Đảo Ôn Trước - Chương 44: Lời Xin Lỗi Và Sự Cảm Thông

Cập nhật lúc: 2026-02-02 02:57:24
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Gia Ngôn xổm xuống, dùng khăn ướt nhẹ nhàng lau mặt cho Ôn Trước.

Cô ngoan ngoãn nhắm mắt, yên nhúc nhích. Hàng mi ướt sũng, mềm mại rủ xuống, đôi mắt và chóp mũi đỏ ửng. Trông cô thật dễ bắt nạt.

Cách một lớp khăn ướt, ngón tay lướt nhẹ theo đường nét khuôn mặt cô, cảm nhận rõ sự mềm mại của làn da.

Uống t.h.u.ố.c xong, cảm xúc của cô dần định, nước mắt ngừng rơi. Cô im bận rộn lau tay, lau mặt cho .

Xong xuôi, Giang Gia Ngôn mới : "Xin . Người xin , mà là ."

Ôn Trước thầm đồng ý. Chuyện của một cô. Dù hôm sinh nhật cô hành động vượt quá giới hạn, nhưng nếu giận thì nên cho cô cơ hội giải thích và xin , chứ nên lạnh lùng cắt đứt tình bạn như .

Đang mải suy nghĩ, cô tiếp: "Thời gian qua suy nghĩ nhiều. Có lẽ vô tình khiến hiểu lầm. Cậu là đặc biệt, nếu hành động của khiến sai đường, dừng ngay lập tức. Có lẽ đó mới là cho ."

Đó là lời thật lòng, nhưng chỉ là một phần suy nghĩ của .

Anh hiểu nổi hai chữ "tình yêu". Dù nhiều tỏ tình, thề non hẹn biển, vẫn thể cảm nhận nó. Trong nhận thức của , tình yêu chỉ mang đau khổ. Như - phụ nữ yêu đến điên cuồng, và bố - đàn ông bất lực những ngoại tình phát hiện.

Tình cảm là vùng cấm địa trong thế giới của Giang Gia Ngôn. Vì thế, với bất kỳ ai tỏ ý thích , đều dứt khoát cắt đứt liên lạc.

Ôn Trước là ngoại lệ. Với , cô luôn là ngoại lệ.

Chưa bao giờ cầm điện thoại ngẩn ngơ khung chat, trang cá nhân xem xem ảnh đại diện và bài đăng của một như thế. Những hành động vô nghĩa dường như giúp lấp đầy trống trong lòng.

Ôn Trước yêu ? Cô bệnh tâm lý, bệnh thường tâm lý phụ thuộc mạnh mẽ hơn thường. Có lẽ chính cô cũng phân biệt đó là tình yêu chỉ là sự ỷ giúp đỡ lúc khó khăn. Nên nghĩ dẫn dắt sai lầm.

trong những ngày liên lạc, bắt đầu hoang mang ai mới là phụ thuộc. Ôn Trước tỏ bình thản như chuyện gì, như hòn đá ném xuống nước gợn sóng. Cô bắt đầu thiết với Tất Đồng.

Ai cũng thể đóng vai trong cuộc đời cô, ? Nếu , sẽ khác, thậm chí còn hơn , giúp đỡ cô. Vì cô là cô gái ưu tú, xứng đáng những trai ưu tú theo đuổi.

Trong mắt , cô bắt đầu dựa dẫm Tất Đồng. Cô chuyển lên phía . Tất Đồng thế , giảng bài cho cô, trò chuyện cùng cô, mua đồ ăn vặt, lấy nước, tặng quà... Những việc mà sẽ .

Mỗi khi thấy, thấy nghĩ đến, lòng chua xót, khó chịu. cứ nghĩ đến việc chạm "tình yêu", thấy ngạt thở. Không liên quan đến đối phương là ai, bản thứ tình cảm đó khiến chán ghét đến tận xương tủy.

Anh kéo ghế xuống cạnh cô. Tóc cô rối. Khi bình tĩnh , ánh mắt cô còn trực diện như lúc nãy mà lảng tránh.

" hy vọng thể thuận lợi học xong cấp ba, thi đỗ đại học ." Anh : "Giáo viên chẳng bảo yêu sớm ảnh hưởng đến việc học ?"

Mặt Ôn Trước nóng lên, cô mím môi: "Chúng vẫn là bạn."

So với những rung động , cô trân trọng tình bạn với hơn. Anh là bạn đầu tiên cô kết giao khi chuyển trường.

"Xin ." Anh : "Là tự cho là đúng, nghĩ cho hỏi ý kiến . là một bạn tồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-44-loi-xin-loi-va-su-cam-thong.html.]

"Không, ." Cô ngước mắt chân thành: "Nên tớ trân trọng tình bạn . Nếu tớ gì mạo phạm , tớ xin . Trước đây... tớ bạn, nên tớ hy vọng bạn mới đừng dễ dàng từ bỏ tớ như ."

Ba chữ "từ bỏ tớ" khiến tim đau nhói. Anh nắm lấy tay cô, kéo cô lòng ôm chặt. Một cái ôm của tình bạn, nhưng chứa đựng bao tư tâm và sự thỏa mãn của .

" , là của . Sau sẽ thế nữa." Anh buông cô , cúi xuống mắt cô: "Cậu tha thứ cho nhé?"

Anh thừa cô sẽ tha thứ. Cô mềm lòng và lương thiện đến mức thể tha thứ cho Trình Lộ Lộ ngay lập tức chỉ một lời xin . Huống hồ là .

Quả nhiên, Ôn Trước chỉ do dự một chút rụt rè hỏi: "Cậu giận nữa chứ?"

"Ôn Trước, bao giờ giận ."

"Vậy chúng tiếp tục bạn nhé." Cô nhưng t.h.u.ố.c an thần khiến cảm xúc cô bình lặng quá mức nên nổi. cô thấy mãn nguyện. Tình cảm của cô đơn giản lắm, cô mong cầu gì nhiều từ sự yêu thích .

Anh gật đầu: "Giờ thấy thế nào? Có xin nghỉ về nhà ?"

"Tớ xin nghỉ một tiết thôi." Mắt cô đỏ hoe, về lớp sợ hỏi han phiền phức. Cô cần thời gian bình phục và tìm hiểu lý do Trình Lộ Lộ gây sự.

"Để xin phép cho."

"Phiền phức lắm, để tớ tự ."

"Không phiền." Anh dậy xếp ghế: "Việc của bao giờ là phiền phức. Cậu ở trong lớp thì mượn phòng học trống cho ."

Anh dọn dẹp bàn một chút, cúi xuống nắm lấy tay cô, giọng trầm ấm: "Đi nào, cùng ."

Dù cảm xúc đang bình , tim cô vẫn đập nhịp khi tay chạm .

Anh dẫn cô khỏi lớp, đến văn phòng xin phép, xuống phòng bảo vệ mượn chìa khóa phòng học trống. Xong xuôi, giờ thể d.ụ.c giữa giờ cũng kết thúc. Học sinh ùa về lớp hoặc căng tin.

"Uống chút nước ." Anh đưa bình nước của cô lấy đầy nước ấm. "Muốn ăn gì ? mua."

Ôn Trước lắc đầu: "Cảm ơn , may mà về lớp kịp lúc, thì tớ chẳng ."

"Ừ, trùng hợp thật."

Cô uống vài ngụm nước giục: "Cậu về lớp , sắp học ."

" cũng xin nghỉ , lát nữa về cùng ."

Cô ngạc nhiên: "Tớ uống t.h.u.ố.c , mà."

" , trông bình tĩnh lắm." Anh quan sát cô. Uống t.h.u.ố.c xong cô dạn dĩ hơn hẳn, dám thẳng mắt . Nhờ thế mới cơ hội ngắm kỹ đôi mắt .

" còn chuyện với ." Anh vỗ vỗ chiếc ghế bên cạnh, đầy mê hoặc: "Lại đây ."

Loading...