thẳng?"

Anh nắm tay cô, đan ngón tay : "Vì đó là sắp đặt của ông . Nếu theo, trường ông chọn, sẽ mất luôn tự do thời đại học, công ty việc, trở thành thừa kế theo ý ông ."

"Thực việc cũng chẳng , quen huấn luyện từ bé . con rối của ông . Bề ngoài là thiếu gia độc nhất, thừa kế sáng giá, nhưng thực chất chỉ là con rối. Làm hoặc trái ý là đánh."

"Từ năm 7 tuổi đến giờ, nhớ đ.á.n.h bao nhiêu . Quen ." Giọng bình thản như kể chuyện khác, nhưng nội dung đẫm máu.

Sự xuất sắc của đ.á.n.h đổi bằng đòn roi. Nỗi sợ hãi ăn sâu tiềm thức, trở thành thói quen. giờ lớn, nỗi sợ biến mất, ông cảm nhận nên mới điên cuồng như . Ông ngày thoát khỏi sự kiểm soát đang đến gần.

"Nên hôm nay dù đánh, nhưng sợ hãi thực sự là ông ." Anh khẩy.

Cái lồng cũ nát nhốt cánh chim ưng đủ lông đủ cánh.

Ôn Trước chăm chú, đưa tay chạm nhẹ vết tát . Dù thương, chịu đựng những điều tồi tệ nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy ý chí. Như cây tùng bách hiên ngang trong bão tố.

Cô nhận và cô giống . Cô là đóa hướng dương cố vươn lên tìm ánh sáng. Anh là chim ưng cố gắng phá vỡ lồng giam. Cả hai đều đang tự cứu rỗi chính để tái sinh.

Ngón tay mềm mại của cô chạm vết thương nóng hổi khiến tim rạo rực. Anh kéo tay cô xuống, mặc kệ lưng đau, ôm eo cô hôn nồng nàn.

Khi tách , cả hai đều đỏ mặt. Anh xoa đầu cô, ánh mắt tràn ngập yêu thương.

"Một năm qua ?"

"Trong rừng sâu núi thẳm." Anh : "Không điện thoại, TV, sóng, suốt ngày học với gia sư, chẳng khác gì tù. Ngồi tù một năm, thi đại học xong ông mới lơ là cảnh giác, ngờ dám sửa nguyện vọng."

"Hèn gì trả lời tin nhắn. Em cứ tưởng..."

"Tưởng để ý đến em á?" Anh nhéo má cô, dậy lấy một vật trong ngăn kéo: "Những ngày tháng nhàm chán đó quen , chỉ điều nhớ em mà gặp em là khó chịu nhất."

Anh xòe tay : "May mà lúc mang theo cái , coi như niềm an ủi."

Trong lòng bàn tay là chiếc móc khóa hình con thuyền nhỏ. Món quà sinh nhật rẻ tiền cô tặng vội vàng hôm nào.

Chiếc thuyền giữ gìn cẩn thận, chỉ tróc sơn.

"Lúc buồn cầm nó xoay xoay, thấy tróc sơn nên dám nghịch nữa."

Cô từng lo chê món quà rẻ tiền . Không ngờ trân trọng nó đến thế.

Cô chạm nhẹ chiếc thuyền, tựa đầu vai : "Có vì bố ngoại tình nên mới ghét tình yêu ?"

Anh ngạc nhiên: "Sao em ?"

"Em thấy. Mùa hè hai năm , dắt Giang Ý Hành ăn kem, bảo với đang đ.á.n.h ghen. Đó là đầu tiên em gặp ."

Anh sững sờ. Ký ức ùa về. Hôm đó xem đ.á.n.h ghen cho vui, ngờ cô cũng ở đó.

"Em lưng ."

Anh cứ tưởng đầu gặp là buổi tối tự học đầu năm lớp 11. Hóa duyên phận của họ bắt đầu từ đó. Dù đường vòng thế nào, cuối cùng họ vẫn gặp .

Anh ôm chặt cô: "Sao em từng với ?"

"Chuyện trong nhà mà."

" là chuyện . Giờ em hết , giữ em thật chặt mới , để em rêu rao lung tung."

"Em với ai ." Cô nghiêm túc hứa.

"Anh ." Anh hôn lên má cô: "Anh hỏi em từ lâu , chiếc thuyền ý nghĩa gì?"

Anh tặng quà tùy tiện.

Ôn Trước mở lòng bàn tay , ngắm chiếc thuyền.

Trong lòng cô một hòn đảo an giữa biển khơi. Ban đầu nó hoang vu, tăm tối. Sau đó, những sinh vật biển đáng yêu xuất hiện, hoa hướng dương nở rộ, cây cối mọc lên, ánh nắng chan hòa.

Sinh vật biển thể tự bơi đến đảo, nhưng con lên đảo thì cần phương tiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-60-vet-thuong-cu-va-nu-hon-chua-lanh.html.]

Chiếc thuyền cô tặng chính là tấm vé thông hành để bước lên hòn đảo của cô. Đó là lời tỏ tình thầm kín của cô gái nhút nhát.

Nghe cô giải thích, im lặng ôm cô thật lâu. Anh suýt chút nữa bỏ lỡ chuyến tàu . May mà cô lương thiện và mềm lòng, cho cơ hội thứ hai.

Trò chuyện hồi lâu, nhớ ăn sáng, thu dọn quần áo, đưa cô rời khỏi nhà họ Giang.

Anh đưa cô ăn, về căn hộ thuê của cô gần trường. Căn hộ nhỏ nhắn nhưng ấm cúng. Anh thuê một căn khác ở tầng cho tiện.

Anh quyết định về nhà nữa. Số tiền tiết kiệm bao năm qua đủ để sống thoải mái vài năm. Hơn nữa cũng cách kiếm tiền.

Ôn Trước về tắm rửa, quần áo, chườm mắt cho bớt sưng, trả lời tin nhắn bố cùng siêu thị mua đồ dùng cho nhà mới của .

4 giờ chiều, điện thoại nhận tin nhắn dài từ .

Câu quan trọng nhất là: Con trai, ly hôn với lão khốn nạn đó .

Thế là đủ.

Anh sững dòng tin nhắn. Câu mong chờ suốt bao năm đau khổ, cuối cùng cũng đến. lúc , lòng bình thản lạ thường.

"Giang Gia Ngôn." Ôn Trước gọi, giơ hai chai nước giặt lên: "Anh thích mùi oải hương hoa đào?"

Anh cất điện thoại, bước tới: "Có mùi hoa hướng dương ?"

"Không ."

Tối đó, ăn cơm ở nhà cô. Tài nấu nướng của hạn, chỉ nấu mì gói. Hai ăn đối diện .

Đang ăn thì bố cô gọi video. Cô đặt điện thoại lên giá đỡ, chào bố .

"Hôm qua uống say, nay đau đầu con?"

"Không ạ, hết hẳn . Lần con uống thứ đó nữa ."

"Ừ, con ở một cẩn thận nhé, gì gọi bố ngay."

"Đừng tin quá nhé con, nhiều mặt mũi hiền lành nhưng tâm địa xa lắm." Mẹ cô dặn thêm.

Gia đình trò chuyện vui vẻ. Giang Gia Ngôn đối diện im thin thít, dám phát tiếng động, ngừng cả ăn.

Nhìn cô , cũng thấy vui lây. Điều ghen tị nhất ở cô là gia đình hạnh phúc, bố yêu thương và yêu thương con cái. Đó là thứ quan trọng hơn tất cả đối với .

Đột nhiên cô : "Bố , con giới thiệu một ."

Cả ba đều ngớ .

Cô cầm điện thoại sang cạnh . Anh xích nhường chỗ. Hai vai kề vai xuất hiện trong khung hình.

Anh vẫy tay: "Cháu chào hai bác ạ."

"Đây là Giang Gia Ngôn, bạn học cấp ba của con ở Tùng Thành."

Bố cô nhận ngay trai trai nhà giàu từng đến nhà ăn cơm. Họ : "Bác nhớ trai mà."

"Vâng." Cô tiếp: "Cũng là bạn trai hiện tại của con."

"Hả?" Bố cô hét lên kinh ngạc.

Giang Gia Ngôn cũng sốc kém. Không ngờ cô công khai nhanh thế.

Chỉ cô là tít mắt: "Mẹ ngay thế nào cũng thành con rể mà."

Cô nắm tay : "Chúng con mới hẹn hò từ hôm qua."

Anh đỏ mặt, ngoan ngoãn như chú cún lớn.

Bố cô hồn, phản đối nhưng nghiêm giọng dặn dò: "Yêu đương đại học cũng , con lớn tự quyết định. nhớ nghiêm túc, suy nghĩ kỹ càng, đừng bốc đồng nhé."

"Con ạ."

Ông Ôn hiền từ, đổi giọng đe dọa "con rể tương lai": "Này , ăn xong thì về ngay nhé, cấm ngủ nhà con gái chú."

Anh gật đầu lia lịa .

Mẹ cô gửi gắm: "Nhờ cháu chăm sóc Tiểu Trước nhé!"

"Cấm chuyện bậy bạ đấy. Chú cho mà , tuy chú thấp hơn cháu tí nhưng hồi trẻ chú luyện võ đấy, đ.ấ.m đau lắm đấy."

Anh bật , cam đoan sẽ giữ gìn khuôn phép.

Cúp máy, sung sướng hôn chùn chụt má cô: "Sao tự nhiên giới thiệu với bố thế? Tưởng hẹn hò một thời gian chứ."

"Thứ nhất, để chịu trách nhiệm với mối quan hệ và để bố yên tâm."

"Thứ hai, bố em , em chia sẻ tình yêu thương của họ với . Từ nay về , còn là đứa trẻ mắc kẹt trong gia đình bất hạnh nữa."

Anh hòn đảo hoang vu trong lòng cô nở hoa. Cô cho một chốn dung ấm áp. Tình yêu thương của bố cô là thứ cô tự hào nhất và sẵn sàng chia sẻ với .

Anh ôm chặt cô, giọt nước mắt lăn dài má.

Với Ôn Trước, may mắn là gia đình yêu thương, thầy cô quan tâm, bạn bè bụng.

Còn với Giang Gia Ngôn, may mắn lớn nhất là buổi tối tự học đầu năm lớp 11, thấy cô gái rụt rè nhút nhát ở cuối lớp và chủ động : "Lớp 17 chào mừng bạn, Ôn Trước."

Giờ nghĩ , câu đó thực mang ý nghĩa:

"Thế giới của chào mừng em, Ôn Trước."

(HẾT CHÍNH VĂN)

Loading...